Đã hai tiếng đồng hồ nay chúng tôi chạy chiếc xe Chryslter công vụ chậm chạp của Gahalowood. Hôm đó là thứ Hai ngày 21 tháng Bảy năm 2008 .
– Anh có muốn tôi cầm lái không trung sĩ?
– Tuyệt đối không.
– Anh lái quá chậm.
– Tôi lái cẩn thận.
– Chiếc xe này chẳng khác gì đống phế thải trung sĩ ạ.
– Đây là xe của cảnh sát bang. Hãy tỏ ra tôn trọng một chút nhà văn ạ.
– Thế thì đây là một xe rác bang. Tôi mở nhạc nhé?
– Trong mơ cũng không được làm như vậy, thưa nhà văn. Chúng ta đang trong cuộc điều tra, chứ không phải đang lái xe đi tán gái.
– Anh biết không, tôi sẽ viết trong sách của tôi rằng anh lái xe chẳng khác gì một lão già đáng thương.
– Thôi bật nhạc lên đi, nhà văn. Bật to hết cỡ lên. Tôi không muốn phải nghe anh nói cho đến khi nào tới nơi.
Tôi cười.
– Được đấy, anh nhắc lại cho tôi tên viên cảnh sát với… là Darren…
– …Wanslow. Ông ta là cảnh sát ở Sagamore. Ông ta là người được gọi báo khi người đánh cá tìm thấy xác ô tô của Luther.
– Xe Chevrolet Monte Carlo màu đen à?
– Chính xác.
– Điên nhỉ! Tại sao không có ai gắn kết câu chuyện lại?
– Làm sao mà tôi biết được. Đó chính là điều chúng ta cần làm sáng tỏ.
– Tay Wanslow này bây giờ thế nào rồi?
– Ông ta về hưu được vài năm rồi. Hiện tại, ông ta trông coi một xưởng sửa chữa ô tô cùng với người cháu. Này, anh đang ghi âm đấy à?
– Vâng. Thế hôm qua, anh nói gì với Wanslow trong điện thoại thế?
– Không có gì nhiều. Dường như ông ta ngạc nhiên vì cú điện thoại của tôi. Ông ta nói ban ngày có thể gặp ông ta tại xưởng sửa chữa ô tô.
– Thế tại sao anh không thẩm vấn ông ta qua điện thoại?
– Không có gì tốt hơn bằng nói chuyện trực tiếp, nhìn tận mặt, nhà văn ạ. Điện thoại quá vô nhân tính. Điện thoại chỉ để cho người dở như kiểu anh thôi.
Xưởng ô tô nằm ngay trên đường rẽ vào Sagamore. Chúng tôi thấy Wanslow đang chúi đầu vào cỗ máy của chiếc Buick cũ. Ông ta đuổi người cháu họ ra khỏi văn phòng, xếp gọn hàng chồng tài liệu sổ sách kế toán đặt trên chiếc ghế tựa để mời chúng tôi ngồi lên. Ông ta rửa tay rất lâu ở vòi nước phụ rồi mời chúng tôi uống cà phê.
– Thế nào? Ông ta vừa hỏi vừa rót cà phê đầy ba chiếc tách. Có chuyện gì mà cảnh sát bang New Hampshire tìm gặp tôi ở đây?
– Như tôi nói với ông hôm qua, Gahalowood trả lời, chúng tôi đang điều tra về cái chết của Nola Kellergan, đặc biệt là về vụ tai nạn giao thông xảy ra trong hạt của ông vào ngày 26 tháng Chín năm 1975.
– Chiếc Monte Carlo màu đen phải không?
– Chính xác. Tại sao ông lại biết đó chính là điều chúng tôi quan tâm?
– Các anh đang điều tra về vụ Kellergan. Vào thời kì đó, chính tôi cũng nghi ngờ ở đây có mối liên hệ.
– Thật ư?
– Vâng. Hơn nữa, đó chính là chi tiết khiến tôi nhớ nhất. Tôi muốn nói là, theo thời gian, có những điều người ta quên, nhưng có những điều vẫn in sâu trong trí nhớ. Vụ tai nạn này là một trong những điều phải nhớ.
– Tại sao?
– Anh biết đấy, khi là nhân viên cảnh sát của một thành phố nhỏ, tai nạn giao thông là phần việc quan trọng mà chúng ta phải giải quyết. Tôi muốn nói là, tôi, trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình, những xác chết duy nhất mà tôi nhìn thấy, là những xác chết vì tai nạn giao thông. Nhưng ở đây, chuyện lại khác: trong suốt mấy tuần trước đó, tất cả mọi người đều được báo động về một vụ bắt cóc đã xảy ra trong bang New Hampshire. Người ta dồn sức vào tìm kiếm chiếc ô tô hiệu Monte Carlo màu đen nên chúng tôi phải mở to mắt. Tôi còn nhớ trong suốt mấy tuần đó, tôi chỉ có mỗi một việc là cho quân đi lùng sục để tìm cho ra chiếc Chevrolet bất kể màu gì để kiểm tra. Tôi nghĩ, xe màu đen rất dễ có thể sơn lại. Tóm lại là tôi dốc hết sức vào vụ này, thì cũng giống như tất cả cảnh sát trong vùng thôi: chúng tôi muốn tìm cho ra Nola bằng mọi giá. Và rồi, rốt cuộc, vào một buổi sáng, đúng vào ca tôi trực, thì bảo vệ bờ biển báo họ đang trục một chiếc xe ô tô từ phía dưới chân vực Sunset Cove lên. Thử hình dung xem chiếc ô tô đó thuộc loại gì…
– Một chiếc Monte Carlo màu đen.
– Chính xác. Biển đăng kí tại bang New Hampshire. Có một xác người chết bên trong. Tôi nhớ rõ lúc tôi kiểm tra bên trong chiếc xe: sau khi bị rơi xuống, nó hoàn toàn bẹp dí, còn xác người bên trong nát như tương. Trên người anh ta vẫn còn giấy tờ tùy thân, anh ta là Luther Caleb. Tôi còn nhớ rõ lắm. Chiếc xe ô tô được đăng kí dưới tên của một công ty cỡ bự ở Concord, Stern Limited. Chúng tôi rà soát hết sức cẩn thận bên trong: chẳng có gì mấy. Phải nói là cú lao xuống làm hư hỏng quá nhiều. Thế nhưng, chúng tôi vẫn còn tìm thấy được đống thủy tinh vỡ vụn còn lại của mấy chai rượu. Trong cốp xe, không có gì khác ngoại trừ vài bộ quần áo.
– Hành lí à?
– Vâng, đúng vậy. Chính xác hơn là một ít hành lí gọn nhẹ.
– Thế sau đó ông làm gì? Gahalowood hỏi.
– Làm công việc của tôi: tôi hoàn toàn tập trung vào việc điều tra. Tôi đặt ra và trả lời các câu hỏi tay này là ai, hắn làm gì ở đây và hắn ngã xuống dưới đó từ khi nào. Tôi nghiên cứu về Caleb. Các anh thử đoán xem tôi khám phá ra điều gì?
– Đơn kiện bản tại cảnh sát ở Aurora vì có hành vi tấn công, Gahalowood mệt mỏi tuyên bố.
– Chính xác! Chán thật, làm sao anh biết chuyện này?
– Tôi biết.
– Lúc đó, tôi nghĩ, đây không đơn giản là sự trùng lặp. Mới đầu, tôi dò hỏi xem đã có ai trình báo về việc anh ta mất tích không. Ý tôi là, theo kinh nghiệm của tôi về các tai nạn giao thông, tôi biết lúc nào cũng có người thân trong nhà lo lắng và thường nhờ đó chúng tôi nhận dạng được người chết. Nhưng ngay cả điều đó cũng không có, không hề có trình báo nào. Thật là kì lạ, phải không? Thế là tôi gọi điện cho công ty Stern Limited để có thêm thông tin. Tôi bảo họ rằng tôi vừa tìm thấy một chiếc ô tô của công ty, thế là người của công ty đó bảo tôi đợi máy: sau đoạn nhạc chờ thì tôi được gặp và nói chuyện với Elijah Stern. Ông ta chính là người thừa kế của gia đinh Stern. Đích danh ông ta. Tôi giải thích cho ông Stern nghe tình hình và hỏi có phải ông ấy bị mất một chiếc ô tô không. Ông ấy khẳng định với tôi là không phải. Tôi nói với ông ta về chiếc xe Monte Carlo màu đen thì ông ấy giải thích chiếc xe đó thường do tài xế của ông ta sử dụng ngoài giờ làm việc. Tôi hỏi ông ta, kể từ khi nào ông ta không gặp tài xế, thì ông ta trả lời tôi là anh ta đi nghỉ. “Đi nghỉ chính xác là từ bao lâu?” Tôi hỏi. Ông ấy bảo: “Vài tuần”. “Thế đi nghỉ ở đâu?” Ông ta lại bảo không biết gì hết. Tôi thấy việc này thật là kì cục kinh khủng.
– Thế rồi ông làm gì nữa? Gahalowood hỏi.
– Bản thân tôi nghĩ rằng chúng tôi vừa sờ tay vào kẻ khả nghi số một của vụ mất tích bé gái nhà Kellergan. Ngay lập tức, tôi gọi điện cho Cảnh sát trưởng Aurora.
– Ông gọi điện cho Cảnh sát trưởng Pratt à?
– Cảnh sát trưởng Pratt. Đúng rồi, đúng tên ông ấy là Pratt. Vâng, tôi báo cho ông ta kết quả tìm kiếm. Ông ta mới là người có trách nhiệm điều tra vụ mất tích.
– Thế rồi sao?
– Cùng ngày hôm đó, ông ta tới gặp tôi. Ông ấy cảm ơn tôi, rồi nghiên cứu hồ sơ rất chăm chú và cẩn thận. Ông ấy là người rất dễ mến. Ông ấy đi kiểm tra chiếc xe ô tô và nói rằng, thật đáng tiếc bởi vì chiếc ô tô không đúng với mẫu xe mà ông ta nhìn thấy trong cuộc rượt đuổi. Chính vì thế, thậm chí ông ta còn đắn đo không chắc đã nhìn thấy xe Chevrolet Monte Carlo màu đen hay xe Nova. Hai mẫu xe rất giống nhau. Ông ta sẽ kiểm tra lại chi tiết này với trụ sở cảnh sát. Ông ta có nói thêm là ông ta cũng đã nghiêng về tay Caleb này nhưng lại có đủ chứng cứ bác bỏ nên không bám theo hướng điều tra này nữa. Mặc dù vậy, ông ấy cũng yêu cầu tôi gửi lại cho ông ấy bản báo cáo của tôi, và tôi đã chấp thuận.
– Vậy là ông đã báo Cảnh sát trưởng Pratt nhưng ông ta không điều tra theo hướng nghi ngờ của ông?
– Chính xác. Như tôi đã nói với anh, Pratt khẳng định là tôi nhầm. Tôi phải nghe ông ấy, chính ông ấy mới là người điều tra vụ đó. Ông ấy biết việc phải làm. Ông ấy kết luận đó là vụ tai nạn bình thường, và tôi cũng viết đúng như vậy trong báo cáo.
– Thế ông không thấy lạ à?
– Lúc đó thì không. Tôi nghĩ chắc tôi kết luận quá vội vàng. Nhưng xin lưu ý là tôi làm việc hoàn toàn không có gì tắc trách: tôi gửi xác Luther đến bệnh viện để nghiên cứu xem điều gì có thể xảy ra, xem liệu tai nạn xảy ra có phải vì say rượu bởi vì trong xe có vỏ chai. Đáng tiếc là với những mẩu cơ thể sót lại, sau cú va đập kinh khủng khi lăn xuống vực cùng sự hủy hoại do nước biển, người ta không thể khẳng định được điều gì. Tôi xin nói cho các anh biết là, cái xác chết bị nghiền nát như tương. Bác sĩ chỉ còn có thể phỏng đoán được một điều, rằng xác chết hẳn là đã nằm đó từ mấy tuần rồi. Chỉ có Chúa mới biết nó còn có thể nằm lại ở đó bao nhiêu lâu nữa, nếu như tay đánh cá đó không nhìn thấy chiếc xe. Sau đó, hài cốt được trả lại cho gia đình, và việc này đánh dấu chấm hết cho câu chuyện. Tôi đã nói với các anh rằng, mọi chi tiết đều cho thấy đó là một tai nạn giao thông bình thường. Hiển nhiên là bây giờ, với tất cả những gì tôi được biết, nhất là về Cảnh sát Pratt và đứa bé gái, thì tôi không còn tin chắc được điều gì nữa.
Câu chuyện do Darren Wanslow kể rất cuốn hút. Sau cuộc trò chuyện, Gahalowood và tôi cùng đi ăn qua loa ở tận bãi tàu Sagamore. Cảng tàu này bé xíu, bên cạnh có một cửa hàng bách hóa và một cửa hàng bán bưu ảnh. Trời đẹp rực rỡ, đại dương ngỡ như bất tận. Xung quanh có những mái nhà xinh xắn nhiều màu sắc, đôi khi vươn ra sát biển. Nhà nào cũng được bao quanh bởi khu vườn xinh xắn được chăm sóc kĩ càng. Chúng tôi uống bia và ăn trưa bằng món thịt bò rán trong quán nhỏ dựng trên biển. Gahalowood vừa nhai vừa có vẻ suy nghĩ rất lung.
– Anh đang nghĩ gì vậy? Tôi hỏi.
– Tất cả đường như chỉ ra rằng Luther chính là thủ phạm. Anh ta có hành lí đi cùng với người anh ta chuẩn bị chạy trốn, có thể là mang theo Nola. Nhưng kế hoạch của anh ta gặp phải trở ngại: Nola muốn thoát khỏi anh ta, hẳn là anh ta đã phải giết mẹ Cooper, sau đó tấn công và đánh Nola quá tay.
– Anh nghĩ là chính anh ta à?
– Tôi tin vậy. Nhưng mọi chuyện chẳng rõ ràng mấy… Tôi không hiểu tại sao Stern lại không nói cho chúng ta biết về chiếc Chevrolet màu đen mặc dù đây là chi tiết quan trong. Luther biến mất với chiếc ô tô được đăng kí dưới tên công ty, thế mà ông ta lại không lo lắng gì là thế nào? Tại sao gã Pratt quỷ quái này lại không điều tra thêm hướng đó?
– Anh nghĩ Cảnh sát trưởng Pratt có dính líu tới việc Nola bị mất tích à?
– Thú thật là tôi rất muốn đi hỏi ông ta tận nơi xem vì lí do gì mà ông ta lại bỏ lửng hướng điều tra Caleb mặc dù có báo cáo của Wanslow. Ý tôi muốn nói là, người ta cung cấp cho ông ta một hướng điều tra quý giá, vậy mà ông ta lại tuyên bố là không có liên quan gì. Quá kì lạ, anh có thấy thế không? Nếu thực sự ông ấy có nghi ngờ về kiểu dáng xe, tức có thể đó là chiếc Nova chứ không phải là chiếc Monte Carlo, thì ông ấy phải cho mọi người biết điều này chứ. Thế mà trong bản báo cáo của ông ấy, ông ấy chỉ nói đến Monte Carlo đen…
Cùng buổi chiều ngày hôm đó, chúng tôi đi ngay Montburry gặp Cảnh sát trưởng Pratt tại căn nhà nghỉ nhỏ mà ông ta đang ở. Ngôi nhà chỉ có một tầng, một dãy hàng chục phòng nằm cạnh nhau, chỗ đỗ xe ở phía trước mỗi phòng. Nơi này như không một bóng người. Chỉ có mỗi hai chiếc xe, trong đó có một chiếc ngay trước phòng của Pratt, hẳn là xe của ông ta.
Gahalowood đập vào cửa phòng. Không có tiếng trả lời. Anh ta đập tiếp. Vô ích. Một người phụ nữ dọn phòng đi ngang qua, Gahalowood giơ thẻ cảnh sát yêu cầu bà ta mở cửa phòng.
– Không thể được, bà ta trả lời.
– Thế là thế nào, không thể được? Gahalowood tức tối, chỉ rõ cho bà ta xem thẻ cảnh sát của mình.
– Hôm nay tôi đi qua đây nhiều lần để dọn phòng, bà ta giải thích. Tôi nghĩ có thể khách đi ra ngoài mà tôi không nhìn thấy, nhưng ông ta lại cắm chìa khóa bên trong. Không thể mở được. Như vậy có nghĩa là ông ta ở trong phòng. Ngoại trừ khả năng là ông ấy đi và sập cửa trong khi chìa khóa vẫn cắm bên trong ổ. Điều này thường xảy ra khi khách thuê phòng vội vã. Nhưng xe ô tô của ông ta lại đỗ ở đây.
Gahalowood có vẻ khó chịu. Anh ta đập cật lực vào cửa, như bắt buộc Pratt phải mở ngay. Anh ta cố gắng nhìn qua cửa sổ, nhưng tấm rèm đã kéo lại khiến viên trung sĩ không nhìn thấy bất kì cái gì bên trong. Gahalowood quyết định phá cửa. Ổ khóa đã phải nhượng bộ sau cú đạp chân thứ ba. Cảnh sát trưởng Pratt nằm dài trên nền nhà ngay giữa vũng máu của chính mình.