Hai ngôi nhà lớn đã được sửa thành bốn căn hộ có một phòng ngủ. Biển tên và chuông được đặt ở đường ra cửa.
“Nhanh nào Charlie,” Dawson rên rỉ. “Ngoài này lạnh quá.”
“Kéo cái khóa áo lên, Kev,” Stacey nói.
Cô ấn lên một nút bấm. “Xin chào, đó có phải bà Preece không? Anh có thể mở cửa không. Cảnh sát đây và chúng tôi tới…”
Stacey dừng nói khi tiếng chuông bị cắt. Cô chờ cho tiếng chuông trên cửa kêu trở lại. Nhưng nó không kêu nữa.
Dawson thúc khuỷu tay đẩy cô ra. Cậu ta ấn vào một nút khác. “Anh Hawkins, tôi giao hàng từ Amazon.”
Tiếng chuông kêu lên.
Stacey đi sau cậu ta. “Thế quái nào…”
“Tất cả mọi người đều đặt mua hàng từ Amazon.”
Cậu ta quay sang trái và gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Dawson gõ cửa lần nữa.
“Người đàn ông này đang thật sự làm tôi khó chịu rồi đấy. Ông ta sẽ không thích cuộc phỏng vấn này nếu làm tôi cáu đâu.”
“Anh sẽ làm gì, trùm khăn đổ nước lên đầu ông ta hả?”
Dawson cười. “Stace, điều đó khá là vui đó.”
“Tôi không thích điều này, Kev,” cô nói, cúi xuống. Stacey nhìn vào trong hộp thư. Chiếc áo khoác và đôi giày Cook đã dùng vài ngày trước đang nằm trong tầm mắt nhìn vào hành lang của cô.
“Anh ta ở đó nhưng không nói gì. Tôi thấy không ổn.”
Họ cùng nhau gõ cửa và hét to.
“Chỉ lần này thôi, Stace, tôi đồng ý với cô. Tôi nghĩ chúng ta nên vào trong.”
“Chúng ta có nên gọi hỗ trợ không?” Stace hỏi.
“Không, chúng ta sẽ sử dụng công cụ thay thế.”
Dawson giơ cái bình cứu hỏa lên và nhắm thẳng về phía cái khóa.
“Cậu mang hàng đến cho tôi phải không?” Một giọng đàn ông có tuổi vang lên từ phía cầu thang.
“Người đưa hàng nói anh ta đã tới nhầm địa chỉ,” Dawson hét to.
Cậu ta đập mạnh vào cánh cửa với cái bình cứu hỏa. Nó mở tung ra vì sự va chạm. Stacey không thể giúp gì nhưng thấy rất ấn tượng.
“Này, các người làm gì ở dưới đó vậy?”
“Chúng tôi là cảnh sát,” Stacey hét lại trong khi Dawson gọi Charlie.
“Cô mang hàng đến cho tôi à?”
“Không, chúng tôi là cảnh sát,” Stacey nhắc lại to hơn rồi đi theo Dawson vào trong.
“Awww… khốn thật,” Dawson nói, đứng ở ngay cửa ra vào.
Stacey đến đứng cạnh cậu ta. Trong đầu cô nhắc lại đúng nguyên văn những gì cậu ta vừa nói.
Một người đàn ông béo phì thô thiển nằm dài trên giường, mặt úp xuống. Anh ta mặc chiếc quần đùi màu xanh sáng và đầu đội chụp tóc. Chân phải của anh ta thõng ra khỏi giường. Những vỉ thuốc Aspirin để kế bên cốc nước.
Stacey nhảy lên hành động. Cô chạm vào cổ của người đàn ông đó.
Cô không bỏ ngón tay ra khỏi cổ anh ta cho tới khi cô chắc chắn.
“Gọi cấp cứu đi, Kev. Anh ta vẫn còn sống. Nói với họ anh ta không nhận thức được nhưng vẫn còn thở.”
Dawson lấy điện thoại ra và gọi cấp cứu.
Stacey vồ lấy những cái hộp và bắt đầu đếm.
Dawson đọc địa chỉ và trạng thái của bệnh nhân.
“Tôi đếm được anh ta đã uống tầm 25 viên,” cô nói.
Dawson lặp đi lặp lại liều thuốc với đầu dây bên kia trước khi kết thúc cuộc gọi.
Họ đứng và nhìn nhau.
“Chúng ta không thể làm gì sao?” Stacey hỏi.
Dawson nhìn quanh. “Cô có thể cho anh ta uống một chén trà nhưng tôi không nghĩ anh ta sẽ uống đâu.”
Stacey lừ mắt với cậu ta.
Cậu ta dang tay ra. “Cô muốn tôi nói gì bây giờ? Không thể tiến hành hô hấp nhân tạo cho anh ta, cảm ơn Chúa. Anh ta vẫn còn thở.”
“Chúa ơi, Kev, thôi đi. Này, không còn phản ứng nữa rồi.”
Cô tiến về phía cái giường và cúi người ghé vào tai anh ta.
“Charlie, tôi là Cảnh sát điều tra Wood và…”
“Ôi trời ơi, Stace, thật hay khi nói chuyện với một người sắp chết đấy.”
Stacey quay sang và lườm cậu ta khi Dawson bước qua cô để ép chặt tấm vai trần của người đàn ông. “Được thôi, Charlie. Kev đây. Tất cả sẽ ổn thôi. Đội cấp cứu đang trên đường đến. Họ sẽ ở đây trong vài phút nữa nhưng chúng tôi sẽ không rời khỏi đây cho tới khi họ đến.”
Đúng vậy, như thế tốt hơn, Stacey công nhận, nhưng chỉ đối với bản thân cô thôi.
“Có nên tìm sự giúp đỡ không?” Cô hỏi Dawson.
Dawson lắc đầu và bước đi, hạ giọng xuống.
“Không, đó là một sự xâm phạm nghiêm trọng. Anh ta gần chết rồi. Không gã nào muốn được tìm thấy trong hoàn cảnh này và sau đó sống sót để kể lại câu chuyện cổ tích đâu.”
Và trong lúc này, họ không biết liệu anh ta sẽ ra sao.
Chính xác là Charlie Cook đang trốn chạy khỏi cái gì?