Bàn Tay Cho Em

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bàn Tay Cho Em
Bàn Tay Cho Em

❊ ❊ ❊

Trong ký ức ban sơ nhất của tôi, đã có bóng dáng em tồn tại. Satomi có mặt trên thế giới này trước tôi ba tháng nên ngay từ giây phút tôi cất tiếng khóc chào đời, em đã ở bên tôi.

Chả là mẹ tôi và mẹ em là đôi bạn thân. Tuy hai người sinh ra ở hai nơi khác nhau nhưng gặp nhau tại thành phố này, kết tình chị em, và họ sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau nếu như một người không phải từ giã thế gian này.

Xuất thân giống nhau, đều là con gái nhà nông, đều tìm đến thành phố với ước mơ xa vời và mục đích rõ ràng (là tìm việc làm), cả hai được nhận vào một nhà máy dệt quy mô lớn, có thể coi là trung tâm và biểu tượng của thành phố này. Rồi họ gặp nhau ở ký túc xá dành cho nữ công nhân chưa lập gia đình.

Và còn nữa, đến mức tôi nghĩ đâu cần thiết phải giống nhau như thế. Đó là họ có em bé gần như vào cùng thời điểm, và em bé đều không có cha. Không, kể thế thì chưa chính xác. Như vậy khác nào nói họ có con khi vẫn còn là trinh nữ? Chỉ là... không có cha trên thủ tục pháp lý mà thôi. Và đương nhiên hai đứa trẻ sinh ra đó là Satomi và tôi.

Đến độ tuổi hiểu chuyện, chúng tôi đã nghĩ thế này:

“Bố của tụi con chắc là cùng một người? Chẳng phải bọn con là anh em cùng cha khác mẹ sao?”

Mỗi lần nghe vậy, cả hai mẹ đều phủ nhận thẳng thừng.

“Sai rồi!” Mẹ tôi bảo.”Vì gu đàn ông của hai chị em ta hoàn toàn khác nhau.”

“Có điều, cả hai mẹ đều giống nhau ở một điểm là không có mắt nhìn đàn ông con ạ.” Mẹ Satomi nói.

“Có lẽ... trên đất nước này có nhiều đứa trẻ khác là anh em cùng cha khác mẹ của tụi con... nhưng mẹ chắc chắn một điều là hai con thì không.”

Lúc đó tôi và Satomi chỉ còn biết nhìn nhau, mắt chớp liên tục. Dường như lo sợ có điều gì ảnh hưởng đến việc giáo dục con, mẹ tôi không quên nói thêm:

“Nhưng các con này, bố các con cũng có nhiều điểm tốt. Vừa hiền lành vừa điển trai, nếu không các mẹ đã không yêu rồi, đúng không?!”

Do quy định chung của ký túc xá, hai người con gái buộc phải rời khỏi đó. Họ quyết định sống chung trong một căn hộ thuê với giá bèo gồm hai phòng chật hẹp. Họ gửi con cho một nhà trẻ tư nhân nhận trông trẻ sơ sinh, và vẫn tiếp tục công việc tại nhà máy dệt như từ bấy đến giờ. Ở thành phố này, nơi những cô gái nông thôn còn trẻ, độc thân đổ về rất nhiều, người cùng cảnh ngộ như họ không phải là hiếm.

Câu chuyện quay trở lại ký ức đầu tiên của tôi.

Tôi đang ngồi xem ti vi trong căn phòng tối om buông rèm dày. Dù vẫn biết là ban ngày, nhưng thứ ánh sáng yếu ớt làm tôi thấy sợ như đang ở trong rừng đêm. Bất giác, nhận ra cái chạm nhè nhẹ trên đầu ngón tay, đến cánh tay, tôi hướng ánh mắt về phía ấy. Khuôn mặt trắng hiện lên trong căn phòng lờ mờ tối. Em đang mỉm cười. Hạnh phúc lan tỏa khi thấy ánh mắt dịu dàng của em. Nỗi lo sợ tan biến, chỉ thấy yên tâm tràn về. “Hiro!” Em gọi tên tôi. Em chỉ gọi vậy thôi mà tôi đã thấy toàn thân run rẩy trong niềm vui sướng. Em nắm chặt cánh tay tôi như an ủi “Không sao đâu...!” Tôi tin tưởng em, khẽ gật đầu, lại quay về với cái ti vi trước mặt.

Có lẽ đây là ký ức của những năm bốn hay năm tuổi. Ngoài ra, cũng có những ký ức xưa hơn thế, nhưng mọi thứ cứ thấp thoáng ẩn hiện như đồng xu dưới đáy nước, không tài nào thể hiện được bằng lời. Cho nên, đây có thể coi là ký ức rõ nét đầu tiên của tôi... Ký ức tôi và Satomi ngồi xem ti vi trông nhà trong khi hai mẹ đi làm. Từ độ tuổi này chúng tôi không còn đến nhà trẻ nữa. Tiền gửi trẻ không rẻ chút nào so với đồng lương ít ỏi của hai mẹ. Lý do chỉ là vậy thôi. Satomi và tôi nép vào nhau cả ngày trong căn phòng không có người lớn. Cái im ắng làm chúng tôi sợ, nên hai đứa bật ti vi suốt ngày. Để ánh mặt trời chiếu vào thì màn hình ti vi bị lóa khó xem, nên lúc nào rèm cũng buông. Trong căn phòng lờ mờ, những vệt sáng trắng xanh nhảy nhót trên người chúng tôi. Tôi luôn nắm tay em vì chỉ có thế nỗi sợ của tôi mới tiêu tan. Satomi chỉ hơn tôi ba tháng, nhưng lúc đó tôi luôn cảm thấy em như một người chị gái hơn nhiều tuổi. Người con gái thay mẹ che chở cho tôi, đấy chính là Satomi. Không ai khác, em chính là cái thế giới ban ngày của tôi.

Chẳng mấy chốc chúng tôi đã bước vào tuổi cắp sách đến trường. Mẹ con Satomi chuyển sang sống ở căn hộ bên cạnh vì tụi tôi cũng đã lớn, căn hộ hai phòng chật hẹp không còn đủ cho bốn người chúng tôi nữa. Khi đó lương của hai mẹ cũng được tăng lên mức hơi thấp.

Ngay cả ở trường, tôi cũng lẵng nhẵng bám theo Satomi. Dù khác lớp, nhưng cứ đến giờ ra chơi là lập tức tôi chạy sang lớp em, bám vạt áo em không rời cho đến khi vào tiết sau. Cho nên, tất cả các áo len hay áo khoác len của em vạt bên phải bao giờ cũng bị thõng xuống, ố màu.

Đương nhiên là đám bạn xung quanh giễu cợt. Tụi con trai thì thẳng thừng không thương tiếc, còn đám con gái lại có cách khéo léo của con gái hòng chà đạp lòng tự trọng của tôi. Vô cùng khổ sở, tôi cũng có ý định phải tách ra tự lập, nhưng cửa ải này thật quá sức vì tôi không thể chịu được một ngày không có Satomi bên cạnh. Ngay cả Satomi hồi đó cũng không có lấy nổi một người bạn thân thiết, và em đã phải trải qua những ngày tháng cô đơn ở trường.

Đây chỉ là sự phụ thuộc một chiều từ phía tôi, nhưng Satomi không hề tỏ thái độ khó chịu. Ớ tuổi đó, Satomi cao hơn tôi, tính cách cũng lớn hơn hẳn, nên chẳng có gì bất thường khi em cư xử như bảo mẫu của tôi.

“Xin lỗi nhé!” là câu cửa miệng tôi.

“Đừng bận tâm!” Satomi lúc nào cũng nói vậy. “Bảo vệ Hiro là trách nhiệm của mình mà!”

“Thật không?”

“Thật, không sao đâu. Mình sẽ bênh vực Hiro mãi mãi!”

Lời nói đó như chỗ dựa vững chắc, như khế ước bảo lãnh suốt đời của Satomi với tôi. Khi ấy, khả năng tư duy của tôi chỉ ngang với loài thú ăn kiến, thiếu hẳn năng lực nhìn xa đến tương lai. Tôi chỉ mơ hồ nghĩ cuộc sống sẽ vẫn tiếp diễn như thế này. Không, tôi thậm chí còn không thể nghĩ ra điều đó nữa cơ. Dẫu sao, ngày mai sẽ giống hôm nay, và cả ngày mai của ngày mai nữa... cũng sẽ là một ngày không có gì quá thay đổi. Tôi chỉ nghĩ mông lung vậy thôi. Não tôi khá chậm chạp khi nghĩ về những việc như mình sẽ trưởng thành, hoàn cảnh rồi sẽ thay đổi theo thời gian. Vậy nên tôi thấy rất vui với những gì Satomi nói. Vì tôi nghĩ, đối với một kẻ yếu ớt như mình, thế giới này thật quá khắc nghiệt và nếu rời xa em, tôi sẽ lập tức vỡ tan thành hàng ngàn, hàng ngàn mảnh mất.

Bởi vì có thể nói Satomi gắn bó với tôi bằng sợi dây rốn tinh thần. Nó không phải là sợi tơ hồng mong manh, mà là sợi thừng được bện rất dày, giữ chặt tôi trong biển cả cuộc đời.

Thấm thoắt mùa hè năm mười một tuổi đã đến.

Chẳng mấy nữa mà học kỳ một kết thúc. Những ngày tháng Bảy nóng nực chia cắt ranh giới giữa những ngày trước đó, và những ngày về sau.

Tôi nhớ chính xác việc xảy ra ngày hôm đó vào lúc sắp hết tiết bốn. Từ cửa sổ lớp nhìn xuống, tôi thấy một chiếc xe cấp cứu đang chạy vào sân trường. Đám bạn cùng lớp không còn giữ được bình tĩnh khi tiếng còi cấp cứu réo mỗi lúc một gần hơn. Một số tò mò còn rời khỏi chỗ ngồi của mình chạy ra tận cửa sổ. Ngay cả thầy chủ nhiệm lớp tôi cũng quên cả giảng bài, cứ cầm nguyên sách giáo khoa trên tay, nhìn miết xuống sân trường. Vì ở trên tầng hai nên chúng tôi chứng kiến từ đầu chí cuối cảnh cấp cứu. Khi xe vừa dừng bên cửa sảnh chính thì tiếng còi cũng im bặt. Đội cấp cứu mở cánh cửa phía đuôi xe, kéo cáng ra, hai nhân viên khiêng cáng mất hút vào khu học xá. Sau có vài giây, bất thình lình cánh cửa lớp tôi bật mở. Có lẽ phần lớn đám bạn trong lớp, kể cả tôi, ai nấy đều tưởng đó là đội cấp cứu đến, không hề nghĩ rằng không thể nhanh như vậy. Trong giây lát tất cả đều nín thở, không khí trong phòng như loãng hẳn đi.

Thế nhưng, ở cửa là một cô giáo trẻ, chủ nhiệm lớp Satomi. Sau khi giải thích gì đó với thầy giáo đang đứng ngây người trên bục giảng, cô nhìn xuống quanh lớp, rồi ngay lập tức ánh mắt dừng lại chỗ tôi.

“Tazawa, em đi cùng cô được chứ?”

Tôi rụt rè gật đầu rồi đứng lên, làm xô cả chân ghế và đi đến chỗ cô. Trong lúc ấy, cô nói gì đó rất nhỏ với thầy chủ nhiệm của chúng tôi, rồi nháy mắt ra hiệu cho tôi nhanh chóng rời khỏi lớp học. Vừa đi dọc hành lang cô vừa nói:

“Satomi đột nhiên bị mệt. Cô đã gọi xe cấp cứu rồi nhưng con bé cảm thấy bất an và gọi tên em. Em có thể đi cùng Satomi giúp cô được không?”

“Vâng ạ,” tôi gật đầu. Tôi chưa nhận ra mức độ trầm trọng của sự việc, vì lúc đó tôi chưa hiểu khi bị đưa lên xe cấp cứu thì tình trạng nghiêm trọng đến mức nào.

Tôi xuống cầu thang, đến chỗ giá để giày ở sảnh chính thay giày đi ngoài đường. Tôi vội vã lao đến chỗ xe cấp cứu như thể bị cô giáo ủn từ phía sau. Có vẻ cô cũng đi theo xe.

Satomi đã ở trong xe. Em đeo mặt nạ thở ô xy, và đã được bác sĩ đo huyết áp. Nhận ra tôi, em mấp máy gọi tên tôi: “Hi... ro...” Khuôn mặt ấy tái xanh đến nao lòng, không còn nhận ra đó là Satomi nữa. Tôi ngồi cạnh em và hỏi: “Cậu làm sao thế?”

“Mình thấy khó chịu.”

Tôi gật đầu, rồi sờ nhẹ lên trán em. Nó lạnh như tấm bê tông bỏ quên lâu ngày trong bóng tối, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán còn lạnh hơn nữa.

Xe bắt đầu chạy, rung lắc mạnh khiến khuôn mặt em méo mó khổ sở. Tiếng còi xe inh ỏi như thể đang rú lên trong chính óc tôi.

Bệnh viện dường như xa khủng khiếp. Xe chạy mãi chẳng có dấu hiệu gì đến đích. Trong lúc đó tình trạng của Satomi mỗi lúc một xấu đi. Sắc mặt em sạm dần, nhịp thở trở nên rối loạn. Tôi như nhìn thấy người chết đuối trên cạn. Ngay cả đội cấp cứu cũng không còn giữ được bình tĩnh. Họ áp ống nghe nhịp tim, hơi thở, liên tục kiểm tra các chỉ số hiện trên màn hình máy tính nối với cơ thể em. Nhìn nét mặt hoang mang của đội cấp cứu, tôi còn thấy lo sợ hơn cả tình trạng của Satomi lúc này. Hình như sắp xảy ra chuyện tồi tệ kinh khủng gì đó. Mặt đất chao đảo, cả thế giới trong đó có tôi và em như đang rơi vào khoảng không.

Satomi càng lúc càng nguy kịch, sắc mặt em tồi tệ như không còn là sắc mặt của một con người nữa. Tôi nghe thấy tiếng khò khè khó nhọc từ sâu trong cổ họng em. Mắt em nhắm nghiền, từ đuôi mắt ấy những giọt lệ trào ra.

“Satomi! Satomi!” Tôi gọi em trong vô thức, không nghĩ em sẽ đáp lại. Tôi chỉ muốn gọi em quay trở lại, vì sợ em đi mất đến một nơi nào đó rất xa.

Em chợt mở mắt, nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn lệ. Khoảnh khắc hai ánh mắt kết nối, tôi nhận ra điều mình cần phải làm. Tôi lại gần Satomi, đặt hai bàn tay mình lên ngực em. Ngay lúc ấy, có tiếng hít thở sâu. Rồi tiếng thở ấy cứ tiếp tục lặp đi lặp lại, trong và không hề có tiếng khò khè.

Sắc hồng đã trở lại trên gương mặt em. Tôi cảm nhận bầu không khí nhẹ nhõm lan tỏa trong xe. Có ai đó thốt lên: “Qua cơn nguy kịch rồi!”

“Cảm ơn Hiro...”

Satomi nói với tôi trong tiếng thở hổn hển. Em nở nụ cười yếu ớt.

Chúng tôi cứ ở bên nhau như vậy. Cả hai đều cần có nhau, và không gì có thể thay thế cho sự hiện hữu của người này trong người kia.

Satomi đã khám và làm nhiều xét nghiệm ở bệnh viện, tuy nhiên chưa bác sĩ nào có kết luận rõ ràng là bệnh gì. Người nào cũng đề cập đến vài tên bệnh, nhưng dường như không ai tự tin về chẩn đoán của mình. Mùa hè năm đó, bệnh của em tái phát vài ba lần, nhưng các loại thuốc uống thử đều không có tác dụng. Cứ mỗi lần lên đến đỉnh điểm, tôi chỉ còn cách chạm vào cơ thể em để làm dịu cơn phát tác. Những người khác tất nhiên cũng đã thử hết rồi, nhưng không một ai có tác dụng.

Sau nhiều lần làm đi làm lại một động tác như vậy, tôi đã tìm ra yếu quyết riêng. Không phải qua lớp áo em đang mặc, mà phải tiếp xúc trực tiếp lên da thì sẽ có tác dụng hơn. Chạm từ đằng sau tốt hơn ở phía trước, đặc biệt khi tay tôi đặt vào vùng ngay dưới xương bả vai thì em hồi phục nhanh hơn cả. Không chỉ chạm tay vào chỗ đó, nếu tôi di nhè nhẹ bàn tay xung quanh vùng xương bả vai, tác dụng sẽ rõ rệt hơn. Lúc ấy, chẳng ai nói cho chúng tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu em phát bệnh mà không có tôi ở đó. Các bác sĩ cũng chỉ dặn rằng: “Trước mắt, chỉ có cháu mới giúp được cô bé này khi phát bệnh, nên cháu cố gắng hết sức đừng bao giờ rời xa cô bé.” Có vẻ như họ cho rằng hiện tượng này bắt nguồn từ một nguyên nhân tâm lý nào đó.

Còn tôi, dù các bác sĩ không dặn thì tôi cũng không có ý định rời xa Satomi nửa bước. Tóm lại khác nào bác sĩ dặn tôi cứ giữ nguyên mối quan hệ với em như vốn có từ trước tới nay. Thậm chí, tôi còn thấy vui vui vì đó là cái cớ để tôi có thể ở bên em.

Các cơn phát tác sau cũng chỉ độ vài tháng một lần. Hình như em cũng nhận thấy nếu cơ thể mệt mỏi thì dễ phát bệnh, nên từ sau đó em không bao giờ làm gì để bị quá sức nữa. Em ngồi ngoài trong các giờ thể dục, và rèn thói quen đi ngủ sớm vào buổi tối. Tuy vậy mỗi lần bệnh phát tác tôi lại chạy đến với em. Nếu xảy ra ở trường thì em ở phòng y tế đợi tôi. Cứ mỗi lần được gọi là tôi chạy đến ngay, và bao giờ bác sĩ ở phòng y tế cũng ra đón rồi dẫn tôi đến giường em.

Tôi vén rèm và gọi “Satomi!” Em nằm nghiêng trên giường, nghểnh đầu nói: “Xin lỗi nha.” Cứ vậy, lúc thì áo sơ mi, lúc áo len, tôi vén lên, rồi xoa xoa tấm lưng trần gầy guộc của em. Ngón tay tôi lần dò từng đốt sống lưng, xương sườn của em để tìm những điểm nhỏ có tác dụng. Ngón tay tôi chạm đến vùng quanh xương bả vai, di di vào chỗ đó. Thế rồi, tôi nghe thấy một tiếng thở sâu. Dòng máu chảy trong cơ thể em ấm dần lên dưới làn da khi nãy còn lạnh ngắt.

“Tại sao nhỉ?” Đã có lần em hỏi tôi. “Vì sao Hiro lại chạm vào người mình khi đó?”

“Mình cũng không biết.” Tôi trả lời. “Có cái gì đó mách bảo mình nên làm như vậy.”

“Cậu siêu thế...!” Em nói. “Cứ như thần thánh ấy nhỉ...!”

Đương nhiên tôi không phải thần thánh gì. Cũng có vài người nghe chuyện của hai đứa, đến nhờ tôi chạm vào người, nhưng rốt cuộc chẳng có gì xảy ra. Người bệnh vẫn là người bệnh, và bệnh thì vẫn nguyên. Chính vì vậy, tôi chợt nghĩ mình giống cái chìa khóa. Tôi là chìa, còn Satomi là ổ khóa. Hành tinh này chỉ có duy nhất một cặp bài trùng như vậy thôi. Đúng như nghĩa đen của nó, chỉ duy nhất một sự kết hợp. Một mối quan hệ không thể thay thế.

Thấm thoắt, chúng tôi đã tốt nghiệp tiểu học, rồi cùng lên cấp hai. Mùa hè năm ấy, tôi cao vượt em. Rồi mùa xuân sau đó, tôi cao hơn Satomi năm xen ti mét.

Tôi không còn lẽo đẽo theo em nữa. Hai đứa tôi học khác lớp, nhưng tôi đã chịu đựng được việc ở một mình qua năm phút giải lao. Tôi đọc sách mang từ nhà đi trong lúc ngập mình trong cái ồn ào, huyên náo của đám bạn cùng lớp. Chỉ năm phút nén nhịn thôi cũng không chết được. Trước hết cần phải nhẫn nại chờ đợi cho đến khi tiếng chuông tiết học sau vang lên. Với lại, đã có một cậu bạn thường đến bắt chuyện. Cậu ta thích đọc sách, trầm tính và chúng tôi trở thành bạn của nhau.

Tuy nhiên, về đến nhà là tôi vẫn luôn bên cạnh Satomi. Em ở trong căn hộ của tôi cho đến khi hai mẹ từ nhà máy trở về. Vào lúc đó, tình hình kinh tế, mọi thứ đều khả quan nên có nhiều việc làm. Mẹ tôi và mẹ em đều phải tích lũy một khoản để chuẩn bị cho chúng tôi vào cấp ba, nên hằng ngày đều làm thêm đến tối muộn.

Sau giờ học, tôi và em cùng ghé vào siêu thị gần nhà mua đồ. Satomi nấu bữa tối cho bốn người. Cứ đến sáu giờ thì chúng tôi không chờ các mẹ nữa, hai đứa ăn tối trước. Ti vi lúc nào cũng bật, như thế sẽ đỡ buồn.

Trong khoảng thời gian ấy, có lần cơn bệnh của em tái phát. Đó là khi kỳ thi học kỳ hai năm lớp 7 vừa kết thúc, vào một ngày trời lạnh tưởng chừng như tuyết có thể rơi bất cứ lúc nào. Do em tập trung có phần quá sức để ôn thi, cũng có thể là do trên đường đi học về em gặp phải cơn gió lạnh.

Bữa tối hôm đó Satomi nấu món korokke[1]. Vì bánh rất ngon nên tôi ăn khá nhiều. Em lo lắng dặn tôi: “Nhớ để phần cho cả hai mẹ nữa đấy!” Sau khi ăn xong, Satomi đi rửa bát đĩa. Cơn bệnh đến đúng lúc đó.

“Hiro...” Em gắng gượng gọi tôi.

“Nó đến rồi...” Em nói.

“Ừm.”

Tôi gật đầu đứng dậy, tự động đỡ em từ phía sau. Cố nắm lấy hai cánh tay em dìu vào phòng. Nhịp thở của em trở nên rối loạn. Tôi đặt em ngồi trên chiếu. Em cuộn người như bào thai trong bụng mẹ. Những đường gân cổ lộ rõ không còn sắc máu, như bị thuốc tẩy trắng bệch, sau đó chuyển dần màu xanh đen. Khi ấy tình trạng của em khá nguy hiểm.

Không chần chừ, tôi vén áo khoác thể thao của em lên. Bên trong em mặc áo thun màu đỏ đun. Tôi bỗng ngần ngừ khi thấy cái màu đỏ đùng đục ấy. Có gì đó nhói lên trong lồng ngực khiến tay tôi dừng lại.

Trong vài giây chần chừ, tình trạng của em càng nguy kịch. Em gắng sức như cố ép hơi thở qua một lỗ kim rất nhỏ để níu giữ mạng sống của mình. Tôi quyết định kéo nốt áo thun bên trong của em lên. Lúc ấy sắc da ở lưng cũng đã chuyển sang màu báo động. Tôi đặt tay lên tấm lưng em đã lạnh ngắt như vật vô cơ. Ngón tay tôi từ từ di nhẹ trên cái khung xương nằm dưới làn da, dò tìm các điểm có tác dụng nhất. Lưng em mỏng manh. Tôi có thể dễ dàng chạm được tới xương. Đặt ngón tay mình lên vùng giữa xương bả vai và xương sống, tôi trượt nhẹ dần lên phía trên.

Em thở nhẹ một tiếng.

“Có dễ chịu hơn không?” Tôi hỏi em.

Satomi khẽ gật đầu. Tôi ngó vào mặt em, định xem thần sắc thế nào, thì đập vào mắt tôi là bầu ngực nhú lên của em. Giật mình, tôi quay ngay đi chỗ khác.

Nó mới chỉ trồi lên một chút nên trước đây tôi không hề để ý. Sự thay đổi này có lẽ mới trong vài tháng gần đây.

Em không hề nhận ra tôi đang để ý đến thứ gì. Em còn đang dồn sức vào nhịp thở vừa ổn định trở lại. Phát thanh viên trên ti vi đang đưa tin về một nước nào đó có người bị voi giẫm chết. Cho đến nay, ở đó đã có tới hơn hai trăm người chết vì voi giẫm. Tôi lại thử hướng ánh mắt trở về bầu ngực của em. Ở bên kia khung xương sườn ôm từ sau lưng về trước ngực là chỗ nhú lên đó. Da em đã hồng trở lại. Lúc nào cũng thế, tôi cứ xoa như vậy là làn da em ấm lên, lấm tấm mồ hôi. Riêng nơi bầu ngực nhô lên vẫn còn nhợt nhạt một màu trắng xanh.

Một cảm giác gì đó chạy dọc sống lưng, tôi khẽ rùng mình.

“Sao vậy?” Satomi ngoái cổ nhìn tôi. Tôi vội vã tránh ánh mắt đi chỗ khác, nhưng có lẽ em đã nhận ra.

“Cảm ơn cậu. Mình đỡ hơn rồi.”

Nói xong, em khom mình ngồi dậy, quay lưng về phía tôi kéo lại áo thun và vạt áo khoác ngoài. Bỗng em thở dài, khẽ dựa lưng vào tường. Tôi cũng ngồi dựa vào đó ngay cạnh em.

“Hiro này...” Em nói. “Mỗi lần Hiro chạm bàn tay vào lưng, mình lại cảm thấy như được sinh ra một lần nữa trên đời.”

“Vậy à?”

“Ừ. Cậu nghĩ mà xem, các em bé đến khi sinh ra mới bắt đầu thở phải không? Mình cũng từa tựa như thế.”

“Mình không hiểu lắm.”

“Ừ, phải rồi... bởi vì đó là cảm giác vô cùng đặc biệt.”

Thế rồi em đặt hai bàn tay lên đôi chân dài thon thả thò ra dưới gấu váy bò.

“Cảm ơn cậu nhé!”

Satomi nói như thì thầm.

“Nhờ có Hiro mà mình như được tái sinh. Trong một thế giới mới. Mình cũng mới.”

“Mình có làm gì to tát đâu.”

“Nhưng mình thực sự rất biết ơn cậu. Tuy mình chả làm được gì để đền ơn cả.”

“Thôi mà...”

“Nhưng... nếu...”

Nói đến đó, Satomi tự dưng im bặt. Trong cái khoảng lặng ngượng ngùng ấy, tôi khẽ liếc nhìn em. Hai gò má em đã ửng hồng. Có thể nào là dư âm của cơn bệnh lúc nãy?

“Sao cơ?” Tôi hỏi.

“Không... không có gì cả.” Em trả lời, lắc lắc đầu và lặp lại “không có gì”. Sau đó, em ngẩng lên nhìn chăm chú vào mắt tôi.

“Một lúc nào đó...” Em cao hứng nói.

“Ừ?”

Nhưng rốt cuộc em không thể nói hết câu. Bỗng dưng, không khí chùng xuống, lời nói ngưng lại và rơi ngược vào trong.

Giờ đây, khi đã không còn ngu ngơ như trước, tôi phần nào có thể cảm nhận được ý tứ tiếp theo trong lời nói của em. Tuy nhiên, tôi không để em nhận ra điều đó. Lúc nào cũng vậy, tôi chỉ cười xòa, vờ như chờ đợi những lời tiếp theo. Tôi cũng không hiểu lý do tại sao. Có thể chỉ là do ngượng ngùng.

Không lâu sau, Satomi bắt đầu mặc áo nịt ngực. Cho nên lần ấy là lần cuối cùng tôi được nhìn bầu ngực em trực tiếp.

Lên cấp ba, hai đứa tôi vẫn chọn vào cùng một trường của tỉnh. Satomi học khá hơn hẳn tôi, nên trường này thấp hơn vài bậc so với sức học của em. Dẫu vậy, tôi chưa từng thấy em băn khoăn về điều đó. Em cũng nói là không có dự định học lên đại học. Xét cho cùng, cái trường do hai đứa tôi cùng chọn cũng thừa đủ để em xin vào làm việc ở nhà máy mẹ em đang làm.

Suốt thời gian dài thử đi thử lại đủ loại phương pháp trị liệu, cuối cùng em đã tìm thấy một loại thuốc có thể kéo dài thời gian cho đến khi cơn bệnh lên đến đỉnh điểm. Vậy là thêm được hai tiếng đồng hồ trì hoãn kể từ lúc xuất hiện dấu hiệu đầu tiên cho đến lúc rơi vào trạng thái nguy kịch nhất. Hơn nữa, sau những gì trải qua, em đã nắm được cái gì gây nên cơn phát tác và kiểm soát được các nhân tố đó. Khoảng thời gian giữa các lần phát bệnh ngày càng dài hơn.

Tự nhiên khoảng cách giữa tôi và em cũng xuất hiện. Năm tháng tuổi thơ đã kết thúc. Không còn cần phải ở cùng nhau như ngày xưa ấy nữa. Tôi tham gia câu lạc bộ kiếm đạo ở trường, dần dần có thêm nhiều bạn bè mới. Trong lúc tôi tập kiếm thì em đọc sách ở thư viện chờ tôi. Chúng tôi không đi loanh quanh giải thích về mối quan hệ của hai đứa, nên chắc hẳn ai cũng cho rằng chúng tôi yêu nhau. Rồi cả chọc ghẹo, giễu cợt cũng lùi vào dĩ vãng, có chăng chỉ còn lại sự tò mò hồ nghi của đám bạn học.

Thời gian này, tôi mua cho mình một cái máy nhắn tin bỏ túi, và quyết định luôn mang nó theo người. Ngay cả lúc tập kiếm đạo hay tham gia thi đấu, tôi không bao giờ rời xa cái máy nửa bước, để lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng chuông báo.

Một năm vài lần có tín hiệu từ em. Màn hình chỉ hiển thị được các con số, vậy nên luôn là số “3103”[2]. Nếu như không có gì khác thường xảy ra, thì em không bao giờ rời khỏi quỹ đạo từ căn hộ tới trường. Lúc nào em có việc phải đi xa một chút, tôi luôn đi cùng em. Bởi thế tôi luôn nắm được em đang ở chỗ nào. Tôi đã dặn dù bệnh có phát tác ở đâu chăng nữa, trước tiên em hãy quay về căn hộ. Và tin nhắn gửi đến tôi chỉ là “3103” (tên của em) thì có nghĩa em đang chờ tôi ở nhà.

Sau đó, mẹ tôi kết hôn. Khoảng cách giữa tôi và Satomi ngày một xa hơn.

Khi ấy tôi mười bảy tuổi. Cảm thấy cuộc hôn nhân này giống như một hợp đồng bất thành văn. Mẹ tôi cần một nguồn thu ổn định và bảo đảm lâu dài. Nói rõ hơn, đó là để đảm bảo tôi có thể học lên đại học sau một năm nữa. Chắc hẳn mẹ đã cố dành dụm tiền, nhưng không thể đủ cho tôi nếu không dựa vào khoản vay học phí. Hơn nữa, tôi cũng chẳng giỏi giang gì để hy vọng nhận được học bổng.

Có lẽ người đàn ông lấy mẹ tôi cũng muốn một cái gì đó hơn là tình yêu. Trước khi tái hôn với mẹ, ông sống một mình mười năm từ sau khi ly hôn với người vợ đầu. Họ không có con. Lần này cho dù vì ông lo lắng phải sống cô đơn đến già, hay đó là quyết định sau một hồi cân nhắc những cái lợi trong cuộc sống hằng ngày, thì tôi cũng không thể nào biết được.

Gì thì gì chứ khi đó mẹ tôi phải nói là vẫn còn rất quyến rũ. Ở cái tuổi ngoài ba mươi lăm mẹ vẫn giữ được nét trẻ trung, đi với tôi sẽ bị nhầm tưởng là hai chị em. Còn bố dượng tôi là trưởng phòng kỹ thuật trong nhà máy mẹ đang làm việc. Hình như ông hơn mẹ tôi chừng bảy tuổi.

Đăng ký kết hôn cũng rất đơn giản, không hề có điều khoản đặc biệt nào liên quan đến vấn đề bồi thường tiền bạc, cũng không hề có thỏa thuận nào nói về việc chăm sóc lúc tuổi già. Với tôi, hợp đồng này dù thế nào cũng có cái gì đó mộc mạc, hơi cổ lỗ, lạc hậu.

Mẹ con tôi chuyển đến sống ở chung cư của bố dượng, cách căn hộ chúng tôi đang ở khoảng ba ki lô mét về phía Bắc. Ngày tôi chuyển nhà, Satomi xuống tận đường tiễn tôi. Em lơ đãng nhìn tôi, vẻ mặt vô hồn.

“Mình có chuyển đi đâu xa đâu,” tôi nói.

“Ừ...” Em nói rồi cúi gằm mặt xuống. Lúc này, tôi đã cao vượt Satomi mười lăm xen ti mét. Còn em vẫn vóc dáng mảnh dẻ ấy, và ngực có lẽ cũng không thay đổi mấy kể từ lần tôi vô tình thấy bầu ngực trần của em.

Em gật đầu nói “Ừ!” một lần nữa, rồi ngẩng mặt lên cười vụng về: “Mình sẽ rất buồn đấy!”

Câu nói đó như một câu hồi để xác nhận điều gì đó trong tôi, hơn là thể hiện nội tâm của em.

“Ừm...” Tôi đáp. Sau một khoảng lặng như chờ đợi điều gì đó, em khẽ buông tiếng thở dài thất vọng. Tôi thì mỉm cười, vờ như không biết.

“Có chuyện gì hãy nhắn tin cho mình. Mình sẽ chạy đến ngay lập tức!”

Nói xong, tôi vỗ túi áo ngực mình cho em thấy cái máy nhắn tin trong đó.

“Ừ, mình sẽ làm thế.”

Tôi leo lên xe tải đã xếp xong hành lý, ngồi ở ghế phụ, rồi vẫy chào em từ cửa sổ. Xe bắt đầu chuyển bánh. Trong gương chiếu hậu hiện lên dáng em đứng bần thần trước khu nhà. Nom em bé nhỏ hơn, yếu đuối hơn, trông thật tội nghiệp chứ không giống Satomi mà tôi biết.

Khi thi vào đại học, nghĩ đến Satomi nên tôi đã chọn một trường dân lập ở trong vùng. Tuy chỉ là trường hạng hai rưỡi nhưng cũng đã là cửa ải khó nhằn đối với tôi. Mẹ tôi thì rưng rưng nước mắt vì vui mừng, còn cha dượng kiệm lời cũng chúc mừng tôi. Như định mệnh đã được an bài từ khi chào đời, Satomi xin vào chỗ mẹ em đang làm. Nhưng không phải làm trong nhà máy, mà là nhân viên phòng hành chính tổng hợp.

Kể từ khi đó, sức khỏe của mẹ em bắt đầu bất ổn.

“Không hiểu mẹ mình làm sao ấy.” Satomi nói.

Hôm đó chúng tôi đang cùng ăn tối sau một thời gian dài không gặp.

“Mẹ nói mắt mẹ không mở được thoải mái.”

“Mắt ư?”

“Ừ, mẹ bảo mí mắt mẹ ngày càng sụp xuống. Thế rồi cậu biết không...” Em xiên miếng sa lát trên đĩa rồi nói tiếp. “Mẹ dán miếng băng cá nhân vào mí mắt để giữ không cho nó sụp xuống.”

Mẹ em vốn tính xuề xòa, nên có lẽ không mấy để ý đến sự thay đổi này của mình.

“Cậu nên đưa mẹ đi khám đi.” Tôi nói.

“Nhưng mẹ mình không muốn đi.”

“Nếu vậy để mình thuyết phục cho.”

Mẹ Satomi cho đến nay vẫn hay nghe theo tôi. Cho nên lần này sau khi được thuyết phục, cuối cùng bà cũng gật đầu.

“Thôi được rồi, Hiro đã nói như vậy thì...” Bà vừa mỉm cười vừa nói. “Mẹ dễ mềm lòng trước đề nghị của người đàn ông quyến rũ.”

Sau đó hai chúng tôi đi lấy kết quả khám. Satomi xin nghỉ làm một tiếng để đến bệnh viện.

“Bà ấy có khối u ở ngực,” bác sĩ nói. Bên cạnh tôi, Satomi co rúm người lại. Bác sĩ thận trọng lựa chọn từng lời để giải thích cho chúng tôi, khả năng ác tính cao, chữa trị chỉ để an lòng thôi.

Mẹ em được nhập viện. Thật ngạc nhiên là mọi chi phí đều do cha dượng tôi chi trả.

“Mẹ con giống như chị gái của vợ bác, nên trong lúc thế này ai cũng sẽ làm như vậy,” bố dượng nói với Satomi. Vì khi đó em nói cho dù phải vay mượn cũng sẽ cố gắng lo liệu cho mẹ mình. Lời của dượng đã làm tôi phải thay đổi cách nhìn đối với ông. Tôi cũng thấy yên tâm khi gánh nặng trên vai em được san sẻ phần nào.

Sáu tháng sau, mẹ Satomi mất, ở tuổi còn chưa bước sang bốn mươi. Lễ thông dạ không làm ở căn hộ của Satomi mà ở nhà tôi. Nhiều người đến viếng hơn tôi nghĩ. Chủ yếu là các chị em làm cùng nhà máy. Nước mắt của họ, hoặc là vẻ thoải mái kiểu người ngoài cuộc đã trở thành nguồn an ủi chúng tôi, dù là sẻ chia tình cảm, hay giữ một khoảng cách với gia quyến. Có cảm giác từ đáy sâu mất mát nổi lên chút làn gió nhẹ vờn trên má. Tất cả những điểm sáng về tinh thần ấy đã an ủi tôi và Satomi rất nhiều.

Khi khách đến viếng đã về hết, mẹ tôi vùi mình trong phòng. Không gì có thể thế chỗ cho mất mát này. Tuy mẹ là người mạnh mẽ, nhưng nỗi đau quá lớn. Nếu không có cha dượng, có lẽ mẹ tôi còn suy sụp kinh khủng hơn nhiều. Cũng may với nỗi đau này cha dượng tôi là người ngoài cuộc. Nhờ có cha dượng luôn ở bên cạnh mẹ, nên tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Tôi chỉ cần lo cho nỗi đau của mình và Satomi mà thôi.

Tôi và Satomi ở lại phòng thờ. Chúng tôi không ngủ mà phải thay nhau túc trực để thắp hương liên tục cho đến sáng. Trông em có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn cố giữ vững tinh thần. Cho dù rơi nước mắt, nhưng không hề có tiếng kêu than, em thật giỏi giấu kín tâm trạng mình.

“Cậu có mệt không?” Tôi hỏi em. “Có cảm thấy cơn không?”

Em gượng gạo: “Mình ổn! Không sao đâu!”

“Vậy thì cậu đừng cố quá sức nhé! Nếu buồn ngủ thì cứ nói. Một mình mình trông cũng được mà.”

“Cám ơn cậu.”

Hai đứa tôi thay bộ đồ ngủ, lớp trang điểm trên mặt em hầu như đã phai hết. Mắt em sưng húp, hai má ửng đỏ, khiến tôi nhớ lại em của ngày thơ bé.

“Sống một mình ở nhà cũ chắc buồn lắm.” Nụ cười buồn bã thoảng trên gương mặt em khi tôi nói vậy.

“Con người ai mà chẳng phải trải qua những lúc thế này. Đâu chỉ riêng mình.”

“Ừ, vẫn biết là vậy...”

“Chắc mình được ban cho sự mạnh mẽ vừa đủ để vượt qua. Chắc hẳn là vậy...”

“Vậy à?”

Một tia sáng kiên cường xuất hiện trong ánh mắt đang nhìn tôi lúc đó.

“Ừ. Mình phải vậy thôi...”

“Ừ.”

Em cắn môi, gật nhẹ vài lần. Hai cánh mũi phập phồng, đôi lông mày nhíu lại.

“Đừng lo cho mình.” Em nói. “Mình không sao cả.”

Cố sức hình dung thì cũng có thể cảm nhận được ẩn ý sau lời em nói, nhưng lúc này tôi đã quá mệt. Tôi muốn tin vào câu nói của em là, em không sao cả.

“Cố gắng giữ như vậy nhé!” Tôi nói. “Thế mới là Satomi chứ.”

Em nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt không nói lên điều gì, rồi chậm rãi gật đầu. “Hãy qua nhanh đi,” em nói.

“Thời gian rồi sẽ trôi qua nhanh. Sau này ngoảnh lại, hẳn chẳng có gì là to tát cả.”

Sau đó một thời gian, tôi thường xuyên ghé qua căn hộ của em. Satomi không có vẻ buồn chán, nhưng thực tình không biết trong lòng em thế nào. Gần đây, em luôn giấu kín tâm trạng thật của mình, người xung quanh chỉ thấy vỏ bọc em tạo ra. Nụ cười trên gương mặt em chẳng còn liên quan gì với tâm trạng. Phải chăng đây là sự mạnh mẽ mà em nói trước đây? Em ẩn mình dưới lớp vỏ cứng, lời nói nụ cười như thể chất dầu bôi trơn, hầu như mọi sự va chạm đều tiệm cận về không, mọi quan hệ đều chỉ là bề nổi.

Ngay cả tôi cũng có cảm giác bị ngăn cách. Những cuộc trò chuyện chỉ mang tính hình thức. Bề ngoài có vẻ thành thật, nhưng ý nguyện thực ẩn giấu bên trong. Tôi chỉ còn nước suy đoán mà thôi. Em đang nghiêng về hướng nào? Vô cùng khó khăn để tôi có thể nhìn thấu điều đó.

Tôi vẫn tiếp tục tập kiếm đạo ở đại học. Dù không phải lớp học chính quy mà chỉ là hội yêu thích kiếm đạo thôi, nhưng những quy tắc trong quan hệ thứ bậc giữa các hội viên khá thoải mái nên nơi này đã trở thành dễ thở với tôi. Tôi bắt đầu để ý mình khá hợp cạ cô bạn Haruka cùng năm nhất cũng sinh hoạt ở hội. Chẳng hiểu sao tôi có linh cảm cô ấy cũng có cảm giác giống mình. Những lời nói, cử chỉ... tưởng chừng không có ý gì, nhưng tất cả lại bao hàm thêm một nghĩa khác, cho nên các cuộc nói chuyện thường xuyên phải hiểu theo hai nghĩa. Ánh mắt nhìn nhau cũng ngầm chứa điều gì đó mà cả hai chúng tôi đều mải mê đi tìm lời giải đáp. Chỉ cần ở bên cạnh cô ấy, tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn, dòng máu cuồn cuộn chảy trong người.

Không phải tôi quên Satomi, nhưng không biết từ khi nào, với tôi căn hộ em sống trở nên xa xôi và đã vài tháng tôi không gặp em.

Lúc tôi đang ngồi ăn mừng sau trận đấu cùng các thành viên trong hội thì máy nhắn tin có tiếng báo. Đã khá lâu rồi mới có tin nhắn nên một lúc sau tôi mới nhận thấy. Tôi rút máy nhắn tin từ trong túi áo ngực ra xem, trên màn hình hiện con số “3103”. Một số hội viên tò mò để ý, trong đó có Haruka. Tôi chỉ kịp nói “Xin lỗi, tôi có chút việc xin phép về trước” rồi đứng lên. Lướt nhìn khuôn mặt Haruka khi ấy có vẻ chùng xuống, chẳng biết đây là điềm lành hay dữ, tôi vừa nghĩ vừa rời khỏi quán.

Phải mất ba mươi phút tôi mới đến được nhà Satomi. Vừa mở cửa bước chân vào phòng, tôi thấy em ngồi dựa lưng vào tường dưới ánh đèn nê ông trắng xanh, mắt nhìn xuống gối, hơi thở chầm chậm.

“Cậu ổn chứ?” Tôi hỏi thì em đáp lại yếu ớt, “Ừm”. Tôi nắm cánh tay em, dìu ra giữa phòng. Để em ngồi ở tư thế thai nhi như mọi khi rồi kéo khóa sau lưng váy em. Như thể bóc vỏ trái cây, tôi kéo tuột váy xuống để lộ trần lưng em. Sắc da không đến nỗi tệ như tôi nghĩ. Đôi dây áo màu hồng đào nổi bật trên bờ vai trắng sữa.

Các ngón tay tôi trượt từ vị trí phía trên khóa cài áo nịt ngực lên đến xương bả vai. Em khẽ rùng mình. Trong khi tôi lặp đi lặp lại động tác ấy thì hơi ấm trở lại trên làn da em. Vùng da dọc hai bên sống lưng ửng đỏ, gáy em lấm tấm mồ hôi. Em thở một hơi dài, thả lỏng cơ thể.

“Cảm ơn cậu, mình khá hơn rồi.” Em nói rồi trở người ngồi dậy. “Kéo giùm mình cái khóa lên được không?” Đoạn em xỏ tay vào áo váy. Tôi cầm nhẹ móc khóa, từ từ kéo lên. Các hình ảnh vẫn còn luẩn quẩn trong tôi, nhưng cụ thể là gì thì tôi không rõ.

Satomi nói “Mình vẫn còn chóng mặt” rồi lấy gối nằm ngửa trên chiếu. Tôi ôm gối ngồi bên cạnh.

“Đã lâu rồi nhỉ!” Tôi nói. “Dạo gần đây không thấy bị cơn nữa?”

Satomi vẫn nhắm mắt và gật nhẹ. Tóc em đã dài từ khi nào. Khuôn mặt nhỏ của em nổi bật giữa suối tóc đen tuyền.

“Thi thoảng vẫn có những cơn nhẹ,” em nói. “Nhưng mình có thể chịu được. Vả lại cũng có thuốc nữa.”

Tôi khá ngạc nhiên trước lời em nói. Tôi ngồi lại, nhìn vào mặt em. Hình như em cảm nhận thấy nên mở mắt ra.

“Cậu đã vượt qua được?” Tôi hỏi Satomi.

“Đúng thế,” em trả lời. “Mình uống thuốc nhiều lên một tí là không còn nặng nữa.”

“Không được làm vậy!” Bất giác tôi cao giọng. “Việc đó rất nguy hiểm! Cậu chỉ cần cảm thấy chớm có dấu hiệu phát tác là phải gọi cho mình ngay chứ!”

Em từ từ nhắm mắt, rồi lại từ từ mở mắt, miệng thoáng nét cười.

“Hiro lúc nào cũng tốt với mình!”

Tôi nhăn mặt, cơn giận đã dịu lại.

“Ai cũng dặn vậy cả thôi.”

“Ai cũng... ư?”

Cảm giác câu chất vấn của em có phần mất tự nhiên, tôi im lặng nhìn vào mắt em.

“Với ai cũng thế à...?” Em lại hỏi.

Lúc ấy tôi bắt đầu nhận ra thực sự em muốn hỏi gì, nhưng lại không tìm được câu trả lời. “Ừ... ừ...” Tôi nói. “Mình cũng không rõ nữa.”

Tránh ánh mắt em, tôi lảng nhìn quanh phòng. Khung ảnh mẹ Satomi vẫn đó, trên tủ quần áo trẻ con có từ hồi tôi sinh ra. Bên cạnh đó là chậu trồng hoa bằng nhựa, nhưng chỉ còn vài chiếc lá yếu ớt bám vào cành, không có một bông hoa nào. Phát thanh viên trên ti vi vẫn giọng nói ấy, vẫn đọc các tin tức ấy.

Tay Satomi chạm vào cổ chân tôi. “Này...” Em nói.

“Sao cơ?” Tôi hỏi rồi nhìn vào mắt em và thật bất ngờ, ánh mắt nghiêm túc của em làm tôi khựng lại.

“Bọn mình thử làm chuyện ấy đi!” Em nói có phần run run ở cuối câu. “Hiro chưa bao giờ làm chuyện đó đúng không?”

Tôi không thể nhìn lảng sang chỗ khác. Em nhìn tôi với ánh mắt như thách thức. Em định sử dụng vũ khí của giới mình, nhưng có phần do dự. Chẳng phải tình yêu, mà là đang cố vin vào lòng thương cảm để rồi tuyệt vọng.

“Không được đâu,” tôi nói. Sắc mặt em không thay đổi. Nhưng các ngón tay đang nắm cổ chân tôi thì khẽ cử động. Giống như con thỏ non nằm co mình không nhúc nhích khi nghe thấy tiếng chim vỗ cánh.

“Sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của Satomi đấy! Trước đây bác sĩ đã dặn rồi còn gì? Hạn chế vận động và mọi sự hưng phấn...”

“Phải rồi,” em nói, rồi cười bông đùa.

“Mình quên mất.”

“Ừ.”

Tối hôm đó, tôi ở phòng em đến tận khuya. Hai đứa tôi cùng ôn lại những kỷ niệm, trò chuyện về quãng thời gian tươi đẹp đã qua.

Em như thư giãn hơn. Không còn vẻ phòng thủ bên ngoài, thay vào đó là em của thời thơ ấu, thật thoải mái, không chút e dè.

“Dạo gần đây mình vừa soạn lại quần áo cũ ngày xưa ấy. Quần áo của mẹ, và của mình...”

“Ồ.”

Em nhìn tôi với ánh mắt như diễn kịch.

“Lúc ấy, mình tìm thấy một bằng chứng thuyết phục đấy nhé!”

“Bằng chứng gì thế?”

Satomi dang rộng tay như để bảo tôi chờ một lát, rồi mở miệng túi ni lông màu đen ở cạnh chân tường.

Em lấy trong túi ra một chiếc áo len màu kem đã cũ. Tôi còn nhớ nó. Hồi hai đứa vừa mới vào lớp 1, chiếc áo len ấy là nơi trú ẩn tinh thần của tôi. Chỉ cần bám vào nó thì sẽ không có việc gì xấu xảy đến. Tôi đã nghĩ như vậy.

Cảm giác đau nhói chạy trong tim.

“Cậu bé Hiro hay khóc nhè ơi...” Satomi nói. “Cậu theo mình vào cả toa lét nữa nhỉ.”

“Phải rồi...”

Vẫn còn nguyên vẹn vết tích trên vạt áo. Nó in dấu ấn tâm hồn thơ ngây của tôi.

“Cái này cũng...?” Tôi hỏi. “Cậu định vứt đi à?”

“Ừ, vì không cho ai được nữa.”

Khi tôi hỏi, tôi có thể cầm chiếc áo đó được không, Satomi nhìn tôi ngạc nhiên.

“Cậu định làm gì?”

“A... chỉ là... Mình muốn để nó bên cạnh mình.” Một khoảng lặng như suy nghĩ.

“Được thôi.” Em nói. “Cậu cứ giữ đi! Nhưng nếu thấy phiền quá thì vứt đi nhé!”

Tôi không đáp lại ngay, một lúc rồi mới từ từ gật đầu. “Cảm ơn!”

Lúc về, em tiễn tôi xuống tận dưới đường. Khi tôi nói “Chúc ngủ ngon!” em cũng đáp lại “Chúc cậu ngủ ngon!” Tôi đi một quãng trên con đường tối, ngoảnh lại, Satomi vẫn còn đứng đó, bóng em nhòa trong màn đêm. Một cảm giác rất giống với nỗi đau đang cuộn dâng trong lòng, nhưng tôi vội lơ nó đi. Sau đó, tôi ngoảnh nhìn phía trước, đi thẳng một mạch về đến nhà mà không quay đầu lại lần nào nữa.

Chẳng bao lâu sau, tôi cũng bước vào năm thứ hai đại học. Thời gian này, tôi đi trong trường với vẻ mặt lão làng. Nhìn những sinh viên mới bỡ ngỡ, tôi thấy tự hào về sự rểnh rang thoải mái của mình, cảm giác như mình đã rất trưởng thành rồi. Với Haruka, tôi định sẽ từ từ cải thiện mối quan hệ. Nếu thay đổi nhanh quá thì cũng không hay. Nguyện vọng của tôi là mỗi ngày nhích vài mi li mét, rồi khi người trong cuộc chưa kịp nhận ra thì khoảng cách ấy đã bằng không.

Hôm đó, tôi ăn trưa cùng Haruka. Trong quán cà phê gần trường hầu như sinh viên đã ngồi kín chỗ. Tôi nhồm nhoàm gặm bánh kẹp thịt BLT[3], làm rơi vãi ra xung quanh. Haruka miễn cưỡng dùng khăn ăn nhặt lên cho tôi. Đúng lúc ấy, tiếng máy nhắn tin reo.

Tôi đã hầu như quên tiếng báo ấy. Ngạc nhiên, tôi rút từ trong đáy túi chiếc máy nhắn tin, nhìn vào màn hình. Là dãy số “3470”. Haruka cũng ngó vào tay tôi.

“Từ ai đấy?” Cô hỏi. “Ờm,” tôi nghiêng đầu. “Chắc là gọi nhầm.” Tuy vậy tôi vẫn ra chỗ quầy tính tiền, ở cạnh đó có cái điện thoại màu hồng. Tôi nhấc máy lên và bấm số cố định gọi cho em. Một lúc sau có người nghe máy, nhưng không phải tiếng của Satomi mà là tiếng tổng đài thông báo số máy này không còn sử dụng nữa.

Khi trở về chỗ ngồi, Haruka hỏi tôi: “Thế nào rồi?”

“Ừ... đúng là nhầm số thật,” tôi trả lời.

“Nhầm số á?”

“Ừ, bị nhầm số.”

Tôi nói rồi bỏ miếng bánh kẹp thịt vào miệng.

Tối đó, tôi đã thử đến nhà Satomi.

Khi bước lên cầu thang, đứng trước căn hộ của em, tôi nhận ra trên tấm biển gắn ở cửa là một cái tên hoàn toàn xa lạ. Đang tính quay về, tôi lại thử gõ cửa. Có tiếng “Vâng” từ trong nhà vọng ra, rồi cửa mở. Đó là một thanh niên mặt còn non choẹt. Tôi đoán cậu ta chắc hẳn là sinh viên năm nhất.

“Tôi có người quen trước sống ở đây.” Tôi dạm hỏi. “Cậu có biết cô ấy chuyển đi đâu không?”

“A... à...” Cậu ta vỗ tay có vẻ đắc chí. “Anh có phải là Hiro...?”

“Phải, nhưng...”

“Tôi chuyển đến ba ngày trước. Lúc đó, tôi thấy có lá thư gửi cho anh kẹp ở cái cửa này.”

“Thư cho tôi?”

“Phải. Ngoài phong bì ghi ‘Gửi Hiro’ Cái thư đó...” Cậu ta cúi đầu nói xin lỗi. “Tôi làm mất nó rồi. Hình như tôi đã vứt nó cùng với rác khi dọn nhà thì phải.”

Tôi còn chưa biết nói gì, cậu ta đã lại nói tiếp với vẻ hối lỗi.

“Tôi biết làm thế này không được, nhưng tôi đã mở ra đọc một ít. Kiểu tò mò thôi.”

Tôi không thốt nên lời, làm hiệu giục cậu ta nói tiếp.

“Trong thư không viết tí gì địa chỉ người gửi cả.”

“Thế trong đó viết gì...?”

Cậu ta vừa mân mê cái cằm lún phún râu vừa ngẫm nghĩ.

“Hình như không có gì quan trọng đâu. ‘Cảm ơn cậu rất nhiều’, hay là ‘Mình không sao đâu’, đại loại như vậy.”

“Vậy à,” tôi lặng lẽ gật đầu.

“Người yêu anh à?” Cậu thanh niên hỏi bâng quơ.

“À không,” tôi nói. “Không phải người yêu, nhưng là người bạn gái rất thân thiết.”

Nghe xong cậu ta “À” một tiếng rồi bỏ vào trong nhà. Tôi nghe có tiếng vọng ra “Cái này là...” Tôi nhòm vào phía trong, căn phòng đã thay đổi hoàn toàn. Cậu thanh niên nói “Cái này là...” rồi quay trở ra. Trên tay là một chậu hoa nhỏ.

“Đây có phải chậu hoa mà người bạn gái anh nói là rất thân trồng không? Nó ở ban công.”

Tôi nhận ra ngay. Đó là chậu hoa vẫn đặt cạnh khung ảnh của mẹ Satomi trên chỗ tủ quần áo trẻ con. Nó vẫn thế, chẳng có hoa, chỉ lơ thơ vài cái lá trên cành. “Đúng rồi.” Tôi trả lời.

Cậu ta nói, “Thật may. Tôi còn có ích cho anh.”

“Cám ơn cậu.”

Tôi khẽ cúi đầu chào cảm ơn rồi chực ra về thì cậu ta nói như hét sau lưng.

“Phải rồi!”

Tôi dừng bước quay đầu lại thấy khuôn mặt cậu ta ửng đỏ.

“Nhờ có anh mà chị ấy cảm thấy hạnh phúc.”

Tôi chưa kịp hiểu câu nói đó, đang còn im lặng. “Chị ấy nói đã trải qua thời thanh xuân tuyệt vời. Chị ấy thấy hạnh phúc không thua kém bất kỳ ai.”

“Cô ấy đã...?”

Cậu thanh niên gật đầu ậm ừ. “Chị ấy cảm ơn anh vì điều đó.”

“Trong bức thư đó...?”

“Vâng, đại loại như vậy,” cậu ta vừa nói vừa cười. Tôi cũng cười đáp lại rồi cúi đầu, lần này tôi không dừng chân mà rời ngay khỏi đó.

Nơi này đầy ắp những kỷ niệm về quãng thời gian bốn mẹ con chúng tôi sống cùng nhau. Nhưng tôi đã không quay lại một lần nào nữa kể từ sau hôm đó.

Vài năm trôi qua. Tôi tốt nghiệp đại học và cùng lúc đó cũng chia tay Haruka. Chỉ có chậu hoa ngày ấy vẫn luôn bên tôi. Có lần tôi mang đến hiệu cây cảnh hồi thì họ nói đó là một giống hoa hồng. Được biết là chất đất trong chậu kém, tôi đã quyết định làm lại từ đầu. Tôi chăm chỉ tưới nước, bón thêm phân, và cho nó ra ngoài trời.

Mùa xuân năm nay, nó đã nở hoa. Nhụy hoa phớt hồng như được bàn tay trắng bao bọc, trông thật hiền hòa. Một mùi hương ngọt mát giống như mùi hồng trà thoang thoảng. Cây chỉ trổ duy nhất một bông.

Mỗi lần Hiro chạm bàn tay vào lưng...

Lời nói ấy còn văng vẳng bên tai.

Mình lại cảm thấy như được sinh ra một lần nữa trên đời.

Tôi vẫn còn giữ chiếc áo len của Satomi. Tôi có cảm giác mùi hương hoa hơi giống với mùi áo len của em.

Hoa hồng nở đến ngày thứ ba thì tôi nhận được tin từ người quen. Anh ấy báo cho tôi một thông tin. Đó là tên thị trấn cách khu chung cư tôi ở kể từ khi sống một mình năm mươi ki lô mét về phía Bắc. Tôi chạy xe về đó.

Tòa nhà nhỏ hơn tôi nghĩ. Nhưng chắc chắn không có gì nhầm lẫn.

Tôi đỗ xe trong bãi rồi đi về phía cửa vào. Sau khi hỏi số phòng ở quầy lễ tân, tôi lên cái thang máy duy nhất ở đó. Tôi ra ở tầng ba, đi dọc hành lang hắt nắng.

Một cảm giác phấn chấn kỳ lạ, đồng thời xen lẫn chút lo lắng.

Số căn hộ họ chỉ cho tôi là căn dành cho bốn người. Nhưng bây giờ chỉ có một người ở. Biển tên chủ nhà chỉ có một cái.

Tôi mở cửa, bước vào trong. Ở đây cũng tràn ngập ánh nắng. Tôi rón rén bước vào sâu hơn.

Em đang ngủ, quay cái lưng thân thuộc ra ngoài. Chiếc chân trông thơm tho, sạch sẽ đắp ngang bụng em trở xuống. Tôi đến bên giường khẽ khàng đặt bàn tay lên lưng em. Qua lớp áo ngủ sợi bông, tôi có thể cảm nhận được hình dáng vùng xương bả vai của em.

Em choàng tỉnh, rồi từ từ ngoảnh đầu lại.

“Cậu đã một mình vượt qua tất cả những khó khăn cho đến nay rồi!” Tôi nở nụ cười với em khi đó đang nghẹn lời. “Nhưng từ nay sẽ có mình bên cậu.”

Em nhìn tôi với ánh mắt ngân ngấn nước. “Tại sao...”

“Vì bệnh viện mà Satomi có thể chạy đến khi cần đâu nhiều. Đây là căn bệnh lạ mà. Mình đã đợi mãi. Tin rằng một lúc nào đó sẽ có thông tin.”

“Cậu đã tìm mình ư?”

“Đúng vậy!” Tôi gật đầu. “Anh đã đi tìm em. Cuối cùng cũng tìm thấy. Anh thực sự rất buồn khi thiếu vắng em.”

Em nhắm nghiền mắt lại. Giọt nước mắt lăn dài trên má.

“Nào, xoay lưng lại đây nào.”

Tôi choàng tay qua vai em, xoay lưng em về phía mình. Em còn gầy hơn so với trước đây. Vẫn là bờ vai mong manh của cô thiếu nữ nhỏ bé, gầy yếu ngày nào. Tôi chậm rãi trượt ngón tay mình trên lưng Satomi. “Em xin lỗi,” Satomi run run nói.

“Tại sao em lại phải xin lỗi?”

“Tại vì...”

“Bàn tay này...” Tôi nói, “Chắc hẳn là dành cho em. Trên hành tinh này, chỉ có một cặp bài trùng duy nhất. Vì vậy... anh ở đây... Mình sẽ mãi ở bên nhau.”

Satomi vẫn quay lưng lại, nức nở nghẹn ngào. Tôi ngồi xuống bên em, di chuyển đều đều các ngón tay. “Mình về thôi, về nhà của chúng mình thôi!”

Tôi nói với ra từ phía sau lưng em. Cơ thể em run rẩy, em chỉ khóc mà không nói gì.

Tôi nhận ra một tấm ảnh đặt trên kệ đầu giường. Đó là tấm ảnh gỗ đã cũ. Trong hình là tôi và Satomi mặc đồng phục học sinh. Tôi còn nhớ rõ. Khi vào cấp hai, chúng tôi đã được một anh sống ở căn hộ tầng dưới chụp cho. Chúng tôi hầu như không chụp ảnh bao giờ, không có thói quen đi đâu bao giờ, và cũng chẳng có cái máy ảnh nào trong nhà cả. Đây là một trong số rất ít ảnh mà chúng tôi chụp chung.

Tôi nhấc tấm ảnh lên, bất giác lật xem đằng sau thấy đề dòng chữ “8/4 Trước khu chung cư”. Nét chữ này là của mẹ Satomi. Ngay bên dưới là vài chữ số viết mực xanh. “Số này là...”

Satomi quay lại, nhìn vào tay tôi.

“Có phải số mật mã máy nhắn tin không?” Nghe tôi hỏi, em cứng người, vẻ mặt có phần sợ hãi.

“Satomi?”

Em thở ra, sau đó từ từ chớp mắt. “Đúng rồi đó.” em nói. Giọng em nhỏ, khàn trong nước mắt.

“Lúc nào em cũng không rời nó. Đã mấy lần em định gọi. Em muốn gặp Hiro, rất nhiều lần...”

Em nhìn tôi bằng đôi mắt ngấn lệ. “Em yêu anh, Hiro à,” em nói.

Em nói cứ như thể vừa thú tội. Tôi thấy điều đó trong giọng nói cùng ánh mắt e ngại run rẩy của em.

“Đã lâu nay rồi em muốn nói... Nhưng...” Em thở nhẹ, rồi tiếp tục. “Em nghĩ mình không nên trói buộc anh. Mình cần phải rời xa bàn tay vẫn luôn dựa dẫm bấy lâu nay không thể rời...”

Satomi nhăn mặt, rồi khó khăn nhắm mắt lại. Nước mắt trào ra lăn dài xuống tóc mai, ướt đẫm dái tai em.

“Vì em không muốn bị anh ghét bỏ. Nếu bị anh ghét bỏ thì quá sức chịu đựng của em.”

Em ôm mặt khóc, hai vai run bần bật.

Tôi cảm thấy lồng ngực mình có gì đó nóng bỏng trào lên. Nó mạnh đến mức không tả nổi, làm tim tôi đập như trống làng. Tôi cảm thấy chỉ cần có cảm giác này thôi là mình có thể che chở cho Satomi từ nay và mãi về sau.

“Satomi này...” Tôi nói. “Mình mau về thôi em. Hồng đã ra hoa rồi. Cây hoa em chăm sóc ở căn nhà trước đây ấy. Anh muốn em nhìn thấy nó. Vì nó là một bông hoa vô cùng xinh đẹp.”

KHƯƠNG QUỲNH ANH dịch

❀ ❀ ❀

[1] Bánh rán “korokke” Nhật Bản, bắt nguồn từ món croquette của Pháp, được du nhập vào Nhật Bản đầu những năm 1990. Nhân bánh gồm khoai tây nghiền trộn với thịt, hoặc cá, hành tây, rau củ... xay nhỏ, bên ngoài bọc bột bánh mì, chiên giòn.

[2] Phiên âm trong tiếng Nhật “3” là “san”, “mi”; “10” là “to”, cho nên tên Satomi được ghép bởi cách đọc của các chữ số này.

[3] Viết tắt của ba chữ cái đầu Bacon (thịt heo muối xông khói), Lettuce (rau diếp trộn xa lát), Tomato (cà chua), chỉ một loại bánh sandwich.

ị Hoa Khương Quỳnh Anh —★— Bàn tay cho em ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du . Xù Kute Xuất bản: NXB Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.