Tôi bước ra ngoài khu chung cư Blakely Arms cùng với Portia Fox.
“Tôi nghĩ mình biết người đàn ông mà bác Durbridge đã ám chỉ lúc nãy”, cô Fox bảo tôi. “Nghe có vẻ như hắn ta là cái gã ở chung căn hộ với tôi vào ban ngày”.
“Hắn ta ở chung nhà với cô sao?”
“Không hẳn là vậy”, Portia nói, mắt láo liên nhìn xung quanh. “Hắn ta thuê phòng ăn của tôi. Tôi làm việc ban ngày, còn hắn làm ban đêm. Chúng tôi như mặt trời với mặt trăng vậy, hiếm khi gặp mặt nhau lắm, cô hiểu chứ?”
“Đó là nhà của cô, và cái gã này thuê lại nhà của cô, ý cô có phải là vậy không?”
Cô khẽ gật đầu.
“Tên hắn là gì?”
“Garry, có hai chữ R, họ Tenning. Đó là tên được in trong séc của hắn”.
“Giờ thì Tenning đang ở đâu?” tôi hỏi.
“Hắn ta đang làm việc trong một công ty xây dựng”.
“Hắn ta làm xây dựng - vào ban đêm à?” tôi hỏi. “Cô có số’ điện thoại di động của hắn không?”
“Không. Tôi từng gặp hắn ta mỗi ngày ở quán Starbucks bên kia đường khoảng gần một năm trở lại đây. Thỉnh thoảng chúng tôi chào nhau rồi cho mượn báo qua lại để đọc. Trông hắn có vẻ cũng tử tế, và khi hắn hỏi tôi có biết chỗ nào cho thuê trọ rẻ không...Tôi cũng đang cần tiền.
Cô gái nhẹ dạ này cho một kẻ xa lạ đến sống trong nhà mình. Tôi chỉ muốn nắm hai vai cô mà lắc mạnh lên để làm cô ta tỉnh trí lại. Tôi muốn mách mẹ cô ta về chuyện cô đã nhẹ dạ như thế nào.
Tôi lại hỏi “Theo cô thì khi nào Tenning sẽ về nhà?” “Khoảng tám giờ rưỡi sáng. Như tôi đã nói, tôi luôn đi làm trước giờ anh ta về nhà, và vì giờ tôi đã có máy pha café trong công ty, nên tôi không còn đến quán Starbucks nữa”.
“Chúng tôi muốn kiểm tra căn hộ của cô".
“Không vấn đề gì”, Portia nói, lôi chìa khoá ra khỏi túi xách tay và đưa nó cho tôi. “Thật sự tôi muốn các vị kiểm tra thử xem thế nào. Chúa ơi, chuyện này sẽ như thế nào nếu tôi cho một kẻ giết người hàng loạt thuê nhà của mình chứ?”