“Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây thế?” Kim hét lên khi chiếc xe dừng lại bên ngoài nhà Payne. Cả một xe cấp cứu và một xe cứu thương đều đỗ bên ngoài. Các cửa ra vào phía sau dẫn tới chỗ xe cứu thương đã được mở toang.
Khi cô chạy về phía những chiếc xe, hai nhân viên y tế đã ra khỏi ngôi nhà cùng với một chiếc cáng.
Chiếc giường tạm vốn đã hẹp mà cơ thể nhỏ bé mỏng manh của Lucy vẫn gần như lọt thỏm. Họ khiêng cô gái như thể nó là một em bé. Khi ra khỏi xe lăn, nhìn tay chân cô càng hiện rõ sự teo tóp. Chiếc mặt nạ oxy bao phủ gương mặt nhỏ nhắn của cô bé nhưng Kim có thể nhìn thấy đôi mắt em và nỗi lo sợ toát ra từ đó.
Kim chạm nhẹ vào cánh tay cô bé nhưng các nhân viên y tế đang khẩn trương di chuyển để đặt cô bé lên phía sau xe cứu thương.
William Payne vội vã ra khỏi nhà. Khuôn mặt anh tái nhợt. Mắt anh mở to sợ hãi.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Kim hỏi.
“Con bé bị khó thở trong đêm nhưng sáng nay, mọi chuyện có vẻ tốt hơn. Tôi đã lên lầu thay ga giường và con bé lại bị khó chịu nhưng nó không báo động được. Nó không báo được cho tôi biết.”
Cả hai đều đứng ở phía sau xe cứu thương khi nhân viên y tế cố định cáng vào vị trí.
Mắt William đỏ lên khi anh cố kìm nước mắt. “Con bé đã cố nhấn nút điều khiển và tôi đã nghe thấy tiếng còi báo động từ xa. Khi tôi đi xuống thì nó đã tái xanh rồi.” Anh lắc đầu khi những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Giọng anh khàn đặc và đầy sợ hãi. “Con bé có thể chết bởi vì tôi đã không nghe thấy tiếng nó cầu cứu.”
Kim mở miệng định nói vài lời trấn an nhưng một trong những nhân viên y tế nhảy ra khỏi xe.
“Thưa ông, chúng ta cần phải…”
“Tôi phải đi. Xin thứ lỗi…”
Kim đẩy anh ta lên chiếc xe cứu thương đang đợi.
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh và xe cứu thương lao đi với tiếng còi báo động và đèn hiệu.
Kim cảm thấy họng mình đau nhói khi cô nhìn theo chiếc xe dần đi khuất.
“Nhìn cô không được ổn lắm à, thưa sếp?”
Kim lắc đầu và băng qua đường tới chỗ khu đất được khai quật.
Cô bước vào lều của nạn nhân thứ hai. Cerys đang quỳ gối trong hố. Cô ấy quay lại và mỉm cười.
Kim chìa tay ra cho cô ấy. Cerys cởi bỏ găng tay cao su và bám vào Kim để bước ra khỏi hố.
Bàn tay ấm áp và mềm mại được phủ bột talc dính bên trong bao tay.
Cerys bước đến đầu hố. “Tôi nghe thấy tiếng còi báo động. Mọi chuyện ổn chứ?”
Kim nhún vai. Chẳng ích gì khi giải thích về Lucy. Cerys không tham gia vào chuyện điều tra và phản ứng cảm xúc của cô ấy đối với con bé cũng chẳng có ý nghĩa gì với Kim, nên cô không bao giờ giải thích chuyện đó cho người khác.
“Hố số 1 xong rồi phải không?” Kim hỏi. Ngôi mộ đầu tiên đã được lấp lại và đặt cỏ lên trên. Nó trông giống như một sự cấy tóc xấu xí. Ngôi lều đó cũng đã được gỡ bỏ, nhưng một chiếc khác đã được dựng lên.
“Có gì trên đó không?”
“Sắp rồi. Có lẽ đống bất thường chỉ còn cách chưa đầy nửa mét nữa.”
Cerys là một nhà khoa học, cô ấy sẽ không cho rằng đó là một thi thể cho đến khi tận mắt thấy xương. Còn Kim không giống cô, trong lòng Kim đã biết đó là cô gái thứ ba. Vấn đề chỉ là đó là cô gái nào.
“Cái này sẽ được tuyên bố kết thúc và lấp lại trong chiều nay.”
“Còn gì nữa không?”
“Chúng tôi có các hạt cườm,” Cerys nói, tiến tới một chiếc bàn gấp kê trên niễng. “Mười một hạt. Và đây.” Cô ấy giơ lên một cái túi nilon.
Kim cầm lấy và cảm nhận độ dày của miếng vải.
“Tôi đoán là vải flannel,” Cerys nói thêm.
“Pyjamas à?”
“Có thể, nhưng chỉ phần trên thôi,”
“Phần dưới không có sao?”
Cerys lắc đầu.
Kim không nói gì. Thiếu một mảnh vải ở dưới khiến trong đầu cô hình dung ra cảnh tượng và bất giác nghiến răng.
“Có thể phần dưới là một loại vải khác, quần áo ngủ không theo bộ, và chất liệu đó có thể đã bị phân hủy.”
Kim gật đầu. Cô có thể hi vọng.
“Không có gì khác nữa à?”
Cerys đưa cho cô một đĩa Tupperware đầy những mẩu vụn dính bùn.
“Những mẩu kim loại nhỏ nhưng tôi không nghĩ có gì liên quan đến kẻ giết người.”
“Tiếp theo là gì?”
Cerys lau tay vào quần jean. “Đến khu thứ ba, đi không?”
Kim đi tiếp đến chiếc lều mới nhất.
“Thật đúng lúc thưa sếp,” Dawson nói khi cô bước vào.
Cô nhìn xuống hình dạng không thể nhầm được của một cái chân nhô lên khỏi nền đất tối tăm.
Bảy người trong lều nhìn chằm chằm xuống ngôi mộ nông. Vấn đề là đó không phải là điều hầu hết bọn họ đã mong đợi sẽ tìm thấy. Mỗi cơ thể xứng đáng có một khoảnh khắc được tôn trọng, một sự đồng mặc niệm khi tất cả các bên tuyên bố sẽ thực hiện phần trách nhiệm của họ để đưa thủ phạm ra trước công lý.
Cerys quay lại nhìn cô. Kim gặp ánh nhìn của cô ấy. Nó đầy nỗi ám ảnh nhưng kiên định.
Giọng nói của cô ấy trầm và dày khi cô ấy nói ra điều mà những người xung quanh cũng đang nghĩ.
“Kim, cô phải tìm ra tên khốn đã làm chuyện này.”
Kim gật đầu và bước ra khỏi lều. Cô cũng có ý định làm chính xác điều đó.