Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101
Chương 101

❊ ❊ ❊

Cindy, Rich và tôi xâu chuỗi các sự kiện khi cùng nhau đi thang máy xuống hành lang tầng trệt. “Con chó, cây đàn dương cầm, máy chạy bộ..”. Rich nói.

“Và căn nhà có phòng thu của Blaustein..”. Cindy thêm vào.

‘Tất cả đều như nhau thôi”, tôi nói. “Đều là tiếng ồn".

“Đúng rồi”, Rich đồng ý. “Dù kẻ mất trí này là ai, tiếng ồn làm cho hắn trở nên bạo lực”.

Tôi nói “Rich này, cho tôi xin lỗi nhé, tôi đã trút giận vô cớ vào anh. Hôm nay tôi gặp toàn chuyện gì không đâu”.

“Thôi bỏ qua đi Lindsay à. Phá được vụ này, chúng ta sẽ cảm thấy thoải mái hơn”.

Cánh cửa thang máy mở rộng ra hai bên và chúng tôi bước ra hành lang. Vào lúc đó, không gian chật cứng với khoảng hai trăm cư dân hiếu kỳ, chỉ còn đủ chỗ đứng chen chân.

Cindy lấy ra quyển sổ tay và tiến về bàn của trưởng ban quản lý chung cư khi Conklin rướn người về phía trước vẹt đám đông nhường đường cho chúng tôi. Tôi theo sau anh cho tới khi tiến được bàn đăng ký.

Tiếng ai đó hét lên “Trật tự nào!" và khi tiếng ồn chấm dứt, tôi cất tiếng “Tôi là trung sĩ Boxer. Tôi không cần phải nói thì các vị cũng đã biết có một chuỗi các sự kiện kinh hoàng xảy ra trong chung cư của chúng ta”.

Tôi dừng lại, để người dân rủa xả cảnh sát là những kẻ không làm tốt nhiệm vụ, rồi mới tiếp tục, rằng chúng tôi sẽ phỏng vấn từng người một và không ai được phép rời khỏi đây khi chưa có lệnh.

Một người đàn ông tóc xám khoảng gần bảy mươi tuổi đưa tay lên, giới thiệu mình là Andy Durbridge.

“Trung sĩ Boxer, có lẽ tôi có vài tin tức hữu ích cho cô đấy. Tôi thấy một người đàn ông mà tôi chưa bao giờ gặp trước đây ở trong phòng giặt. Trông tay hắn giống như bị chó cắn và in dấu vậy”.

“Ông có thể miêu tả lại hình dáng của gã đó không?” tôi hỏi, cảm nhận một sự hồi hộp mới mẻ đang dâng lên trong lòng mình. Nhưng là một sự hồi hộp báo hiệu tốt.

“Hắn ta cao khoảng một mét sáu mươi bảy, thân hình vạm vỡ, tóc nâu, như sắp bị hói, khoảng ngoài ba mươi tuổi, tôi nghĩ vậy. Tôi đã nhìn quanh nhưng không thấy hắn ta ở đây”.

“Xin cảm ơn, ông Durbridge ạ”, tôi nói. “Có ai ở đây có thể chỉ ra một cái tên ứng với miêu tả nhân dạng đó không?”

Một cô gái trẻ nhỏ nhắn, mái tóc dợn sóng màu nâu nhạt cố len người qua đám đông cho tới khi đến gần tôi.

Đôi mắt cô to tròn, và da cô tái nhợt môt cách bất thường - một cái gì đó đang làm cô sợ chết điếng.

“Tôi là Portia Fox”, cô nói, giọng run rẩy, “Trung sĩ, tôi có thể nói chuyện riêng với cô được không?”

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.