Tim tôi đập loạn xạ. Mồ hôi chảy ròng ướt cả lưng áo. Tôi dồn trọng tâm vào chân phải để đứng vuông góc với lối ra vào.
Tôi giữ nguyên tư thế đó, hai chân dang rộng ra, khẩu Glock chĩa thẳng vào Tenning. Mặc dù tôi có mặc áo giáp chống đạn, nhưng hắn có thể nã súng vào ngay đầu tôi. Và tôi biết mấy bức tường vôi vữa mỏng như giấy đó không thể bảo vệ được đồng đội của mình.
“Buông vũ khí xuống ngay, đồ khốn!” tôi hét lên. ‘Tao chỉ cách mày trong gang tấc thôi, viên đạn từ khẩu súng này có thể khoan thủng tim mày trong nháy mắt đấy”.
“Bốn cảnh sát có trang bị vũ khí, đi bắt một kẻ vi phạm luật giao thông? Thật nực cười! Bọn mày nghĩ là tao ngu lắm chắc?”
“Đúng là mày ngu đó, nếu như muốn chết chỉ vì năm mươi đô là tiền phạt”.
Mắt Tenning lướt nhanh qua khẩu Glock của tôi và ba họng súng khác đang nhắm mục tiêu vào hắn. Hắn lầm bầm “Đúng là đau như bị bò đá!”
Rồi khẩu súng của hắn rơi uỵch xuống nền nhà.
Ngay lập tức chúng tôi tản ra xông vào bên trong căn phòng nhỏ của Tenning. Một chiếc ghế bị ngã chỏng gọng, và chiếc máy vi tính đổ sầm xuống nền nhà.
Tôi đá khẩu súng của Tenning ra cửa khi Conklin xoay vòng, xô hắn vào tường và còng tay hắn lại.
“Anh bị bắt vì không ra trình diện trước tòa khi có lệnh”, Conklin nói, vẽ thêm “và vì cản trở người thi hành công vụ”.
Tôi đọc cho Tenning nghe quyền lợi của hắn. Giọng tôi khàn đặc vì căng thẳng và giật mình về những điều mình vừa làm xong.
“Tốt lắm, mọi người”, tôi nói, cảm thấy như mình sắp ngất đi.
“Cô không sao chứ Lindsay?” McNeil hỏi, đặt bàn tay dày đầy đặn lên vai tôi.
“Vâng, tôi không sao, Cappy à”, tôi nói, nghĩ đến cảnh tượng máu me kinh hoàng mà vụ đột kích này có thể đã gây ra cho chúng tôi - và tất cả chúng tôi đến đây tìm Tenning chỉ vì vụ vi phạm giao thông của hắn vào năm ngoái, đó là những gì được ghi trong hồ sơ cá nhân của hắn cho tới giờ phút này.
Tôi nhìn quanh căn phòng mà hắn thuê lại, một không gian nhỏ hẹp khoảng mười hai mét vuông với một chiếc giường đơn, một chiếc kệ con con đựng quần áo, hai tủ ngăn kéo đựng hồ sơ được kê làm chân bàn. Tấm ván rộng đặt lên như bàn làm việc đang nằm trên sàn nhà cùng với chiếc máy vi tính và mấy thếp giấy văng tung tóe khắp nơi.
Có một thứ gì đó bị đánh bật ra trong cuộc ẩu đả. Một cái ống lăn ra từ dưới gầm giường.
Nó có đường kính khoảng bốn xăng-ti-mét, dài gần nửa mét với một trục banh gắn chặt vào một đầu.
Nó được cấu tạo giống như một cây dùi cui vậy.
Tôi khom người xuống để nhìn cho kỹ hơn.
Có một vệt nâu sáng rõ trên những đường ren xoáy trôn ốc chỗ trục banh gắn với cái ống. Tôi nháy mắt ra hiệu cho Conklin, anh cúi người xuống bên cạnh tôi. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.
“Trông giống như nó được dùng để tấn công thì phải”, Conklin nói.