Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 104
Chương 104

❊ ❊ ❊

Buổi sáng hôm sau, một cơn mưa lớn dữ dội trút xuống San Francisco giống như một trong bốn mươi ngày mưa lũ ở đây.

Conklin đậu chiếc xe cảnh sát trong một khu đất trống của công trường xây dựng trên đường Townsend trước tòa nhà Tower 2 của khu Beacon, một khu nhà cao tầng với nhiều cửa hàng bán lẻ ở tầng trệt, có cả nhà hàng Starbucks nơi Tenning và Portia gặp nhau trước đây.

Trong một ngày đẹp trời, chúng tôi sẽ có thể ngắm nhìn khung cảnh bắt mắt của cả hai mặt trước khu chung cư Blakely Arms sáu tầng lát gạch đỏ chói và vỉa hè hẹp chạy dài từ đường Townsend dọc theo phía đông tòa nhà, dẫn ngược trở lại sân trong và cửa sau vào khu chung cư.

Nhưng cơn mưa ngày hôm nay xối xả đập vào lớp kính chắn gió, gần như xóa mờ đi quanh cảnh trước mắt chúng tôi.

Thanh tra Chi và McNeil cùng đi trong một chiếc xe khác ngay sau lưng chúng tôi, cũng đưa mắt ra sát cửa kính săm soi trận mưa như trút nước. Chúng tôi quét mắt tìm kiếm người đàn ông da trắng, cao khoảng một mét sáu mươi bảy, tóc nâu, gần hói, có thể mặc đồng phục công trường và mang một khẩu súng lục hiệu Colt.

Trừ phi Tenning thay đổi thói quen thường ngày, bằng không hắn sẽ ghé qua quán Starbucks, băng qua đường Townsend rồi về đến “nhà” vào khoảng tám giờ rưỡi hoặc chín giờ.

Chúng tôi đoán là Tenning sẽ đi bộ đến cửa sau tòa nhà, dùng chìa khóa mở cửa rồi đi lên bằng thang bộ, tránh gặp người trong chung cư.

Tôi quan sát qua cửa kính đục mờ của xe hơi rằng những người khách bộ hành trong áo khoác đi mưa, gương mặt ẩn sau những chiếc ô đen, dừng lại trên đường Walgreens, bỏ đồ giặt ủi tại tiệm Fanta rồi hối hả đi cho kịp chuyến tàu Caltrain.

Cả Rich và tôi đều bị mất ngủ trầm trọng, vì vậy khi một người đàn ông giống với miêu tả nhân dạng của Tenning băng qua đường Townsend, không mang café theo, tôi không dám chắc đó có phải là cái gã mà chúng tôi đang tìm - hay tôi chỉ muốn hắn ta là người mà chúng tôi cần gặp hay không. Rất mong là đúng như vậy.

“Cái gã mặc áo gió xám, mang dù đen đó”, tôi nói.

Đèn giao thông chuyển sang xanh, dòng xe cộ tuôn theo mọi ngả đường làm choáng tầm nhìn của chúng tôi đủ lâu để kẻ tình nghi có thể lẩn khuất vào đám đông khách bộ hành đang hối hả trên đường. Tôi nghi hắn đã lẻn về ngõ sau của khu chung cư Blakely Arms.

“Ừ, ừ, tôi cũng nghĩ vậy đấy”, Conklin nói.

Tôi gọi cho Chi, bảo với anh chuẩn bị hành động. Chúng tôi đợi thêm ít phút - rồi Conklin và tôi chỉnh trang nai nịt rật gọn gàng trước khi tiến về cửa trước khu chung cư Blakely Arms.

Chúng tôi đi thang máy lên tầng năm, rồi dùng chìa khóa mà Portia đưa tối qua mở khóa cửa trước mà không cần tông cửa xông vào.

Tôi rút súng ra, nắm chặt trong tay, chĩa thẳng về phía trước.

Khi Chi và McNeil đến, Conklin xô cửa rồi tất cả chúng tôi cùng xông vào nhà Portia. Cả bốn người chúng tôi kiểm tra mọi ngõ ngách, các căn phòng bên ngoài trước khi tiến gần không gian bí mật của Tenning.

Tôi áp tai sát vào lớp cửa mỏng dính ngăn cách với căn phòng của Tenning, nghe tiếng đóng ngăn kéo, tiếng giày rơi xuống nền nhà không lót thảm từng chiếc, từng chiếc một.

Tôi gật đầu ra hiệu cho Conklin rồi anh gõ cửa phòng Tenning.

“Sở cảnh sát San Francisco đây. Tenning, chúng tôi có lệnh bắt anh”.

“Cút khỏi đây ngay”, một giọng nói đầy giận dữ vang lên trả đũa chúng tôi. “Các người chẳng có trát lệnh gì cả, tôi biết quyền lợi của mình đây”.

“Tenning, anh đậu xe trái phép trong khu vực cấm, ngày 15 tháng 8 năm ngoái đó, nhớ không? Và anh cũng không thèm đến tòa án trình diện”.

“Mấy người muốn bắt giữ tôi vì chuyện đó đấy hả?”

“Mở cửa ra, Tenning”.

Nắm cửa bật mở, và cánh cửa è è mở ra. Vẻ mặt bực bội của Tenning chuyển sang giận dữ khi thấy chúng tôi chĩa súng thẳng vào ngực hắn.

Hắn đóng sầm cửa lại trước mắt chúng tôi.

“Tông cửa xông vào đi”, tôi nói.

Conklin tung chân đá mạnh vào cửa hai lần, cánh cửa bung ra, mở toang toác.

Chúng tôi chia ra hai nhánh áp sát vào khung cửa, nhưng trước đó tôi thấy Tenning đứng cách xa khoảng một mét rưỡi, dựa lưng vào tường, mặt đầy căng thẳng.

Hắn nắm khẩu Colt 38 ly chặt trong tay, chĩa thẳng vào chúng tôi.

“Các người sẽ không gài bẫy tôi được đâu”, hắn nói. “Tôi quá mệt mỏi rồi, và tôi không muốn dính dáng gì đến chuyện này hết”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.