Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 128
Chương 128

❊ ❊ ❊

Tôi nắm chặt tay Joe khi anh nói rằng anh sẽ chuyển tới sống ở San Francisco. Tôi đang lắng nghe, và tôi đang nhìn thẳng vào mắt Joe - ngập tràn tình yêu thương anh dành cho tôi. Nhưng tâm trí tôi vẫn quay cuồng như chong chóng.

Joe và tôi đã từng nói với nhau về việc cả hai sẽ như thế nào nếu ở chung một nhà, và tôi chia tay anh bởi vì dường như chúng tôi nói nhiều hơn là lập một kế hoạch cụ thể, chi tiết để biến cuộc trò chuyện đó thành hiện thực.

Giờ thì, ngồi gần người đàn ông này, tôi tự hỏi phải chăng vấn đề là công việc của Joe hay là chúng tôi đã hết lòng cùng nhau giữ an toàn cho mối quan hệ mà chúng tôi biết có tất cả những yếu tố hiện thực và kéo dài.

Joe đưa muỗng café lên và đặt nó vào chiếc khăn tay - tôi chắc là anh nghĩ cái muỗng là cặp kính cận của mình.

Rồi anh lần mò, sờ soạng túi áo khoác mình và lôi ra một hộp trang sức vuông bọc nhung đen.

“Có một thứ mà anh muốn em đeo nó, Linđsay ạ”.

Anh đặt bình hoa hồng trên bàn giữa chúng tôi qua một bên và trao cho tôi chiếc hộp.

“Em hãy mở nó ra đi”.

“Em không nghĩ là mình mở được”, tôi nói.

“Chỉ cần bật nắp nó lên thôi. Có điều bất ngờ nằm sau đó đó”.

Tôi bật cười trước lời đùa của anh, nhưng tôi biết chắc là mình như ngừng thở khi làm theo điều anh nói. Bên trong, nép mình trên lớp vải nhung là một chiếc nhẫn bạch kim đính ba viên kim cương lớn và một viên nhỏ, chiếu lấp lánh.

Cuối cùng tôi cũng thở được. Tôi phải thế thôi. Chiếc nhẫn đẹp quá sức tưởng tượng. Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt Joe đối diện bên bàn. Nó gần giống như tôi nhìn mình đắm đuối vậy, đó là khi tôi hiểu về Joe nhiều như thế nào.

“Anh yêu em, Lindsay ạ. Em sẽ cưới anh chứ?' Em đồng ý làm vợ anh nhé!”

Anh bồi vừa tới và không nói một lời nào cả, lượn đi mất. Tôi đóng nắp hộp lại, tiếng động phát ra lách cách, và tôi thề là ánh đèn trong phòng dường như tối hẳn đi.

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại, bởi vì tôi không biết phải nói gì. Tâm trí tôi vẫn còn quay cuồng, và tôi cũng cảm thấy căn phòng đang xoay tít trước mắt mình.

Joe và tôi đã từng kết hôn.

Và cả hai cũng đã ly hôn.

Tôi có thật sự sẵn sàng kết hôn lần nữa không?

“Linds này?”

Cuối cùng tôi cũng thốt ra được câu “Em cũng yêu anh lắm Joe à, và em... em hoàn toàn bất ngờ, hạnh phúc”. Tiếng tôi như vỡ ra vì cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Em cần một thời gian để suy nghĩ cho thật kỹ. Em cần phải hoàn toàn chắc chắn. Anh có thể giữ lại chiếc nhẫn được không?” tôi nói, đẩy chiếc hộp nhỏ ngược về phía Joe.

“Hãy xem chúng ta sẽ như thế nào trong một thời gian. Cứ giữ mọi việc như bình thường”, tôi nói với Joe. “Giặt quần áo. Cùng xem phim. Ngày cuối tuần không kết thúc bằng việc anh ngồi vào xe hơi hướng thẳng ra sân bay".

Nỗi thất vọng tràn ngập trên gương mặt Joe, lòng tôi đau nhói khi nhìn thấy anh như vậy. Trông anh hụt hẫng trong giây lát, rồi lật tay tôi ra, đật chiếc hộp vào lòng bàn tay và gập các ngón tay tôi lại xung quanh nó.

“Em giữ nó đi Lindsay. Anh không đổi ý đâu. Anh cam đoan với em không biết bao nhiêu quần áo mà chúng ta phải giặt, bao lần chúng ta rửa xe và đổ rác và kể cả tranh cãi xem đến lượt ai phải làm. Anh thật sự trông đợi tất cả những điều đó”. Anh cười toe toét.

Thật không thể tin được là căn phòng lại sáng bừng lên.

Joe đang mỉm cười, anh nắm chặt cả hai bàn tay tôi trong tay mình. Anh nói “Khi nào em sẵn sàng, hãy cho anh biết để anh lồng chiếc nhẫn này vào tay em và nói cho bà con, bạn bè của anh biết rằng chúng ta sẽ có một đám cưới theo kiểu Ý thật hoành tráng”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.