Buổi sáng hôm sau, Rich và tôi mỏi mòn bên bàn làm việc chờ gặp Mary Jordan tiến vào Trụ Sở. Mary đến trễ mười phút, vẻ mặt căng thẳng, mắt nhìn quanh.
Tôi mời quản lý của Trung Tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry theo chúng tôi vào một căn phòng kín mít không cửa sổ mà chúng tôi gọi là phòng ăn, Rich kéo ghế mời, còn tôi thì pha café - đen, hai viên đường, theo cách mà chúng tôi thấy cô làm từ lần trước.
“Tôi đã luôn cầu nguyện cho Madison”, Jordan nói, hai tay xoắn tròn vạt áo. Mắt cô thâm quầng như bị mất ngủ. “Từ trong sâu thẳm trái tim tôi biết rằng mình đang làm điều mà Chúa mong muốn”.
Những lời nói của cô ấy khuấy động sự lo sợ đang tăng dần trong lòng tôi. “Cô đã làm gì vậy Mary?”
“Khi ông Renfrew ra ngoài vào sáng nay, tôi mở cửa vào phòng làm việc của ông ấy. Và tôi lục lọi thêm nhiều thứ trong đó nữa”.
Cô ấy nhấc chiếc túi xách tay giả da lớn đặt lên bàn và lôi ra một cuốn sổ kế toán màu lam đá phiến, bọc bìa dày đã cũ kỹ. Nó được dán nhãn là TRUNG TÂM GIỚI THIỆU VIỆC LÀM QUEENSBURY REGISTRY.
“Còn đây là bản viết tay của ông Renfrew”, Jordan nói, chỉ vào những hàng chữ và số in hoa ngay ngắn. “Đó là hồ sơ ghi lại một vụ làm ăn mà gia đình Renfrew có được ở Montreal hai năm về trước”.
Cô ấy mở cuốn sổ ngay đoạn một mảnh giấy cứng hình chữ nhật được lèn chặt vào giữa hai trang. Jordan lấy nó ra và búng nhẹ vào nó.
Đó là hình của một cậu bé tóc vàng khoảng bốn tuổi, với đôi mắt xanh thẳm đẹp kỳ lạ.
“Cô sẽ dành vài phút cho chúng tôi chứ?” tôi hỏi Jordan.
Cô ấy gật đầu.
Lúc nãy tôi đi chung thang máy với ủy viên công tố Kathy Valoy, vì vậy tôi biết giờ cô đang trong văn phòng. Tôi gọi ngay cho cô ấy, giải thích sơ qua về Trung tâm giới thiệu việc làm Queensbury Registry và bức hình của bé trai bốn tuổi đó.
Tôi nói “Gia đình Renfrew đang diễn trò quanh các châu lục, liên tục mở và đóng cửa các trung tâm giới thiệu việc làm này. Kathy, tôi đoán là chúng ta đang nhìn vào bức hình của một nạn nhân khác đấy”.
Kathy ắt hẳn đã nhảy hai bậc thang liền một lúc bởi cô ấy xuất hiện tại cửa phòng ăn gần như trước khi tôi buông điện thoại xuống.
Cô ấy hỏi Mary Jordan lần nữa là có phải Mary tự mình tìm kiếm thông tin này không, và một lần nữa Mary thề rằng cô ấy không làm theo lệnh của chúng tôi.
“Tôi sẽ đệ đơn ra trước thẩm phán Murphy”, Valoy nói, nhìn chằm chặp vào bức hình, đưa cả hai tay luồn vào trong mái tóc đen cắt ngắn của cô “Để xem tôi có thể làm được gì”.
Lát sau, chúng tôi tiễn Jordan ra thang máy, Kathy Valoy gọi điện đến cho tôi “Tôi đang chuyển bản fax lệnh khám nhà cho cô đây".