Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131
Chương 131

❊ ❊ ❊

“Mày không nên đến đây, Alfred”, mẹ hắn nói.

Fred đặt máy khoan lên kệ, khóa cửa nhà bếp lại sau lưng mình. Đoạn hắn lật giở từng trang album ảnh, chỉ cho mẹ hắn những bức hình của Lily nằm trong nôi, hình Lily chụp với mẹ, Lily mặc áo tắm nhỏ xinh.

Fred nhìn chăm chú vào đôi mắt mở to của mẹ khi hắn lấy bức chân dung của Lily vẽ bằng màu nước, đập khung ảnh bằng kính xuống kệ bếp.

“Đừng làm vậy!”

“Nên làm chứ mẹ. Mấy tấm ảnh này dơ dáy lắm. Bẩn thỉu lắm”.

Hắn mở cửa máy rửa chén, xếp mấy cuốn album vào trong khay đựng chén bên dưới và rưới màu nước ở khay trên, đóng sầm cửa lại sau khi đã bỏ tất cả tranh, ảnh về cô em gái tội nghiệp vào đó rồi nhấn nút hẹn giờ cho máy chạy trong năm phút.

Nghe tiếng máy bắt đầu kêu tích tắc.

“Alfred”, mẹ hắn đứng dậy, “chuyện này không vui chút nào".

Fred đẩy bà ngồi lại xuống ghế.

“Năm phút nữa nước vẫn chưa đầy lên đâu. Tất cả những điều con muốn là sự chú ý của mẹ, tập trung trọn vẹn trong bốn phút đầu thôi, rồi con sẽ lấy mấy cuốn album quý giá của mẹ ra ngoài.

Fred kéo ra một cái ghế và ngồi xuống cạnh bên mẹ mình. Bà ném cho hắn một cái nhìn như nói ‘mày thật kinh tởm’, cho hắn thấy bà khinh bỉ hắn như thế nào, cái điều làm cho hắn ghét bà suốt cả cuộc đời mình.

“Con chưa nói xong những lời mà con nói với mẹ ở phiên toà hôm đó”, hắn nói.

“Cái ngày mà mày nói dối đó hả, ý mày có phải vậy không?” bà nói, xoay đầu về phía cái máy rửa bát đang kêu tích tắc, mắt hướng về cánh cửa bếp đã bị khoá.

Fred lấy ra khẩu súng Beretta của nhân viên bảo vệ từ túi áo khoác rồi lên nòng.

“Con muốn nói chuyện với mẹ, mẹ à”.

“Nó không được nạp đạn đó chứ”.

Fred mỉm cười, rồi bắn một phát xuống nền nhà. Mặt bà Elena tái nhợt đi.

“Đặt hai tay lên bàn đi mẹ. Làm ngay đi. Mẹ muốn lấy hình lại, đúng không?”

Hắn vặn cánh tay của mẹ mình, đặt lên bàn, kề đầu của chiếc máy khoan vào ống tay áo bà và cho máy chạy.

Tốt rồi. Ghim chặt một cạnh làm còng khóa lại. Tốt rồi, tốt rồi.

“Thấy không? Mẹ đã nghĩ chuyện gì vậy mẹ? Rằng con sẽ làm hại mẹ sao? Con không phải là một thằng điên, mẹ biết không?”

Sau khi ghim một ống tay áo, hắn lại khoan xuống ghim thêm lỗ thứ hai, mẹ hắn bất lực nhìn hắn làm và nói sau mỗi tiếng tốt rồi, trông bà ấy như sắp phát khóc đến nơi.

Nút hẹn giờ máy rửa chén bật kêu đánh cọc khi một phút đã trôi qua.

Tích tắc, tích tắc, tích tắc.

“Trả lại hình cho mẹ đi Fred. Đó là tất cả những gì mẹ có..”.

Fred kề tai mình sát vào miệng bà Elena. Miệng hắn há to ra, nhưng hắn chỉ nói như thì thầm. “Con thật sự đã nói dối trước tòa đấy mẹ ạ, bởi vì con muốn làm cho mẹ buồn khổ đó. Để mẹ biết cảm giác mà con phải luôn luôn chịu đựng”.

‘Ta không có thời gian nghe mày nói đâu”, Elena Brinkley nói, cố kéo bật mấy con ốc ra khỏi hai ống tay áo mình, vải giãn ra.

“Mẹ có nhiều thời gian đấy. Hôm nay phải dành tất cả thời gian cho con. Thấy không?” hắn nói, bắn vào khoảng trống vài centimet giữa ống tay áo và khuỷu tay bà.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

“Và sự thật là con đã muốn làm chuyện bậy bạ đó với Lily, và đó là lỗi của mẹ đấy, mẹ ạ. Bởi vì mẹ đã biến Lily thành một con điếm non choẹt, bằng mấy cái váy bé xíu cùng móng tay sơn và giày cao gót - vào một con bé mười hai tuổi! Lúc đó mẹ đã nghĩ chuyện gì vậy? Rằng nó như vậy và chẳng ai muốn lạm dụng nó sao?”

Điện thoại reng vang, Elena Brinkley xoay đầu qua, bất lực. Fred đứng dậy từ ghế ngồi của mình và rút dây ra khỏi tường. Đoạn hắn nhấc hộp gỗ cắm dao từ kệ bếp và đập mạnh nó xuống bàn. RẦM.

“Quên cái điện thoại đi. Chẳng có ai mà mẹ cần phải nói chuyện vào lúc này hết. Con là người quan trọng nhất trong cuộc đời của mẹ đây”.

“Mày đang làm gì vậy, Alfred?”

“Mẹ nghĩ sao?” hắn nói, nói chuyện với một cây dao dài. “Mẹ nghĩ là con sẽ cắt lưỡi mẹ ra à? Mẹ nghĩ con bị tâm thần theo loại gì kia chứ?”

Hắn cười ngạo nghễ vào nỗi kinh hoàng đang bao trùm lấy gương mặt mẹ mình.

“Vì chuyện là, mẹ này, con thấy Lily đi xuống bến du thuyền gặp gã Peter Ballantine đang làm việc ở đó”.

Brinkley bắt đầu mài cây dao nhọn dài mười bảy xăng- ti-mét vào dụng cụ mài dao - một cái que Carborundum dài. Âm thanh xoen xoét lạnh người.

“Mày đi ngay đi. Cảnh sát đang tìm..”.

“Con chưa nói xong. Lần đầu tiên mẹ sẽ nghe con nói trong thù hận và đau khổ..”.

Tích tắc, tích tắc, tích.

Trong đầu hắn, gã đó lại nói, Giết bà ta, giết đi.

Fred đặt con dao xuống và chùi mồ hôi từ hai lòng bàn tay mình vào cạnh của áo khoác của bác sỹ Carter. Rồi lại cầm dao lên.

“Như con nói, Lily luôn chọc tức con, mẹ ạ. Lượn qua lượn lại, hở hang và rồi làm những trò bẩn thỉu với Ballatine. Quên mấy tấm hình đi và nghe con nói này!

“Con và Lily đi dạo trên thuyền buồm, và chúng con thả neo ở một nơi thật xa không một bóng người - và Lily cởi áo ra”.

Đồ dối trá. Hèn nhát. Vu khống cho con bé.

"Và vì vậy con đưa tay ra chạm vào người nó. Sờ vào núm vú nhỏ xíu của nó và nó nhìn con y như mẹ đang nhìn lúc này. Như thể con là một tên cặn bã nào đó vậy”.

“Tao không muốn nghe chuyện này”.

“Mẹ sẽ nghe nó, dù muốn hay không”, hắn nói, kề nhẹ dao vào làn da cổ nhăn nheo của mẹ mình. "Và cũng trong bộ áo tắm nhỏ xíu hở hang đó, nó bảo rằng con là thằng khốn kiếp, nói như thế này nè ‘Em sẽ mách mẹ cho xem.’

“Đó là những lời cuối cùng của nó đó mẹ ạ, rằng ‘Em sẽ mách mẹ cho xem.’

“Khi nó quay đi, con kéo ngược cột buồm và xô mạnh nó. Nó quật một đòn chí tử vào gáy Lily, và..”.

Có tiếng vỡ cửa kính, tiếp theo là tiếng rung chuyển và ánh sáng chói loà.

Fred Brinkley nghĩ rằng cả thế giới như bị tách ra làm đôi.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.