Đó là Joe. Đó chính là Joe.
Chẳng có ai trên thế gian này khiến tôi muốn gặp như lúc này, ngoài Joe hết.
“Đã bao nhiêu lần em nói với anh..”, tôi nói, tim đập thình thịch, bước ra khỏi xe, đứng xuống đường, đóng sầm cửa lại.
“Là đừng có lù lù xuất hiện trước mặt một cảnh sát có trang bị vũ khí phải không?”
“Đúng vậy. Anh không thích xài điện thoại à? Hay là mắc chứng ám ảnh sợ điện thoại?”
Joe đứng trên vỉa hè, cười ngượng ngùng. “Không thèm chào anh một tiếng nào sao? Em khó khăn quá đấy, cô nàng tóc vàng của anh ạ”.
“Anh nghĩ vậy sao?”
Dù vậy tôi không thấy khó chịu chút nào. Tôi thấy mình trống rỗng, kiệt quệ, yếu đuối, sắp khóc đến nơi nhưng tôi kềm lại được, không biểu lộ nó ra bên ngoài. Tôi cau có khi nhịp nhịp mấy ngón tay trên mui xe, nhưng không thể không chú ý đến vẻ điển trai chết người của Joe đang hâm nóng bầu không khí trước mặt mình.
“Anh xin lỗi, anh hơi đường đột”, Joe nói, nụ cười của anh hoàn toàn chinh phục tôi. “Anh chỉ mong được gặp em. À, lúc này em sao rồi?”
“Chưa bao giờ tốt hơn”, tôi nói dối. “Anh biết mà, em bận tối tăm mặt mũi”.
“Chắc là như vậy rồi, anh biết chứ. Em xuất hiện đầy trên báo, Nữ Siêu nhân ạ”.
“Còn hơn thế nữa, em tự hỏi liệu mình có bao giờ giải quyết được vụ này không”, tôi nói, rồi tự cười chính, mình. “Còn anh thì sao?”, tôi hỏi, hoàn toàn trở nên sôi nổi trước Joe. Tôi thôi không nhịp nhịp mấy ngón tay nữa và hơi cúi người về phía Joe. “Mọi việc với anh thế nào rồi?”
“Anh cũng bận túi bụi”.
“Chà, em đoán là cả hai ta chẳng làm gì sai hết”. Tôi khoá xe lại, nhưng vẫn chưa tiến đến gần Joe thêm một bước nào hết. Tôi thích giữ một khoảng cách giữa hai chúng tôi như thế. Chiếc Explorer của tôi như một con kỳ đà cản mũi, cho tôi có thêm thời gian nghĩ về những điều mà tôi sắp nói và làm với Joe.
Joe cười toe toét, nói ‘ừ, chắc là vậy rồi, nhưng ý anh là anh bận bịu để cố gắng sắp xếp một cuộc sống mới”.
Gì thế nhỉ? Anh vừa nói điều gì thế nhỉ?
Tim tôi tròng trành, lắc lư như thuyền sắp cập bến, hai đầu gối gần như khuỵu xuống. Một linh cảm xấu chợt loé lên trong tôi - nhìn dáng vẻ và giọng nói của Joe như thể anh đang phải lòng một ai khác rồi. Anh ghé qua bởi vì anh không thể nói với tôi trên điện thoại được.
“Anh không muốn gọi điện thoại cho em cho đến khi mọi việc ngã ngũ”, Joe nói, từng lời của anh kéo tôi về thực tại, “nhưng anh không thể khiến cho yêu cầu này của mình được chấp thuận nhanh hơn được”.
“Anh đang nói chuyện gì thế này?”
“Anh đã nộp đơn xin chuyển về San Francisco, Lindsay ạ”.
Lòng tôi ngập trong cảm giác nhẹ nhõm. Nước mắt tuôn rơi làm nhoè cả hai mắt khi tôi nhìn Joe trân trối. Những hình ảnh trong quá khứ chợt ùa về, tôi không thể làm gì để ngăn lại được, những khoảnh khắc ngắn ngủi của những tháng ngày chúng tôi chìm đắm trong tình yêu lãng mạn như trong tiểu thuyết, nhưng đó không phải là đoạn lãng mạn mà tôi nhớ nhất. Mà đó là những khoảnh khắc mặn nồng mà giản dị kia, khi Joe hát ầm ĩ trong nhà tắm, còn tôi thì lén nhìn trộm anh hất tóc ngược ra đằng sau trong gương mà anh không hề hay biết. Và cách anh đưa tay giữ lấy tô ngũ cốc ăn với sữa vào bữa sáng như thể ai đó muốn giành từ tay anh vì anh lớn lên trong ngôi nhà cùng với sáu anh chị em khác, và không một ai trong số đó có một đặc quyền riêng cho thứ nào cả. Tôi nghĩ về Joe, về một sự thật rằng anh là người duy nhất trong cuộc đời tôi khiến tôi không chút ngần ngại khi bày tỏ con người thật của mình, và anh là người mà không phải lúc nào cũng muốn nhìn thấy tôi luôn tỏ ra mạnh mẽ. Và kìa, tôi lại hồi tưởng về cách anh nâng niu thân thể tôi khi chúng tôi mặn nồng ân ái, khiến tôi thấy mình bé nhỏ, mong manh và an lành ngủ ngon trong vòng tay ấm áp của anh.
“Họ đã cam đoan với anh nhưng cũng chưa có gì chắc chắn..”. Giọng Joe kéo dài khi anh nhìn chằm chặp vào tôi. “Chúa ơi, Lindsay”, anh nói, “em không biết anh nhớ em nhiều như thế nào đâu”.
Gió thốc lên từ vịnh thổi đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên má tôi, lòng ngập tràn sự biết ơn Chúa vô hạn trước món quà mà Ngài đã ban tặng - Joe đến thăm bất ngờ và một đêm nồng ấm đang chờ đợi chúng tôi phía trước. Tôi vẫn còn chai Courvoisier chưa khui trong tủ rượu. Chai dầu dùng để mát-xa nằm trên chiếc tủ đầu giường... Tôi nghĩ về cái không khí mát lạnh sảng khoái sẽ được Joe và tôi chuyển thành sức nóng khi cả hai chỉ nằm cạnh nhau, cả trước khi chúng tôi đưa tay ra mà vỗ về, ôm ấp.
“Sao anh không vào nhà với em?” Cuối cùng tôi cũng lên tiếng. “Chúng ta không cần phải đứng ngoài đường trò chuyện”.
Gương mặt anh xịu xuống khi tiến gần về phía tôi và nhẹ nhàng, khoan thai ôm choàng lấy vai tôi trong vòng tay rộng lớn.
“Anh muốn vào với em”, Joe nói, “nhưng anh sẽ trễ chuyến bay mất. Anh chỉ đến để nói với em là đừng từ bỏ anh, hãy cho anh thêm thời gian. Xin em đấy”.
Joe quàng tay ôm lấy eo tôi rồi kéo tôi về lại gần anh. Theo bản năng, người tôi như cứng lại, hai tay bắt chéo trước ngực, cằm gục xuống.
Tôi không muốn ngước lên để nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi không muốn mình bị mê hoặc hay chìm đắm hoàn toàn trong đôi mắt ấy, vì chỉ trong tích tắc, là tôi sẽ bị anh chàng Joe Molinari này chinh phục mất thôi.
Chỉ mới tuần trước, tôi đã phải gồng mình lên để chia tay anh cũng bởi vì sự lôi cuốn mê hoặc chết người này của anh - thì giờ đây anh lại đến, và anh lại sắp rời đi.
Không có gì thay đổi hết!
Tôi thật sự giận dữ. Và tôi không thể để cho Joe cứ liên tục làm tôi vui chỉ để rồi khiến tôi buồn bã như thế này mãi được. Tôi nhìn anh lần cuối rồi đẩy mình ra xa khỏi anh.
“Em xin lỗi. Thật sự đấy. Có lúc em đã nghĩ anh là một người nào đó khác hẳn. Tốt nhất anh nên đi ngay đi”, Tôi lắp bắp. “Chúc anh thượng lộ bình an”.
Anh không ngừng gọi tên tôi khi tôi bỏ chạy lên mấy bậc thang dẫn lên trước khu nhà mình. Tôi tra chìa khoá vào ổ và mở tay nắm cửa ngay tức khắc. Rồi tôi đóng sầm cánh cửa lại sau lưng và chạy thục mạng lên lầu. Khi tôi bước vào căn hộ của mình, tôi phải đi ngang qua cửa sổ.
Tôi vén rèm cửa ra hai bên - chỉ vừa kịp lúc thấy xe của Joe lao đi vun vút.