Anh đèn Laze chiếu thẳng vào đầu Brinkley - nhưng hai tay hắn đang nắm chặt khẩu súng, vị trí nhắm bắn tốt, những điều mà hắn thu lượm được từ khoá huấn luyện quân sự giờ đang được hắn áp dụng. Khẩu Beretta của hắn đang chĩa vào Conklin. Và khẩu súng của Conklin cũng chĩa thẳng vào hắn.
Tôi đang ở ngay đó.
Tôi ấn khẩu Glock vào đốt sống thứ nhất của Brinkley đủ mạnh để hắn có thể thật sự cảm nhận được nó, và hét lên qua lớp mặt nạ của mình. “Không được động đậy. Nếu động đậy, mày sẽ tiêu ngay”.
Richie đá văng khẩu súng của Brinkley ra, cho nó bay vèo trên sàn nhà.
Sáu khẩu súng chĩa thẳng vào Brinkley khi tôi còng hắn lại, một sự phấn khởi tràn ngập trong lòng tôi - ngay cả khi Brinkley cười nhạo chúng tôi một cách ngạo mạn.
Tôi kéo mặt nạ ra, đưa tay phẩy phẩy xua đi lớp thuốc diêm vẫn còn bay trong không khí trước mặt. Tôi không hiểu Brinkley thấy chuyện gì buồn cười nữa.
Chúng tôi bắt được hắn rồi. Chúng tôi bắt sống hắn rồi.
“Nó đang định giết tôi đấy!” Elena Brinkley hét vào Jacobi. “Mấy người không thể nhốt nó lại được sao?”
“Có chuyện gì vậy?” Brinkley nói, quay ngoắt qua vai, nhìn thẳng vào mặt tôi.
“Nhớ tôi không?” tôi hỏi.
“Ồ, nhớ chứ’, hắn nói. “Bạn của tôi, Lindsay Boxer”.
“Tốt. Anh bị bắt vì tội vượt ngục”, tôi nói. “Và tôi nghĩ chúng tôi có quyền buộc tội anh liều lĩnh gây nguy hiểm. Cũng có lẽ là cố ý mưu sát”.
Phía sau tôi, Jacobi bảo Elena Brinkley ngồi yên và ông sẽ đưa bà ra khỏi ghế.
“Anh có quyền giữ im lặng”, tôi nói với Brinkley.
Elena tự giải phóng cho mình - xé toạc mớ vải trên ống tay áo và áo mình đang mặc, kéo cánh tay kia ra. Bà bước lại gần con trai mình.
‘Tao ghét mày lắm”, bà nói. ‘Tao ước gì họ đã giết mày đi cho rồi”. Đoạn bà đấm mạnh một cú vào mặt hắn.
“Chà, sốc thật ấy nhỉ!” hắn nói, đầy vẻ quỷ quyệt.
“Những gì anh nói có thể và sẽ làm bằng chứng chống lại anh”, tôi nói tiếp.
“Cô đang đùa với ai vậy?” Brinkley hét vào tôi, dường như quên là căn phòng này đầy lực lượng cảnh sát trang bị vũ khí đầy đủ, những người mà không muốn gì hơn ngoài việc đập cho hắn tơi bời.
“Cùng lắm là mấy người bắt tôi về lại Atascadero thôi”, Brinkley nói. “Chẳng có tội danh nào mấy người gán cho tôi sẽ có kết quả cả”.
“Im miệng đi, thằng khốn nạn”, tôi nói. ‘Phải mừng là tụi tao đã không bó xác mày vào trong túi đựng tử thi đây”.
“Không, cô im đi thì có!” Brinkley nói, vặc lại tôi, nước bọt văng tứ tung, một ánh nhìn ma quái rực lên trên mặt hắn. “Tôi không có tội gì cả. Cô biết điều đó mà. Tôi bị điên trước pháp luật đấy’.
Rồi thình lình tôi nghe tiếng Elena Brinkley hét lên “Ôi không” - khi máy rửa chén bắt đầu chạy rần rật.