Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115
Chương 115

❊ ❊ ❊

Đầu giờ tối hôm đó, Conklin và tôi có mặt tại Trụ sở của Cục điều tra liên bang, tầng thứ mười ba nằm trên Đại lộ Golden Gate. Ngoài tôi và Corklin, lúc đó trong phòng còn có thêm mười lăm mật vụ và cảnh sát viên khác nữa, theo dõi qua màn hình khi Dave Stanford và cộng sự của anh, Heather Thomson, hỏi cung Renfrew.

Tôi ngồi bên cạnh Conklin, xem Stanford và Thomson mổ xẻ phân tích những hành động man rợ mà Paul Renfrew, hay có tên gọi khác là John Langer, David Cornwall hay Josef Waller, tên cúng cơm của hắn, đã gây ra cho các nạn nhận.

“Có vẻ hắn đang khoái chí khi được mọi người chú ý đấy”, tôi nói với Conklin.

“Thật may cho hắn là tôi không hỏi cung hắn đấy”, Conklin nói. ‘Tôi không thể chịu đựng được điều này”.

“Điều này” là thái độ lịch sự, nhã nhặn giả tạo của Waller. Thay vì khua môi múa mép hay công khai thách thức, đằng này Waller nói chuyện với Stanford và Thomson như thể họ là đồng nghiệp của hắn vậy, như thể hắn trông đợi một mối quan hệ phát triển tốt đẹp với họ sau khi hắn kết thúc câu chuyện mồm mép của mình.

Macklin, Conklin và tôi ngồi dính chặt vào ghế khi Waller gọi âu yếm tên các nạn nhân: André Devereaux, Erica Whitten, Madison Tyler và một bé gái khác tên là Dorothea Alvarez từ thủ đô Mexico.

Một đứa trẻ mà chúng tôi không hề hay biết.

Một đứa trẻ có lẽ vẫn còn sống.

Trong khi nhấp vài ngụm café, Waller kể cho Stanford và Thomson về nơi mà ba đứa trẻ bị mất tích sống như những nô lệ tình dục trong nhà những người đàn ông giàu có, bệnh hoạn quanh địa cầu.

Waller nói “Đó là ý kiến của vợ tôi trong việc mang những cô gái Châu Âu xinh đẹp về Mỹ, cho họ vào làm bảo mẫu trong những gia đình khá giả. Rồi tìm người mua những đứa trẻ. Tôi làm việc với các cô bảo mẫu, phần đó do tôi phụ trách. Các cô rất tự hào về mấy đứa trẻ mà mình trông giữ, chúng là những đứa trẻ xinh xắn nhất, thông minh nhất và tài năng nhất. Và tôi khuyến khích các cô kể cho tôi nghe nhiều về mấy đứa trẻ đó”.

“Vậy là mấy cô bảo mẫu đó cho ông biết về bọn trẻ, nhưng họ không bao giờ biết ông lên kế hoạch làm gì với chúng”, Thomson nói.

Renfrew mỉm cười.

“Làm thế nào mà ông tìm được khách hàng mua trẻ em?” Stanford hỏi.

“Miệng lưỡi cả thôi”, Renfrew nói. “Tất cả khách hàng của chúng tôi đều là những người đàn ông giàu có và đặc biệt, và tôi luôn nghĩ rằng mấy đứa bé đã có được nơi ở tốt”.

Tôi muốn nôn mửa, nhưng tôi nắm chặt hai thành ghế, dán chặt mắt vào màn hình.

“Ông giữ Madison gần hai tuần”, Thomson nói. “Có vẻ liều lĩnh và mạo hiểm đấy”.

“Chúng tôi đang chờ tiền chuyển khoản”, Waller nói đầy nuối tiếc. “Một triệu rưỡi đô cho vụ sang tay Madison, nhưng rồi thoả thuận bị trì hoãn. Rồi chúng tôi tìm được mối khác, không tốt bằng và rồi sau đó vị khách lúc đầu quay lại tỏ ý muốn mua. Mấy ngày trì hoãn lần nữa đó khiến chúng tôi phải trả giá”.

“Và vụ bắt cóc Madison và Paola”, Stanford nói, “có rất nhiều người trong công viên vào ngày hôm đó, một ngày đẹp trời. Một vụ bắt cóc rất ấn tượng, tôi phải thừa nhận như vậy. Tôi thật sự muốn biết làm sao ông thực hiện được chuyện đó”.

“À, vâng, tôi phải nói với anh rằng chút xíu nữa là tiêu tùng rồi”, Waller nói, cố lục lọi tìm trong trí nhớ, có vẻ đang nghĩ tìm cách nào để kể chuyện cho hay.

“Chúng tôi lái chiếc xe tải con lên khu vui chơi của công viên Alta Plaza”, kẻ tâm thần trong bộ comlê xám vải chéo chữ chi nói.

“Tôi bảo Paola và Madison đi với chúng tôi. Thấy không, bọn trẻ tin tưởng bảo mẫu của mình, và các cô bảo mẫu đó tin tưởng chúng tôi".

“Giỏi lắm”, Stanford nói.

Renfrew gật đầu, và vì nhận được rất nhiều sự khích lệ, hắn ta muốn kể tiếp. “Chúng tôi nói với Paola và Madison rằng có việc gấp ở nhà Tyler, rằng Elizabeth Tyler bị ngã cầu thang.

“Tôi đánh gục Madison bằng thuốc mê trên băng ghế sau theo kế hoạch tỉ mỉ mà chúng tôi đã sử dụng cho ba vụ bắt cóc trước. Nhưng Paola cố với lấy vô lăng. Tất cả chúng tôi có thể đã mất mạng. Tôi phải hạ cô ta nhanh chóng. Nếu là anh, anh sẽ làm gì chứ?” Renfrew hỏi Dave Stanford.

“Tôi sẽ bóp mũi ông ngay khi ông vừa mới sinh”, Stanford nói. “Tôi cầu Chúa là ước gì mình có thể đã làm được điều đó”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.