Nghe tiếng gõ, Paul Renfrew mở rộng cửa cho chúng tôi vào trong Trung Tâm giới thiệu việc làm Westwood Registry. Trông hắn ta lanh lợi với bộ com-lê may bằng vải chéo chữ chi màu xám, áo sơ mi vải nhăn, đeo nơ con bướm, mái tóc màu lúa mì được cắt tỉa gọn gàng. Đôi chân mày rậm rì phủ qua cặp kính không viền cùng nụ cười rộng như cầu tài của hắn.
Trông hắn có vẻ hoàn toàn vui mừng khi thấy chúng tôi.
“Có tin vui gì chưa? Các vị đã tìm thấy Madison chưa?” hắn hỏi.
Bốn cảnh sát viên mặc đồng phục chui ra khỏi chiếc xe tải nhẹ, xuất hiện trước mắt Renfrew.
“Chúng tôi có lệnh khám nhà, ông Renfrew ạ”, tôi nói.
Conklin ra hiệu cho các cảnh sát viên, rồi họ nhảy lên bậc thang, trong tay cầm theo mấy thùng bìa các- tông rỗng, theo sau chúng tôi xuống dãy hành lang dài dẫn vào văn phòng của Renfrew.
Phòng làm việc rất gọn gàng, ngăn nắp - một tách trà được đặt trên bàn, một dĩa bánh nướng xốp đã vơi quá nửa đặt bên cạnh một chồng hồ sơ.
“Sao ông không báo với chúng tôi về Trung tâm giới thiệu việc làm Queensbury Registry?” tôi hỏi.
“Ngồi xuống, ngồi xuống đây nào”, hắn nói, chỉ vào một trong hai chiếc ghế sofa nhỏ ngay góc phải căn phòng. Tôi ngồi xuống, Renfrew xoay tròn chiếc ghế bành, chăm chú nhìn khi Conklin chỉ đạo mấy cảnh sát viên bỏ mấy xấp hồ sơ vào trong hộp.
“Queensbury không có gì là bí mật cả”, Renfrew nói, “Tôi chắc chắn sẽ báo với quý vị đó chứ, nhưng chúng tôi đóng cửa nó vì làm ăn thất bại”.
Renfrew chìa hai lòng bàn tay ra như thể nói rằng hắn chẳng có gì phải giấu cả.
“Tôi chỉ là một người làm ăn gặp thất bại đủ đường”, hắn nói.
“Chúng tôi cần nói chuyện với vợ ông”, tôi bảo.
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi, bà ấy cũng muốn nói chuyện với cô mà. Bà ấy sẽ bay về từ Zurich vào tối nay”.
Thái độ cởi mở của Renfrew dường như rất thuyết phục, và tôi để cho hắn nghĩ mình đã thắng. Tôi mỉm cười, rồi hỏi “Ông có biết đứa bé này không?”
Renfrew cầm lấy bức hình bé trai tóc vàng, đôi mắt xanh thẳm và săm soi nó.
“Tôi không nhận ra thằng bé”.
Conklin bước đến và một cảnh sát viên theo cùng, cặp trong tay mấy cuốn sổ bìa xanh.
“Ông Renfrew, văn phòng của ông bị niêm phong và ông không được giao dịch gì trong vòng bảy mươi hai giờ đồng hồ, kể cả việc sử dụng điện thoại giao dịch làm ăn. Đây là cảnh sát viên Pat Noonan. Nhiệm vụ của anh ấy là bảo đảm rằng văn phòng làm việc của ông sẽ đóng cửa cho đến khi lệnh khám xét nhà hết hiệu lực.
“Anh ta sẽ ở đây ư?”
“Đúng vậy, cho đến khi cho đồng nghiệp đến thay trong tám giờ tới. ông có biết bất kỳ điều gì về bóng đá không? Pat là một cổ động viên cực kỳ nhiệt tình của đội bóng Fighting Irish. Có thể hét thủng màn nhĩ ông nếu được ông cho phép”.
Noonan mỉm cười, nhưng gương mặt Renfrew xìu xuống, tái nhợt.
“Và ông Renfrew này, đừng đi đâu xa nhé. Sẽ không hay chút nào đâu”.