Tối hôm đó, tôi nắm tay đưa Kotobuki về nhà.
Trên con đường tối đen như mực, vừa bước đi chậm rãi, tôi vừa kể lại mọi điều tôi biết về Mito. Kotobuki chỉ im lặng lắng nghe, đầu cúi gằm xuống cố hết sức chịu đựng.
Thỉnh thoảng, bàn tay tôi đang nắm lại khẽ run lên. Mỗi lần như thế, tôi đều siết chặt những ngón tay thay cho lời động viên, Kotobuki cũng rụt rè nắm chặt lại tay tôi.
Khi chúng tôi tạm biệt nhau trước cửa nhà cậu ấy, Kotobuki nói với hai mắt đỏ hồng.
- Tôi tin năm nay Yuuka cũng sẽ cùng tôi trải qua lễ Giáng Sinh. Bởi vì chúng tôi sẽ mãi mãi là bạn thân.
Tôi vẫn không thể liên lạc được với thầy Mariya.
- Em đừng lo. Nhất định Mari sẽ bình an trở về thôi.
Gặp tôi ở tiệm cà phê gần trường đại học, chị Shouko vừa cười khổ vừa nói như vậy.
- Mari sẽ không bị trói buộc bởi những thứ mà phần lớn mọi người đều coi trọng như tiền bạc hay vinh quang. Thời còn là học sinh cũng vậy, trong khi mọi người đều nỗ lực hết mình để vươn lên thì cậu ấy đã thoải mái đứng ở trên đỉnh cao. Nhưng sau đó cậu ấy lại dễ dàng vứt bỏ mọi thứ.
Chị ấy để điếu thuốc đang ngậm trong miệng xuống, ánh mắt toát ra vẻ ngưỡng mộ và ghen tị.
- Chị... thật hi vọng mình cũng có thể sống như Mari.
“Dù sao thì làm giáo viên cũng mệt lắm”, sau đó chị Shouko thêm vào một câu nói giỡn như vậy và bắt đầu kể cho tôi chuyện ở trường.
- Hiện tại bọn chị đang tập luyện cho diễn viên thay thế. Mặc dù Mito vẫn ở trong danh sách... nhưng nếu hôm công diễn em ấy vẫn không xuất hiện thì bọn chị cũng đành phải để người khác lên thay thôi.
Sau đó, tôi được chị Maki cho xem băng ghi lại cuộc thi mà thầy Mariya đã đoạt giải hồi còn du học. Mặc chiếc áo đuôi tôm màu đen đứng trên sân khấu, tiếng ca trong sáng và dạt dào sức sống của thầy ấy vang vọng khắp thính phòng.
Chị Maki tựa khuỷu tay lên đầu gối vắt ngang và chăm chú lắng nghe.
- Thầy ấy có cao độ rất tuyệt đúng không. Từ khi còn nhỏ thầy Mariya đã hát trong dàn thánh ca rồi. Người ta còn ca ngợi thầy ấy sở hữu tiếng ca của thiên thần... Mặc dù chị cũng chỉ được nghe lại thông qua đĩa CD, nhưng giọng nữ cao soprano trong vắt thanh thúy như chuông bạc của thầy ấy thật sự rất đẹp.
Tôi giật mình khi cụm từ thiên thần lọt vào tai.
Khóe miệng của chị Maki khẽ nở một nụ cười quyến rũ.
- Giới nghệ thuật thỉnh thoảng lại sinh ra một con quái vật cực kì kinh khủng. Mặc dù bản thân chị cũng không hứng thú với vấn đề này lắm... nhưng có vẻ người phương Đông trong mắt người phương Tây thường tạo một cảm giác khá mơ hồ về tuổi, có lẽ vì vậy họ mới đưa ra danh hiệu thiên thần, một thứ không có tuổi, không có giới tính.
Không có giới tính... Không phải đàn ông, cũng không phải đàn bà... Đúng vậy, từ thầy Mariya, tôi có thể cảm nhận được một bầu không khí hài hòa, trung tính. Chẳng lẽ thiên thần của Mito chính là thầy ấy sao?
- Dù sao đi nữa, nếu Mito Yuuka đã là ca sĩ được “thiên thần âm nhạc” lựa chọn, vậy thì hẳn là cô ấy sẽ xuất hiện ở buổi công diễn thôi.
Có lẽ chị Maki đã biết được điều gì đó. Nhưng nếu chị ấy đã không muốn nói ra thì với cá tính bướng bỉnh của chị ấy, tôi còn lâu mới moi ra được thứ gì.
Omi vẫn nghỉ học suốt từ dạo đó tới giờ. Theo lời của Kotobuki là, “Dù sao cơ thể em ấy vốn cũng không được khỏe”, nhưng dĩ nhiên tôi thì lại không cho là vậy.
Ít nhất theo suy đoán của tôi, cậu ta và thầy Mariya cũng có một mối liên hệ nào đó. Hơn nữa tôi cũng cực kì để ý tới việc tại sao cậu ta lại biết tôi là Inoue MIU.
- À đúng rồi Kotobuki, có phải cậu nhận được tin nhắn kì lạ nào đúng không? Dạo trước tôi có nghe Mori kể cậu đã nói gì đó như là “bóng ma” thì phải.
Hai má Kotobuki đột nhiên đỏ bừng lên, cậu ây bối rối nói.
- Đ-Đó là... vì lúc đó tôi nhận được một tin nhắn hàng loạt dạng lá thư bất hạnh* nên sợ quá và liên tưởng tới bóng ma. về sau nghĩ lại tôi thấy nó cũng chỉ là một trò đùa thường gặp thôi, có lẽ lúc đó tôi lo lắng quá nên thần hồn nát thần tính. Bây giờ thì không sao nữa rồi!
Lá thư bất hạnh là một hình thức trêu đùa, một người nhận được tin nhắn với nội dung phải gửi tin nhắn vừa nhận được tới một số người nhất định nếu không muốn gặp bất hạnh.
Tôi có cảm giác lý do thật sự không chỉ như thế... dù vậy tôi vẫn muốn bảo vệ cái bộ dạng cố tỏ ra mạnh mẽ này của cậu ấy cho đến phút cuối cùng.
Mito thật sự sẽ xuất hiện vào buổi công diễn sao...?
Lễ Giáng Sinh đã đến rất gần.
Chị Tooko đặt ngón trỏ lên môi và nghiêng tai chăm chú lắng nghe câu chuyện của tôi.
- Chủ nhật này lại đúng vào kì thi thử rồi.
Sau đó chị ấy nói với vẻ tiếc nuối như vậy.
- Chị vẫn định thi vào khối đại học quốc gia đấy à?
- Dĩ nhiên rồi.
- Vậy thì xin nhờ chị quên cái vụ công diễn đi rồi về nhà liều mạng học bài vào cho em.
- A, sao em lại thở dài hả~. Đáng ghét, lần sau chắc chắn chị sẽ được hạng C cho em xem.
- Hạng C còn chưa trên được điểm chuẩn đâu bà chị của tôi ơi...
Cứ như vậy, ngày buổi công diễn bắt đầu rốt cục cũng đến.
Cả thị trấn tràn ngập không khí Giáng Sinh, những con đường đều vang tiếng nhạc mừng, ngay cả những khách bộ hành dường như cũng vui vẻ hơn.
Buổi công diễn bắt đầu vào lúc 11 giờ, lúc chúng tôi đặt chân vào khuôn viên của học viện thì vẫn còn sớm 30 phút. Mặc dù đây chỉ là một buổi công diễn nghiệp dư của các học sinh, thế nhưng trong hành lang rộng lớn chúng tôi đã thấy được rất nhiều những vòng hoa phía trên gắn ruy băng ghi tên đơn vị đại diện, cũng như hàng đông những bó hoa chồng chất trên bàn tiếp tân.
Kotobuki cũng ôm trước ngực một bó hoa làm từ những bông hồng màu xanh da trời.
- Mấy bông hồng này xanh ghê nhỉ. Tôi chưa thấy hoa hồng mà lại có màu như vậy bao giờ.
Kotobuki hơi e thẹn nói.
- Đây là loài hoa Yuuka thích nhất đấy. Thế nên tôi đã đặt hàng trên mạng một bó. Mà thực ra đây không phải màu sắc thật của nó đâu, chúng là những bông hồng trắng được nhuộm xanh bằng thuốc nhuộm thôi à. Tôi nghe nói mật ngữ loài hoa của loài hoa này là lời chúc phúc của Chúa thì phải.
Hiện tại Kotobuki đang mặc một chiếc váy đính nơ, bên ngoài khoác thêm lớp áo choàng. Không biết có phải là do trang phục hay không, nhưng trông cậu ấy đáng yêu và hiền thục hơn bình thường rất nhiều.
- Lời chúc phúc của Chúa sao... Nghe cũng không tệ lắm.
- Ừm. Yuuka từng kể cho tôi vào sinh nhật 17 tuổi cậu ấy đã được bạn trai tặng loài hoa hồng này. Lúc đó cậu ấy đã rất hạnh phúc, cậu ấy còn dùng điện thoại chụp rất nhiều ảnh của mấy bông hồng rồi gửi tới cho tôi.
- Chắc hẳn lần này Mito cũng sẽ rất hạnh phúc.
- Hi vọng... là vậy.
Sau khi tôi nhờ tiếp tân liên hệ hộ chị Shouko, chị ấy xuất hiện với một bộ dạng cực kì mệt mỏi.
“Mito vẫn chưa tới”, chị Shouko nói với giọng đắng chát.
Khóe mắt chị ấy thâm quầng, làn da cũng nhợt nhạt trông rất không có tinh thần. Chắc hẳn chị ấy đang cảm thấy lo lắng vì đến giờ mà Mito vẫn chưa xuất hiện ở phòng thay đồ.
Sau khi nói với chị ấy chúng tôi sẽ quay lại khi buổi diễn kết thúc, chúng tôi tạm biệt chị Shouko.
- Chắc sau khi buổi công diễn kết thúc sẽ gặp được Mito ở phòng thay đồ. Đến lúc đó chúng ta sẽ đem hoa tặng cho bạn ấy.
- Ừm...
Kotobuki có lẽ đang rất thất vọng. Cậu ấy gật đầu một cách yếu ớt. Những bông hồng xanh ôm trước ngực lay động theo từng bước chân cậu ấy.
Chỗ ngồi của chúng tôi là hàng đầu tiên ở lầu hai.
Thầy Mariya cũng sẽ tới dự chứ? Còn cả Omi nữa.
Tôi đảo mắt qua khán phòng, nhưng vì quá nhiều người thành ra tôi chẳng thể phân biệt được ai vói ai.
Sau khi tiếng thông báo “Xin quý vị tắt nguồn điện thoại” vang lên trong hội trường, đèn tắt dần, rồi tiếng chuông báo hiệu vở diễn bắt đầu reo.
Vở nhạc kịch Turandot đã bắt đầu.
Turandot - con gái của một vị hoàng đế Trung Quốc triều Nguyên - có tính cách rất tàn nhẫn, mỗi khi có chàng trai nào cầu hôn, nàng đều ra ba câu đố cho họ, nếu họ trả lời không được thì sẽ bị chém đầu trước toàn dân. Hoàng tử Calaf, người vì chiến tranh mà phải bỏ xứ tha hương, sau khi chứng kiến một vị hoàng tử Ba Tư bị hành hình tại pháp trường, đã tỏ ra rất giận dữ trước sự lạnh lùng và tàn nhẫn của công chúa.
Tuy nhiên, ngay khi công chúa xuất hiện trên đài cao, trái tim của chàng hoàng tử đã nhanh chóng bị vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng cướp đi. Thế là chàng Calaf không để ý sự khuyên bảo của người xung quanh và đã đưa ra lời đề nghị giải ba câu đố để được kết hôn với công chúa.
Khách mời diễn vai Calaf nghe nói là một ca sĩ nhạc kịch chuyên nghiệp rất nổi tiếng. Trên khung nền hoàng cung nhuộm ánh chiều tà, giọng nam cao tenor lộng lẫy của anh ta vang vọng như một chiếc kèn trumpet.
“Toàn thân ta tràn ngập nhiệt tình, toàn thân ta tràn ngập khát vọng!
Cảm giác không tên này đang giày vò ta!
Mỗi một tấc trong trái tim ta
Đều chỉ tồn tại, đều chỉ đang gào thét một từ,
Turandot! Turandot! Turandot!”
Kinh khủng thật.
Mặc dù hẳn là micrô cũng có hiệu quả khuếch âm, nhưng quả thật tôi không thể ngờ được rằng giọng ca của một người lại có thể vang cao đến như vậy. Chẳng khác nào một nhạc cụ cả!
Mặc dù ca từ là tiếng Ý, nhưng trước đó tôi cũng đã đọc kĩ nội dung rồi nên cũng hiểu đại khái đang diễn tới đoạn nào. Tất cả những cảm xúc hỉ nộ ái ô của các nhân vật đều được truyền tải rõ nét thông qua tiếng ca, chúng như mang theo một luồng sức mạnh ép vào ngực tôi.
Vẫn chưa tới cảnh Turandot xuất hiện. Mito thật sự sẽ xuất hiện trên sân khấu sao?
Hai bên thái dương tôi nhói lên từng cơn, tôi có cảm giác thời gian bây giờ trôi qua thật chậm chạp.
Ôm trong tay bó hoa hồng xanh, Kotobuki cũng đang nhìn chăm chú vào sân khấu với một ánh mắt như đang cầu nguyện.
Kết thúc màn một chuyển tói màn hai, bối cảnh thay đổi sang nội thành.
Tiếng than thở của các đại thần vì phải làm theo lệnh của công chúa. Người dân tập trung tại quảng trường trong thành. Màn đối đáp của hoàng đế và Calaf.
Khi nghe hoàng đế khuyên bảo hãy rời khỏi nơi này ngay lập tức, Calaf kiên quyết hát vang rằng:
“Bệ hạ! Ta chân thành hi vọng,
Mình có thể khiêu chiến trận đấu này!”
A, sắp rồi.
Mồ hôi lạnh rịn ra trong lòng bàn tay, tôi bắt đầu khó thở.
Sắp rồi, công chúa Turandot sắp xuất hiện rồi.
Trên một cầu thang cao ngất ở chính giữa sân khấu.
Ánh đèn pha chiếu sáng đỉnh của cầu thang, dàn hợp xướng vang lên.
“Công chúa, xin hãy xuất hiện!
Hãy để ánh sáng của người chiếu rọi tất cả!”
Kotobuki nhổm người dậy. Tôi cũng nhìn không chớp mắt vào cầu thang. Trong lòng thầm nhủ chắc hẳn Turandot sẽ được kéo lên bằng dây và đứng ở đó.
Tuy nhiên, Turandot không xuất hiện.
Có lẽ khán giả cũng bắt đầu cảm thấy kì lạ. Những tiếng xì xào lan tỏa như cơn sóng khắp thính phòng.
Chẳng lẽ Mito không tới kịp sao!?
Đúng lúc này, một tiếng ca trong vắt vang lên từ một phương hướng không ai ngờ tới.
Từ phía sau của lầu một hội trường.
Từ đó, một cô gái bước đi trên con đường giữa những hàng ghế và đang tiến về phía sân khấu.
Toát ra vẻ uy nghiêm như thể khiến không khí đóng băng, cô gái với mái tóc đen dài xinh đẹp mang theo vương miện trên đầu, quanh thân khoác một lớp lụa mỏng lấp lánh ánh đỏ và vàng với vạt áo dài chấm đất...
Turandot, công chúa sát nhân.
Toàn bộ khán phòng truyền ra những tiếng hô kinh ngạc.
Nửa mặt trên của Turandot hoàn toàn bị che phủ bởi một chiếc mặt nạ màu trắng.
Tuy nhiên, không còn ai chú ý tới chi tiết khó hiểu đó khi tiếng ca của nữ thần âm nhạc đã ngay lập tức chi phối toàn bộ hội trường.
Tiếng ca tựa như mang theo một đôi cánh vô hình rực rỡ ánh sáng kéo lên thật cao và vắt ngang qua phía bên kia bầu trời!
Chất giọng cao mạnh mẽ sở hữu một uy lực đáng sợ không chút mềm yếu vang vọng mãnh liệt khắp những bức tường của hội trường và các cánh cửa dẫn ra hành lang, như thể muốn phá tan chúng.
“Cung điện này, tại ngàn năm trước,
Vang lên những tiếng hét tuyệt vọng”
“Tiếng hét đó truyền qua đời đời con cháu
Và trú ngụ ở đây, trong linh hồn ta!”
Tiếng hát này đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của con người! Nó tựa như một bài ca tối cao phát ra từ một nhạc cụ thiên đình.
Turandot, công chúa sát nhân, người mang tới cái chết, băng giá vĩnh cửu. Thế nhưng tiếng ca ẩn chứa ánh sáng lấp lánh chiếu rọi bầu trời cùng sự kiên cường dẻo dai như sắt thép này đã nâng người con gái có tên Turandot trở thành một sự tồn tại chí cao vô thượng, hoàn mỹ không một tì vết, nàng không còn là một kẻ sát nhân tay vấy đầy máu tươi nữa.
Người con gái xinh đẹp thuần khiết không chút từ bi, không để bất kì gã đàn ông nào chạm vào mình.
Khi nàng đặt chân tới trung tâm sân khấu, cơ thể nàng tắm trong ánh đèn, nàng bắt đầu cất cao tiếng ca trong vắt mang theo hơi thở điên cuồng tới mọi ngóc ngách của thính phòng.
Để báo thù cho tổ tiên bị quốc vương ngoại bang bắt đi và làm nhục, nàng sẽ không để bản thân trở thành vật sở hữu của bất kì kẻ nào.
“Ta sẽ báo thù tất cả các ngươi,
Vì nàng công chúa ngây thơ thuần khiết kia, vì tiếng hét kia
Vì cái chết của nàng!”
“Ta quyết không để một ai có được ta!
Nỗi căm hận đối với những kẻ đã giết nàng
Sẽ sống mãi trong tim ta!”
“Không, không! Ta quyết không để kẻ nào có được ta!”
Tiếng ca này rốt cuộc có thể vang cao tới đâu chứ!?
Âm thanh càng lúc càng lên cao, sức mạnh trong nó cũng càng lúc càng lớn, như muốn tự do vỗ cánh bay về phía bên kia bầu trời.
Tôi chưa từng học thanh nhạc, cho nên đối với nhạc kịch tôi cũng không hiểu nhiều lắm. Tuy nhiên, tôi ý thức rất rõ là tiếng ca này đã cuốn cả thính phòng vào vòng xoáy của mộng tưởng và nhiệt tình.
Giọng ca của Turandot và Calaf quấn lấy nhau.
Giọng nữ cao soprano và nam cao tenor, hai loại âm cao này dường như đang cố áp chế lẫn nhau, cùng cố vươn lên bầu trời.
Cho dù Calaf đã ngừng lại, Turandot vẫn kéo cao tiếng ca của mình như muốn thể hiện sự chênh lệch của hai người.
Chẳng mấy chốc, màn hai cũng sắp kết thúc.
Trước ba câu hỏi của Turandot, Calaf đều đưa ra những câu trả lời hoàn mỹ.
Dù vậy, Turandot vẫn cự tuyệt tình yêu của Calaf. Thế nên Calaf bèn đưa ra một câu đố cho nàng, yêu cầu nàng trước bình minh hãy đoán ra tên của mình.
Nếu như công chúa đoán trúng cái tên đó, Calaf nguyện ý chịu chết.
“Nàng không biết tên của ta!
Trước khi ánh bình minh chiếu rọi,
Hãy nói cho ta biết tên của ta!
Nếu nàng làm được, ta nguyện nhận lấy cái chết!”
Turandot gật đầu.
Màn che hạ xuống, toàn bộ thính phòng như bùng nổ bởi những tiếng vỗ tay tán thưởng.
Toàn bộ người xem đều đứng dậy, mỗi người đều như đang trong cơn say.
Trong tiếng vỗ tay như bão tố này, tôi chỉ có thể nghe câu được câu mất tiếng loa thông báo rằng sẽ có thời gian nghỉ 20 phút.
Kotobuki đứng dậy, mặt cậu ấy tái mét.
- Tôi... muốn tới phòng thay đồ! Tôi không thể chờ tới sau buổi công diễn được!
Mang theo tâm trạng lo lắng quặn thắt cả ngực, tôi đi cùng Kotobuki.
Cho dù người ta không cho chúng tôi vào đi nữa, chỉ cần biết được tình trạng của Mito...
Tuy nhiên, khi chúng tôi tới nơi, phòng thay đồ đã loạn hết cả lên.
Từ cửa phòng để mở truyền ra tiếng người ra ra vào vào cùng tiếng quát tháo của nhân viên.
- Vẫn chưa tìm được Mito sao!?
- Chưa, không thấy cô ta ở đâu cả, toa lét không có, hành lang cũng không!
- Loại nhân vật chính gì mà lại bỏ sân khấu mất tích như vậy chứ!
- Watanabe, chuẩn bị lên diễn trong trường hợp xấu nhất!
- D-Dạ!
Tôi và Kotobuki kinh ngạc bốn mắt nhìn nhau.
Mito lại biến mất rồi!
Giây tiếp theo, chúng tôi cùng chạy ra ngoài.
Phải tìm bằng được Mito! Nói không chừng bạn ấy vẫn còn ở quanh đây.
Ở đâu? Bạn ấy đi đâu rồi!?
Vừa chạy loạn trên hành lang, tôi vừa la lên.
- Kotobuki, gọi điện cho Mito thử xem!
Vẫn đang ôm bó hoa, Kotobuki vội lấy điện thoại di động ra và nhanh chóng bấm nút.
Những cánh hoa xanh thẳm như biển cả rụng lả tả trên nền nhà.
“Không được, cậu ây không nghe máy”, Kotobuki rên rỉ.
Đúng lúc này...
Một bài hát Giáng Sinh quen thuộc truyền vào tai tôi.
Là bài Santa Claus is coming to town.
Kotobuki há hốc miệng kinh ngạc.
Chúng tôi chạy như điên về phía tiếng nhạc phát ra.
Cánh hoa tiếp tục rơi rụng. Giai điệu nhẹ nhàng vẫn chưa kết thúc.
Ở ngay đằng sau cánh cửa kia!
Khi vặn nắm đấm cửa xông vào bên trong, tôi mới phát hiện đây là một nhà kho. Hai bên đều chất đầy những thùng giấy và giá để đồ.
Ở chính giữa căn phòng là một cô gái đeo mặt nạ trên người khoác một lớp lụa mỏng, cô gái đang vặn vẹo cơ thể cố dùng hai tay kéo ra chiếc khăn choàng màu đen đang quấn quanh cổ.
Chứng kiến người đang siết cổ cô gái từ đằng sau, hai chúng tôi đồng thời khựng người lại.
Tại sao lại là chị ấy!
Cô gái đeo mặt nạ trượt chân và lấy tay bám vào một góc giá đỡ. Những tua đính trên vương miện của cô chạm vào nhau phát ra tiếng lanh canh, vạt áo màu đỏ lật lên. Chiếc khăn choàng màu đen mộc mạc siết chặt lấy cái cổ mảnh khảnh của cô và kéo mạnh ra phía sau, tiếng thở đau đớn khó khăn phát ra từ bờ môi cô gái.
- Dừng tay!
Kotobuki vứt bó hoa và lao về phía người đang cố siết cổ Mito. Tôi cũng bắt lấy tay chị ta từ phía đối diện và cố ngăn chị ta lại.
- Đừng cản tôi!
Người quay đầu lại nhìn tôi với nét mặt điên cuồng và hơi thở dồn dập này chính là chị Kagami Shouko.
- Tôi đã yêu quý em, thương hại gia cảnh của em, giới thiệu cho em vị khách tốt như vậy. Vậy mà tại sao, tại sao em lại phải bội tôi!?
Chi Shouko trông cực kì kích động, như thể trong mắt chị ấy chúng tôi hoàn toàn không tồn tại.
Cặp mắt xinh đẹp với hàng mi thon dài cháy rực ngọn lửa căm hận và phẫn nộ, khuôn mặt chị Shouko đỏ bừng, chị ấy cắn chặt răng cố hết sức siết chặt hai đầu khăn choàng.
Tại sao!? Tại sao chị Shouko lại hận Mito đến vậy!?
Chị ấy nói giới thiệu khách là có ý gì!?
Chẳng lẽ...
Tôi hét lên với giọng như muốn xé toang cổ họng.
- Chị chính là người đã giới thiệu cho Mito công việc làm thêm đó sao! Chị Shouko!?
Bàn tay đang nắm chặt khăn choàng của chị Shouko lỏng ra, chị ấy gục người về phía sau.
Kotobuki la lên một tiếng, chúng tôi cùng đồng thời ngã ngồi xuống sàn.
Vừa dựa lưng vào một giá đỡ, chị Shouko vừa rên rỉ. Sau đó, chị ấy nói bằng giọng trầm thấp, bả vai vẫn run rẩy mãnh liệt.
- Đúng thế... chính là tôi. Bởi vì tôi cũng phải tự kiếm tiền bằng chính sức của bản thân mới có thể tiếp tục theo học âm nhạc.
- !
Kotobuki nín thở.
Vẫn không gạt những lọn tóc phủ trước mặt ra, chị Shouko tiếp tục nói, đôi mắt chị ấy lóe lên một tia sáng đáng sợ.
- Đi theo con đường âm nhạc cần rất nhiều tiền. Không chỉ là học phí, còn có phí trang phục, phí tài liệu giảng dạy, phí tiêu thụ tối thiểu của mỗi buổi diễn... còn có phí dạy kèm bên ngoài, phí du học, tất cả đều cần tiền, cho dù cô bao nhiêu cũng không đủ.
Thế nên tôi mới giới thiệu công việc làm thêm kiếm được nhiều tiền cho các cô gái nghèo đang gặp khó khăn. Tôi lập ra trang web, tập hợp những vị khách đáng tin tưởng.
Người quản lý trang web đó chính là chị Shouko sao!
Sự thật này khiến toàn thân tôi run rẩy. Kotobuki cũng mở to hai mắt nhìn chị ấy chằm chằm.
- Thế nhưng, cho dù đã bán đi bản thân để tiếp tục việc học như vậy, lại chưa từng có một cô gái nào thành công trên con đường âm nhạc cả. Tất cả đều chán chường, đều tuyệt vọng, đều bị thương, đều từ bỏ giấc mơ giữa chừng... Giống như tôi...
Sau khi cắn môi với vẻ khổ sở, ánh mắt chị Shouko lại trở nên sắc nhọn.
- Thế nhưng, tại sao? Tại sao em lại có thể hát được như vậy!? Khi em hát Tiếng sáo thần trước tất cả mọi người, tôi đã không thể tin được. Thật tuyệt vời. Thật đáng kinh ngạc. Cô gái này hoàn toàn khác với tôi và những cô gái trước kia. Có lẽ cô ấy sẽ thành công... Vừa nghĩ như vậy, tôi lại cảm thấy sợ hãi, lại cảm thấy căm hận.
Ánh mắt lạnh lùng âm u của chị Shouko hướng về phía Mito đang khuỵu người dựa vào một góc tường. Bờ môi khô khốc của chị ấy phun ra những lời đầy oán hận.
- Tất cả “Trà Hoa” đều phải nhận lấy sự tuyệt vọng! Giống như tôi, “Trà Hoa” đầu tiên! Tôi sẽ không cho phép có một “Trà Hoa” đặc biệt xuất hiện. Điều đó không công bằng!
Chị Shouko nắm lấy một cái kéo cắt vải lớn để trên kệ và lao về phía bạn Mito.
- Cẩn thận! Yuuka!
Kotobuki gào lên.
Cái kéo đâm vào bức tường sát bên mặt bạn Mito làm tóe lên những tia lửa.
Chị Shouko lại giơ cái kéo lên và nói một cách căm hận.
- Em không có tư cách mặc trang phục xinh đẹp như vậy đứng ở trung tâm sân khấu!
- Dừng lại!!!
Kotobuki chạy vội tới và lấy khuỷu tay huých chị ta ra.
- Kotobuki!
Một góc của mái tóc giả bạn Mito đang đội bị cây kéo cắt trúng.
Những lọn tóc đen nhánh rơi xuống sàn nhà uốn lượn như những con rắn. Chị Shouko dồn sức lấy tay xé toang vạt áo của bạn Mito, để lộ cánh tay và bờ vai trắng muốt của bạn ấy.
- Em phản bội chúng tôi, phản bội tất cả “Trà Hoa”!
Trông chị Shouko bây giờ thật sự quá dữ tợn, khiến người khác không dám lại gần.
Đúng lúc này, từ phía sau lưng chị Shouko, ở phía cửa vào... tôi nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông mặc comlê đang đứng ở đó.
Thầy Mariya!
Từ vị trí đó, có lẽ thầy ấy sẽ có thể đè chị Shouko xuống sàn từ phía sau.
Cho dù không được thì thầy ấy cũng có thể gọi người tới giúp!
Nhưng thầy Mariya không hề nhúc nhích.
Thầy ấy chỉ đứng ở đó và dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn vào khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra trong phòng.
Khuôn mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc, tựa như đang đeo mặt nạ!
Tại sao!? Tại sao thầy ấy lại không làm gì cả!
Chị Shouko đè bạn Mito ngã xuống sàn rồi ngồi lên người bạn ấy và bắt đầu điên cuồng xé nát trang phục.
- Em không cần loại quần áo này! Cho dù em cố che giấu đến đâu, Trà Hoa cuối cùng cũng chỉ là một con điếm dơ bẩn! Là em, hay tôi, tất cả chúng ta đều đã bị bóng tối nhuộm bẩn rồi!
Vải mỏng phát ra những tiếng roẹt roẹt và bị xé tan thành từng mảnh, để lộ da thịt bên dưới.
Cổ họng trắng nõn... ngực... còn có eo...!
Tất cả chúng tôi đều nhìn bạn Mito với ánh mắt không thể tin được.
Giấu phía dưới lớp trang phục kia không phải cơ thể mềm mại của một cô gái, nó là cơ thể rắn chắc của một chàng trai!
- Làm sao...
Bàn tay của chị Shouko rũ xuống. Khuôn mặt vặn vẹo đầy căm hận của chị ấy tràn ngập sự hoang mang.
- Chuyện này là sao...! Đổi người từ khi nào? Mito biến đâu mất rồi!?
Đúng lúc này, giọng nói của một người đáng lẽ không nên có mặt ở đây vang lên từ phía cửa.
- Bóng ma biết rõ chuyện đó.
Cái người mặc đồng phục, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu xanh thẫm, ngẩng cao đầu đung đưa hai bím tóc mảnh dài bước ngang qua thầy Mariya đang ngạc nhiên và tiến vào trong phòng... chính là chị Tooko.