Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
Chương 96

❊ ❊ ❊

Tôi đứng với Conklin trong phòng khách nhà Tyler. Chỉ mười lăm phút sau khi hàng xóm của họ Miriam Devine ghé qua gửi lá thư viết tay của những kẻ bắt cóc.

Không khí chợt nóng lên và căng thẳng như thể chúng tôi đang đối diện với quả bom nguyên tử sắp phát nổ vậy. Tôi biết Elizabeth Tyler có cảm giác đó và tôi cũng thế.

Tôi nhớ mình đã đi khảo sát ngôi nhà của gia đình Devine trong ngày Paola và Madison bị bắt cóc. Đó là một ngôi nhà có ván ghép màu kem kiểu Victorian gần giống như nhà của gia đình Tyler, nằm ngay bên cạnh. Tôi đã nói chuyện với quản gia nhà Devine, Guadalupe Perez. Bà ta nói với chúng tôi bằng thứ tiếng Anh bồi, rằng hai vợ chồng Devine đã đi du lịch rồi.

Chín ngày trước, tôi không thể tưởng tượng ra là Guadalupe Perez nhặt một phong bì được nhét dưới cửa nhà mà bà ấy lại xếp nó vào chồng thư gửi cho nhà Devine.

Có thể chẳng ai biết được điều này, nhưng dù sao đi nữa tôi vẫn cảm thấy chán nản và thấy mình phải có trách nhiệm với vụ này.

“Anh có biết nhiều về gia đình Devine không?” Conklin hỏi Henry Tyler, người đang nện từng bước chân giận dữ trên nền nhà trong phòng khách. Các bức ảnh của Madison được treo dọc trên tường - hình lúc còn bé tí, chân dung của cả gia đình, mấy tấm chụp khi đi nghỉ.

“Không phải là họ đâu, được chứ? Gia đình Devine không có làm chuyện đó!” Henry hét lên. “Madison đã chết rồi!”, hai tay ôm lấy đầu khi đi tới đi lui trong nhà. “Đã quá muộn rồi”.

Tôi đưa mắt nhìn về chiếc bàn búp-phê và bức thư viết bằng chữ in hoa trên tờ giấy trắng trơn mà tôi có thể đọc rõ từ khoảng cách một mét rưỡi:

CHÚNG TAO ĐANG BẮT GIỮ CON GÁI MÀY ĐÂY. NẾU GỌI ĐIỆN BÁO CẢNH SÁT, CON BÉ SẼ BỊ GIẾT. NẾU CHÚNG TAO BIẾT CẢNH SÁT NHÚNG TAY VÀO VỤ NÀY, CON BÉ SẼ CHẾT NGAY LẬP TỨC.

GIỜ THÌ MADISON KHOẺ MẠNH VÀ AN TOÀN, CON BÉ SẼ ĐƯỢC NHƯ VẬY MIỄN LÀ BỌN MÀY GIỮ YÊN LẶNG.

ĐÂY LÀ BỨC HÌNH ĐẦU TIÊN. MỖI NĂM BỌN MÀY SẼ NHẬN ĐƯỢC MỘT TẤM HÌNH CỦA CON BÉ. THẬM CHÍ CÓ THỂ ĐƯỢC NÓI CHUYỆN ĐIỆN THOẠI VỚI CON BÉ. CŨNG CÓ THỂ NÓ ĐƯỢC CHO

VỀ NHÀ. HÃY TỎ RA KHÔN NGOAN VÀ GIỮ MỒM GIỮ MIỆNG. MỘT NGÀY NÀO ĐÓ MADISON SẼ CẢM ƠN BỌN MÀY VÌ ĐIỀU NÀY.

Tấm hình của Madison được gửi kèm với bức thư nặc danh được in ra từ máy in cá nhân trong vòng một tiếng sau khi cô bé bị bắt cóc. Trông con bé sạch sẽ và không thương tích gì, mặc áo khoác xanh và mang giày đỏ.

“Hắn ta có thể biết là chúng tôi đã không nhận được lá thư đó không? Hắn ta có biết rằng chúng tôi không cố ý làm trái lệnh hắn không?”

“Tôi không biết, anh Tyler ạ, và thật sự tôi cũng không thể đoán được”.

Elizabeth Tyler ngắt ngang lời tôi, gân cổ nổi lên khi cố nói chuyện.

“Madison là một đứa bé thông minh nhất, tươi vui nhất mà cô có thể tưởng tượng ra được. Con bé hát suốt. Con bé chơi nhạc rất hay. Và con bé có điệu cười giòn tan đáng yêu không thể tả”.

“Con bé có bị cưỡng bức không? Con bé có bị xích trên chiếc giường dưới tầng hầm không? Con bé có bị đói và lạnh không? Có bị đau không? Con bé có kêu gào, cầu cứu chúng tôi không? Con bé có tự hỏi tại sao chúng tôi không đến giải cứu nó không? Hay là nó đã vượt qua những chuyện đó và giờ thì được an toàn trong vòng tay của Chúa?”

“Đây là tất cả những gì chúng tôi có thể nghĩ tới, thanh tra ạ.

“Chúng tôi phải biết chuyện gì đã xảy ra với con gái chúng tôi. Các vị phải cố gắng nhiều hơn các vị đã từng cố gắng”, Elizabeth nói với tôi. “Và cô hãy mang Madison về với chúng tôi”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.