Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 100
Chương 100

❊ ❊ ❊

Cindy đứng đợi tôi ở lối ra vào khu chung cư Blakely Arms, mái tóc vàng dợn sóng tung xổ rối bù. Son môi lem luốc.

“Chúa ơi”, Cindy nói, “Nữa sao? Chuyện này thật sự lại xảy ra nữa sao?”

“Cindy này”, tôi nói khi chúng tôi bước vào hành lang, “Có bất kỳ cuộc nói chuyện phiếm nào trong chung cư không? Chuyện ngồi lê đôi mách nào đó? Hay là có việc ám chỉ người nào đó không?”

“Điều duy nhất mà tớ nghe là tiếng hét của mấy người yếu bóng vía thôi”.

Chúng tôi cùng bước vào thang máy, và rồi một lần nữa tôi lại đứng bên ngoài căn hộ đông nghẹt mật vụ trong khu chung cư Blakely Arms khủng khiếp này.

Conklin gật đầu chào Cindy, rồi giới thiệu tôi với Aiden Blaustein. Đó là một chàng trai trẻ người da trắng, cao ráo, khoảng hai mươi hai tuổi, mặc toàn trang phục đen - quần jean rách te tua, áo thun Myst, áo vest, rồi áo khoác da vá, mái tóc đen xoã lòa xòa được cắt ngắn phía sau ót, đôi mắt nâu cụp xuống đầy hoảng sợ.

“Conklin nói “Blaustein là người đã bị tấn công đấy!"

Tôi nghe tiếng Cindy nói “Tôi là Cindy Thomas, làm việc ở tòa báo Bản tin hàng ngày. Cậu có thể đánh vần tên của cậu cho tôi biết được không?”

Tôi thở ra vì nhẹ nhõm. Cậu nhóc vẫn còn sống và không bị thương, dù rõ ràng là nó đang sợ hãi tột cùng.

“Cậu có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?” Tôi hỏi Blausteỉn.

“Mẹ nó, làm sao mà tôi biết được chứ. Tôi ra ngoài đi tập thể hình lúc năm giờ”, cậu chàng nói. “Tình cờ gặp lại cô bạn gái cũ và chúng tôi lại cãi nhau một trận. Rồi khi về đến đây, nhà tôi hoàn toàn biến thành một bãi rác như thế này đấy”.

Conklin đẩy cánh cửa trước nhà Blaustein, tôi bước vào căn hộ kiêm phòng thu nhạc của cậu chàng, còn Cindy theo ngay phía sau tôi.

“Đi gần nhau nhé..”, tôi nói.

“Và đừng có đụng vào thứ gì”, cô ấy tiếp lời.

Căn hộ trông như một cửa hàng điện máy bị con tê giác ủi cho nát bét. Tôi nhìn lướt qua và đếm trên chiếc bàn máy tính, thấy có ba màn hình, một dàn máy âm thanh nổi, và một chiếc TV màn hình phẳng bốn mươi inch bị đập vỡ nát. Không lấy cắp - chỉ đập phá thôi! Chiếc bàn cũng bị đánh sập, có lẽ là bị đập phá dây chuyền.

Blaustein nói “Mất mấy năm tôi mới gom đủ tiền sắm sửa và sắp xếp theo ý mình như thế này”.

“Cậu làm nghề gì?” Cindy hỏi.

“Tôi thiết kế website và trò chơi. Mấy thứ này tốn hết hai mươi lăm ngàn đô la chứ ít ỏi gì”.

“Blaustein này”, tôi nói. “Khi cậu ra ngoài, cậu có có quên đóng cửa không?”

“Tôi không bao giờ quên đóng cửa cả”.

“Blaustein vẫn mở nhạc khi cậu ta ra ngoài”, Rich nói. Giọng anh nghe có vẻ bình thản, nhưng anh không nhìn vào tôi.

“Có ai phàn nàn cậu về việc cậu mở nhạc hay không?” Tôi hỏi.

“Hôm nay đó hả?”

“Từ trước đến giờ”, tôi nói.

‘Tôi nhận được mấy cú điện thoại đe doạ từ một người”, Blaustein nói.

“Là ai vậy?”

“Ý cô là, hắn có nói tên mình ra không đó hả? Thậm chí hắn còn không thèm nói alô nữa là. Lời mở đầu của hắn là ‘Nếu mày không tắt cái thứ nhạc quỷ quái đó đi, tao sẽ giết mày đấy.’ Đó là lần đầu tiên thôi. Rồi sau đó chúng tôi lại nhận được thêm nhiều cú điện thoại nặc danh với cùng một giọng điệu doạ nạt như vậy khoảng vài lần một tuần được một thời gian rồi. Và lần nào cũng vậy, nguyền rủa tôi. Nguyền rủa con của tôi”.

“Cậu có con rồi sao?’ tôi hỏi, không thể tưởng tượng ra điều đó được.

“Không phải, hắn ta nguyền rủa bất kỳ đứa con nào mà tôi sẽ có”.

"Vậy cậu đã làm gì?”

“Tôi ấy à? Tôi biết những câu chửi tục mà cái gã đó chưa hề nghe qua bao giờ. Nhưng vấn đề là, tôi sẽ nhận ra được giọng hắn nếu như trước đây tôi có từng nghe qua. Hai tai tôi thính lắm, đủ tiêu chuẩn để nhà bảo hiểm Lloyd tại Luân Đôn đưa vào danh sách đó chứ. Nhưng tôi không biết hắn ta là ai. Và tôi biết tất cả mọi người sống trong khu chung cư này. Thậm chí tôi còn biết cô ấy nữa kìa”, cậu chàng nói, chỉ vào Cindy. “Cô sống ở tầng ba, phải không?”

“Và cậu nói chẳng có ai khác trong khu chung cư này phàn nàn về dàn âm thanh nhà cậu hết phải không?”

“Không, bởi vì Thứ nhất, tôi chỉ mở nhạc vào ban ngày, thứ hai, chúng tôi được phép chơi nhạc đến mười một giờ tối. Bên cạnh đó nữa, điều thứ ba là, tôi không mở nhạc ầm ĩ”.

Tôi thở dài, bật mở nắp điện thoại, gọi ngay cho phòng xét nghiệm chứng cứ, gặp anh giám sát làm việc ca đêm và nói với anh rằng chúng tôi cần anh giúp đỡ.

“Tối nay có ai ngủ cùng cậu không?”

“Có lẽ là có”.

“Này, cậu không thể ở lại đây. Nhà cậu sẽ là hiện trường vụ án cần được kiểm tra cẩn thận trong một thời gian đó”.

Blaustein nhìn quanh căn hộ bị đập phá tơi bời của mình, gương mặt non nớt xịu xuống khi liệt kê thiệt hại mà mình phải gánh chịu. “Dù có trả tiền cho tôi, tối nay tôi cũng không dám ngủ lại đây nữa”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.