Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 125
Chương 125

❊ ❊ ❊

Một tháng sau, Conklin và tôi quay trở lại công viên Alta Plaza, nơi mà mọi việc bắt nguồn từ nó.

Lần này, chúng tôi nhìn Henry Tyler xuống đường hướng về phía chúng tôi, áo khoác theo gió quất tung vào người anh. Anh đưa tay ra bắt tay Conklin, nắm nó thật chặt rồi chìa ra bắt lấy tay tôi.

“Các vị mang lại cuộc sống cho chúng tôi. Tôi không thể nào tìm đủ lời để cảm ơn các vị được”.

Tyler gọi vợ mình và đứa con gái bé bỏng đang chơi trên một khối gạch hình lục giác, một loại cầu trượt mới. Gương mặt rạng ngời kinh ngạc, Madison trượt xuống rồi chạy về phía chúng tôi.

Henry Tyler nhấc bổng con gái lên rồi đung đưa trên cánh tay mình. Madison dựa vào vai bố, quàng một tay qua cổ tôi và cổ Rich, tạo thành một vòng ôm ba người.

“Cô chú là người mà con yêu thích nhất”, con bé nói.

Tôi vẫn còn mỉm cười khi Henry Tyler đặt Madison xuống và nói với chúng tôi, gương mặt rạng ngời hạnh phúc “Tất cả chúng tôi rất biết ơn anh chị. Tôi, Liz và Maddy - chúng ta là bạn suốt đời nhé”.

Mắt tôi chợt ngân ngấn nước.

Đó là một ngày tuyệt vời khi được làm cảnh sát.

Khi Richie và tôi trên đường trở ra xe, chúng tôi nói về quãng thời gian kinh hoàng mà chúng tôi trải qua trước khi phá được vụ án này - làm quần quật, tiếp cận với kẻ giết người mà mình không hề hay biết, những con nghiện và những lần điều tra chệch hướng.

“Và rồi”, tôi nói, “vụ này hoá ra như thế và nó thật là kỳ lạ, dữ dội”.

Rich dừng bước, đặt tay lên cánh tay tôi. “Chúng ta hãy dừng lại đây một chút nào”, anh nói.

Tôi ngồi trên bậc tam cấp đã nóng lên dưới nắng mặt trời, Rich ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi có thể cảm nhận được trong đầu anh đang suy tư điều gì đó.

“Lindsay này, anh biết em nghĩ anh thích em”, anh nói, “nhưng nó còn hơn thế nữa. Hãy tin anh”.

Lần đầu tiên tôi thấy tim mình đau nhói khi nhìn vào gương mặt điển trai của Rich Conklin. Những ý nghĩ về cái lần chúng tôi quấn lấy nhau trong khách sạn ở Los Angeles vẫn còn làm tôi thấy ngượng ngùng, lúng túng.

“Em sẽ cho chúng ta một cơ hội chứ?” anh hỏi. “Đi ăn tối với anh nhé. Anh sẽ không hấp tấp với em nữa đâu Lindsay. Anh chỉ muốn chúng ta, àh, ừ..”.

Rich đọc được cảm nghĩ trên khuôn mặt tôi và ngưng không nói nữa. Anh lắc lắc đầu, rồi cuối cùng lên tiếng. “Anh sẽ im ngay đây”.

Tôi chìa hai tay ra nắm trọn lấy hai bàn tay anh.

“Em xin lỗi”, tôi nói.

“Đừng... quên đi, Lindsay. Quên điều anh vừa nói đi nhé, được không?” Anh cố mỉm cười, gần như kéo bật nó ra vậy. “Anh sẽ phải cố vượt qua cú sốc tâm lý này trong vài năm tới nữa”.

“Anh sẽ điều trị tâm lý sao?”

“Điều đó có giúp ích gì được không? Không hề”. Anh bật cượi. “Anh chỉ, nghe này, em biết tình cảm anh dành cho em. Vậy là được rồi”.

Chuyến xe về Trụ sở thật căng thẳng và nặng nề. Chúng tôi trò chuyện nhát gừng cho đến khi nhận được một cú điện thoại trả lời phỏng vấn một phóng viên về một xác chết ở Tenderloin. Chúng tôi trao đổi cùng nhau trong tận sau giờ nghỉ và cho đến tận ca làm việc sau. Tất cả đều suôn sẻ, vì chúng tôi đã là đồng nghiệp trong nhiều năm trời vậy.

Sau chín giờ tối, tôi chào tạm biệt Rich và hẹn gặp lại anh vào buổi sáng. Tôi vừa mở khóa cửa xe thì điện thoại di động của tôi reng vang.

“Gì nữa vậy trời?” tôi lầm bầm.

Có một dòng điện phóng qua è è, rồi một giọng nói trầm ấm vang lên trên điện thoại, lập tức biến đêm tối như bừng lên ánh dương ngày mới.

“Anh biết không nên làm một cảnh sát viên có mang súng giật mình ngay tại cửa nhà cô ấy, cô gái tóc vàng của anh ạ. Vì vậy... báo trước nhé. Anh sẽ đến thăm em vào cuối tuần này. Anh có tin muốn báo với em. Và anh thật sự rất muốn gặp em”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.