“Thật tiếc là các cậu không nghe được đoạn kết bài phát biểu của cô ấy”, Cindy nói, vòng tay âu yếm ôm lấy Yuki, chồm qua phía bàn của Claire và tôi. “Đòn quyết định đấy”.
“Có phải đây là quan điểm báo chí công bằng của cậu không đấy?” Yuki hỏi, mặt ửng lên nhưng lại mỉm cười khi đưa tay vén tóc ra sau vành tai mình.
“Không đâu, làm gì có”, Cindy cười khanh khách. “Tớ đang nói bình thường đó chứ. Đâu có ghi âm”.
Chúng tôi đang ngồi trong quán MacBain, đối diện với Trụ sở, cả bốn chúng tôi cùng đặt điện thoại di động lên bàn. Sydney MacBain, làm phục vụ đồng thời là con gái của chủ quán, mang ra bốn cái ly và hai chai nước khoáng.
“Nước, nước, chỗ nào cũng nước”, Syd nói. “Có chuyện gì vậy các cô? Đây là quán rượu, các cô hiểu ý tôi chứ?’
Tôi đáp lời bằng cách chỉ vào từng người chúng tôi. “Giống như thế này nè Syd. Làm việc, làm việc, làm việc”, Tôi chỉ vào Claire và nói “Mang thai và làm việc”.
Sydnèy cười khanh khách, chúc mừng Claire, chờ chúng tôi gọi món xong rồi đi thẳng vào nhà bếp.
“Vậy hắn ta nghe được các giọng nói đó hả?” Tôi hỏi Yuki.
“Có lẽ là thế. Nhưng nhiều người khác cũng nghe những tiếng nói ong ong bên tai mình. Chỉ tính riêng ở thành phố San Francisco đã là năm trong số mười nghìn người rồi. Cũng có thể có một vài người ngồi trong quán rượu này đấy. Đâu có thấy ai bắn tung nơi này lên đâu. Fred Brinkley có lẽ nghe được các giọng nói đó. Nhưng vào ngày hôm đó? Hắn biết những gì mình làm là sai”.
“Thằng khốn nạn”, Claire nói. “Là tôi đó, nói trên băng ghi âm của tòa án như một nhân chứng đầy thành kiến và một nạn nhân khốn khổ của hắn”.
Cảnh tượng tàn khốc của ngày hôm đó ùa về trong tâm trí tôi - boong tàu ngập ngụa trong máu, tiếng la hét thất thanh của hành khách và cảm giác sợ hãi mà tôi có khi nghĩ rằng Claire sẽ không qua khỏi đáng sợ như thế nào. Tôi nhớ mình đã ôm Willie vào lòng và cảm ơn Chúa vì Ngài đã để cho phát súng cuối cùng của Brinkley trượt đi.
Tôi hỏi Yuki “Cậu có nghĩ ban hội thẩm sẽ bỏ phiếu kết Brinkley có tội không?”
“Tớ không biết. Tốt hơn hết là họ nên làm vậy. Nếu bất kỳ ai đáng bị đóng đinh, đó chính là hắn đây”, Yuki nói khi xịt muối liên tục vào khoai tây chiên của mình, mái tóc bay tứ tung trước mặt che không ai trong số chúng tôi thấy được đôi mắt đỏ hoe.