Chúng tôi ở phòng thẩm tra số hai, căn nhỏ trong số những phòng hỏi cung của đội trọng án. Tenning ngồi bên bàn, đối mặt với lớp cửa kính. Tôi ngồi đối diện với hắn.
Tenning mặc áo thun trắng, quần jean. Hắn đặt hai khuỷu tay lên bàn. Mặt hắn gục xuống để ánh sáng trên đầu phản quang vào mái đầu gần trụi hết tóc của hắn.
Hắn ta không thèm nói một lời, vì đã yêu cầu được làm việc với luật sư.
Phải mất khoảng mười lăm phút mới liên lạc được với văn phòng luật sư theo yêu cầu của Tenning. Và mất thêm mười lăm phút nữa trước khi luật sư xuất hiện tại Trụ sở và tìm thấy thân chủ của mình trong phòng hỏi cung.
Trong lúc đó, chẳng có gì Tenning nói có thể được sử dụng để chống lại hắn cả.
“Chúng tôi có lệnh khám nhà anh”, tôi bảo hắn. “Cái ống trông như cây dùi cui mà anh dùng để giết Irene Wolkowski và Ben Wyatt đó, giờ nó đang trong phòng xét nghiệm. Chúng tôi sẽ có kết quả trước khi luật sư biện hộ của anh tới nơi”.
Tenning cười nhếch mép. “Vậy thì để cho tôi yên cho đến khi luật sư của tôi đến đây, được chứ? Để cho tôi yên tĩnh một mình mà suy nghĩ”.
“Nhưng tôi đang rất quan tâm muốn biết suy nghĩ của anh”, tôi nói với Tenning. “Tất cả những số liệu thông kê trên xấp giấy mà tôi thấy trong nhà anh, đó là gì vậy?”
“Tôi đang viết một quyển sách, và thật sự tôi rất muốn quay lại, tiếp tục công việc đó”.
Conklin bước vào phòng, mang theo một máy hát chạy bằng pin. Rich đóng sầm cửa lại thật mạnh rồi mở máy hát lên. Hai chiếc loa bắt đầu rền lên. Rich đưa tay nghịch ngợm các nút trên máy hát rồi vặn to âm lượng.
Rich nói với Tenning “Thật khó mà thu sóng ở đây. Tôi thật sự muốn biết khi nào trời ngớt mưa”.
Tôi thấy sự cảnh giác hằn rõ trong đôi mắt Tenning khi âm thanh rè rè lên đến mức gần cực đại. Hắn nhìn Conklin dùng ngón tay cái vụng về điều chỉnh các nút trên máy rađiô mà mồ hôi bắt đầu tuôn ra như tắm.
“Này”, cuối cùng Tenning cũng chịu lên tiếng “anh tắt nó đi được không?”
“Một chút nữa, một chút nữa”, Conklin nói. Anh vặn âm lượng cao lên rồi đặt cái máy xuống bàn. “Tôi lấy cho anh ít café nhé, Garry? Không phải từ quán Starbucks đâu, nhưng nó có đủ lượng cafein mà anh cần đấy.
“Nghe này”, Tenning nói, nhìn chằm chặp vào cái máy rađiô, đôi mắt tố cáo vẻ hoảng sợ ẩn trong tâm trí hắn, “các người không được phép hỏi cung tôi khi luật sư của tôi chưa đến. Các người nên cho tôi vào phòng tạm giam thì hơn”.
“Chúng tôi đâu có hỏi cung anh đâu, anh bạn”, Conklin nói. Anh nhấc một cái ghế inox lên rồi nện mạnh xuống nền nhà kế ngay Tenning, rồi ngồi bên cạnh hắn.
“Chúng tôi đang cố gắng giúp anh đó chứ. Anh muốn gặp luật sư - được thôi’, Conklin nói to, thẳng vào tai Tenning. “Nhưng anh lại bỏ lỡ cơ hội thú tội và tự mình đánh mất thoả thuận. Và nó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến chúng tôi hết, phải không trung sĩ?’
“Ừ, đối với tôi nó không thành vấn đề”, tôi nói qua âm thanh thình thịch từ loa của chiếc máy hát. Tôi nghịch ngợm các nút điều chỉnh, tìm được loại nhạc rock nặng của những năm 1980, mở nó lên để những âm thanh điện tử chói tai đó làm rung chuyển mặt bàn.
“Chúng tôi sẽ đào xác con chó mà anh đã giết, Garry ạ”, tôi nói át qua tiếng nhạc ầm ĩ. “Đối chiếu mẫu răng của nó với vết thương trên tay anh, và chúng tôi cũng sẽ kiểm tra đối chiếu AND từ máu trên cái ống mà anh đã sử dụng, với máu của các nạn nhân.
“Sau đó, thanh tra Conklin và tôi sẽ ký giấy đề nghị tòa án phán anh hai mươi năm tù, dĩ nhiên là trừ khi anh muốn tôi gọi cho uỷ viên công tố. Để xem chúng tôi có thể thỏa thuận giảm án từ hình cho anh ngay tại đây không”.
Tôi nhìn đồng hồ trên tay mình. “Tôi đoán là anh có mười phút để quyết định đó”.
Ban nhạc có tên là Gross Receipts bắt đầu những giai điệu chói tai của bản “Brain Buster”. Tenning co rụt người lại, choàng hai tay qua đầu, cố bịt chặt đôi tai mình.
“Tắt ngay đi, tắt ngay đi. Đừng gọi cho luật sư nữa làm gì. Tôi sẽ nói cho các người chuyện đã xảy ra. Chỉ làm ơn, tắt máy hát ngay đi”.