Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 111
Chương 111

❊ ❊ ❊

Khoảng gần trưa ngày hôm ấy, Conklin và tôi ngồi trong quán Uncle’s Café ở khu phố Tàu. Cả hai chúng tôi cùng gọi món theo thực đơn đặc biệt dành cho ngày thứ tư: thịt đút lò, khoai tây nghiền và đậu xanh. Conklin xắn ngay vào món khoai tây nghiền nhưng tôi lại không thấy thèm ăn chút nào.

Chúng tôi ngồi ngay lớp cửa kính có tầm nhìn phóng thẳng ra con đường tối tăm đến những dãy nhà gạch ống và Trung tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry.

Một cô gái Trung Hoa đang mang bầu, tết tóc đuôi sam rót trà đầy vào ly cho chúng tôi. Khi tôi nhìn qua cửa sổ một lúc sau, Paul Renfrew, tên mà gã này tự đặt cho mình, đang tiến ra cửa và bước xuống thềm nhà.

“Nhìn kìa”, tôi nói, gõ chiếc muỗng lên dĩa thức ăn của Conklin. Điện thoại cầm tay của tôi reng lên. Đó là Pat Noonan đang gọi đến.

“Renfrew nói rằng hắn ta ra ngoài ăn trưa và sẽ quay về trong một giờ nữa”.

Tôi cảm thấy nghi ngờ điều đó.

Renfrew đang định chạy trốn.

Và hắn không hề biết có bao nhiêu cặp mắt đang dõi theo mình.

Conklin trả tiền thức ăn còn tôi thì gọi điện cho Stanford và Jacobi, kéo khóa áo khoác ngoài áo vest, quan sát dáng đi nhanh nhẹn của Renfrew qua mấy tiệm thuốc và cửa hàng quà lưu niệm, tiến về góc đường Waverly và Clay.

Conklin và tôi nhảy ngay vào chiếc Crown Vic ngay khi Renfrew mở khoá chiếc BMW mui kín màu xanh đen của hắn. Hắn ngoảnh lại phía sau nhìn dáo dác một lúc rồi mới bước vào xe và chạy về hướng nam.

Dave Stanford và cộng sự của anh, Heather Thomson, vượt lên sát sau Renfrew khi hắn đến gần đường Sacramento trong khi Jacobi và Macklin vòng lên hướng bắc trên tuyến đường thẳng ra Broadway. Máy bộ đàm của chúng tôi kêu bíp bíp và lạch cạch liên hồi khi các thành viên trong tổ liên tục gọi hỗ trợ từ lực lượng cảnh sát địa phương. Lúc này chiếc BMW của Renfrew đang chạy vụt lên, bỗng thụt lại, bẻ lái quanh co như cố tình cắt đuôi phòng trường hợp bị theo dõi, rồi men theo đường mòn.

Tim tôi đập thình thịch khi chúng tôi rượt đuổi Paul Renfrew đến cái chỗ quỷ quái nào đó mà hắn dẫn chúng tôi tới.

Chúng tôi băng qua cầu Vịnh và đánh sang hướng đông trên Đường cao tốc 24, cuối cùng tiến vào Hạt Contra Costa.

Conklin và tôi đang ngồi trong chiếc xe dẫn đầu khi Renfrew rẽ ngoặt từ đường Altarinda vào một trong những con đường nhỏ ở Orinda - một thị trấn yên tĩnh, thơ mộng gần như nằm ẩn mình trong khe đá của những ngọn đồi bao chung quanh.

Tôi nghe tiếng Jacobi trên dàn âm thanh của xe, thông báo với cảnh sát địa phương rằng chúng tôi đang tiến hành theo dõi một đối tượng nghi vấn giết người. Macklin yêu cầu yểm trợ từ cảnh sát bang và gọi cho Sở Cảnh sát Oakland nhờ máy bay lên thẳng hỗ trợ giám sát. Giọng tiếp theo mà tôi nghe là Stanford. Anh đòi cung cấp súng hạng nặng và một đội phản ứng nhanh từ Cục điều tra liên bang.

“Sở cảnh sát San Francisco mất quyền kiểm soát vụ án này rồi”, tôi nói với Conklin khi chiếc BMW giảm tốc độ, rồi rẽ vào lối đi trước căn nhà đầu hồi trắng có cửa chớp xanh.

Conklin chạy qua luôn, giống như tình cờ vậy, để tránh sự chú ý.

Chúng tôi vòng xe lại theo hình chữ u tại giao lộ cuối con đường, bước ra đường rồi đậu xe vào trong bóng cây đối diện với chỗ Renfrew đậu chiếc BMW xanh của hắn kế bên chiếc xe tải nhẹ màu đen hiệu Honda.

Không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Đó chắc chắn là chiếc xe được sử dụng để bắt cóc Madison Tyler và Paola Ricci.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.