Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 107
Chương 107

❊ ❊ ❊

Trời vẫn còn mưa như trút nước khi tôi cho xe vào đậu ngay sau chiếc suv của Claire.

Tôi băng qua đường trong cơn mưa đang quật tới tấp vào mặt, chạy khoảng năm chục mét đến trước cửa quán Susie. Tôi mở cửa ra, bước vào một không gian sực nức mùi cà-ri gà và rộn rã tiếng đập của chiếc trống điện tử.

Tôi mắc áo khoác trên cái giá treo bên trong cửa, thấy Susie đang cổ xuý khách quen cùng tham gia vào cuộc thi nhảy uốn dẻo khi ban nhạc bắt đầu tấu lên những giai điệu sôi động.

Susie gọi tôi “Lindsay, cởi đôi giày ướt nước ra đi và cùng nhảy với chúng tôi nào”.

“Thôi, không dám đâu Suz”, tôi cười lớn. “Đừng quên, tôi thấy nó trước đây rồi nhé”. Tôi lẩn mình vào phòng sau, níu Lorraine lại rồi gọi một chai Corona.

Yuki vẫy tôi từ quầy sau. Rồi Cindy ngước lên nhìn, cười toe toét. Tôi trượt người vào chiếc ghế dài ngồi xuống kế cô bạn thân của mình, Claire. Đã lâu rồi chúng tôi không tụ tập nhóm như thế này. Quá lâu rồi đấy.

Khi bia được mang ra, Cindy chúc mừng thành công khi tôi phá được vụ án của Garry Tenning.

Tôi nhìn ổ bánh mì, vừa cười và nói “Tớ đã cực kỳ hăng hái đấy Cindy ạ. Tớ không muốn ai ở cùng mình cả, và cậu thì sắp phải chuyển đến ở cùng với tớ khá lâu nếu như chúng tôi không bắt được thằng khốn đó”. Yuki và Claire chưa biết rõ đầu đuôi thế nào nên Cindy và tôi thay nhau kể cho họ nghe hết.

“Hắn viết một quyển sách có tựa là Sự dẫn giải”, tôi kể. “Đó là tiêu đề của cái gọi là Bản tóm tắt thống kê về thế kỷ hai mươi”.

“Thôi nào! Hắn viết về mọi thứ xảy ra trong một trăm năm trước đó hả?” Yuki hỏi.

“Ừ, nếu cậu có thể gọi từng trang từng trang số liệu thống kê là một ‘tác phẩm’! Giống như bao nhiêu sữa và ngũ cốc được sản xuất hàng năm trên mỗi bang, bao nhiêu trẻ em đi học, tổng số tai nạn liên quan đến dụng cụ nhà bếp..”.

“Xời, mình có thể tra ra hết trên Google”, Yuki nói.

“Nhưng Garry nghĩ nó là tác phẩm để đời của hắn đó”, tôi nói khi Lorraine mang bia và thực đơn ra. “Tiền hắn kiếm được là từ việc giám sát công trường xây dựng vào ban đêm. Cho hắn ‘thời gian để nghĩ về những việc lớn lao, to tát,’ hắn bảo chúng tôi như vậy”.

“Làm thế nào mà hắn vẫn nghe được những tiếng ồn bên ngoài trong căn phòng nhỏ xíu kín như bưng đó chứ?” Claire hỏi.

“Tiếng động truyền qua đường ống nước và ống khói”, Cindy nói. “Xuất phát từ những nơi hết sức kỳ quặc. Giống như là tớ có thể nghe tiếng ai đó hát vang lên qua phóng tắm nhà tớ theo đường ống dẫn khí. Họ là ai? Họ sống ở đâu? Tớ không biết”.

“Tớ đang thắc mắc chẳng biết có phải là hắn mắc chứng dị ứng tiếng ồn không nữa”, Claire nói.

“Là như thế nào?” tôi nói.

“Đó là khi thính giác liên kết với thần kinh trung ương gặp vấn đề trong việc tiếp nhận âm thanh”, Claire nói với chúng tôi trong không gian huyên náo của phòng hậu và tiếng loảng xoảng của bát đĩa vọng ra từ nhà bếp. “Những âm thanh mà người khác hầu như không nghe thấy lại là quá sức chịu đựng đối với những người bị dị ứng tiếng ồn”.

“Nó ảnh hưởng như thế nào?” tôi hỏi.

“Nó sẽ làm cho người đó cảm thấy như bị cô lập. Họ khuấy động mọi thứ lên với chứng rối loạn thần kinh vì dễ nổi nóng và chứng bệnh lý xã hội, à, Garry Tenning là một ví dụ đấy”.

“Bóng ma trong khu chung cư Blakely Arms”, Cindy nói. “Chỉ là đừng nói với tớ hắn sẽ có cơ hội tại ngoại khi đóng tiền bảo lãnh”.

“Không có đâu”, tôi nói. “Hắn thừa nhận rồi. Chúng tớ thu được hung khí gây án. Xem như hắn không còn đường chạy thoát”.

“Nếu thật sự bị rối loạn thính giác như thế này, Garry Tenning chắc sẽ hoàn toàn hoá điên khi ở trong tù mất”, Yuki nói khi Lorraine mang thức ăn ra.

“Nghe này! Nghe này!” Cindy nói, chỉ vào tai mình.

Chúng tôi chụm lại, cùng sẻ chia những câu chuyện và nỗi lo lắng rất chi là phụ nữ, Claire nói rằng gánh nặng công việc đã tăng lên gấp đôi và rằng “Chúng tớ sẽ làm một buổi tiệc chia tay bác sỹ G tối nay. Anh ta nhận được lời mời làm việc mà không thể nào từ chối được. Chỗ nào đó ở bang Ohio”.

Chúng tôi cùng chúc mừng bác sỹ Germaniuk, rồi Claire hỏi Yuki cảm thấy thế nào trong mấy ngày qua.

“Tôi đang cảm thấy mâu thuẫn một chút”, Yuki nói, cười vang, “Có những lúc tôi nghĩ Fred-a-lito-lindo sẽ thuyết phục được ban hội thẩm rằng hắn là kẻ tâm thần trên phương diện pháp lý. Rồi sáng hôm sau tôi thức dậy hoàn toàn chắc chắn rằng mình sẽ đánh bại Mickey Sherman tả tơi không còn mảnh giáp”.

Chúng tôi bị cuốn vào cuộc cạnh tranh lành mạnh, giành quyền đặt tên cho em bé chưa chào đời của Claire, Cindy nói to ‘Đặt tên Margarita, nếu là bé gái”, và cái tên rất hay này cho cô giành quyền đặt tên một lần nữa.

Thật nhanh chóng, bữa tối được chén sạch sẽ, café cũng đã uống xong và những thực khách vừa lúc nãy còn đói mèm đang đứng trên bậc cửa chẩn bị ra về.

Chúng tôi trả tiền tại quầy thu ngân rồi thách nhau xem ai sẽ lao ra mưa lấy xe về trước. Tôi là người cuối cùng rời khỏi quán.

Tôi lái xe thẳng về đồi Potrero, dán chặt mắt vào tiếng nhịp đều đặn của chiếc cần gạt nước và những vầng sáng xung quanh đang phản chiếu từ ánh đèn đường, tìm thấy khoảng không tĩnh lặng trong cái nhịp sôi động, ồn ã của một ngày dài bận rộn qua đi và buổi họp mặt vui vẻ với các cô bạn mang tôi trở về thực tại đau buồn.

Joe sẽ không ngồi trên bậu cửa đón tôi trở về nhà.

Thậm chí Martha vẫn còn trong kỳ nghỉ.

Sấm rền vang khi tôi chạy lên mấy bậc thang dẫn lên nhà mình. Trời vẫn còn mưa khi tôi lên giường trong cảnh chăn đơn gối chiếc.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.