"Vậy là sau tai nạn của em gái mình, anh đã vào điều trị tại Bệnh viên công Napa?” Sherman hỏi, nhận thấy rằng Fred đang gần như hoàn toàn thư giãn trên vành móng ngựa. Tốt hơn cả những gì mà ông trông đợi.
“Vâng, tôi cam đoan đó là sự thật. Lúc đó tôi hoàn toàn bế tắc và sa sút”.
“Tôi hiểu. Và anh đã được điều trị tại Napa phải không?”
“Chắc chắn rồi. Mười sáu tuổi, đủ khả năng nhận thức nó khủng khiếp thế nào khi chứng kiến em gái chết ngay trước mắt mình”.
“Vì vậy anh bị trầm cảm nặng nề bởi vì khi em gái anh bị chiếc sào quẹt trúng làm ngã xuống biển, còn anh thì không thể cứu được cô bé?”
“Thưa quý tòa”, Yuki nói, đứng bật dậy, “Chúng ta không hề phản đối chứng cứ của ông Sherman đây, nhưng tôi nghĩ ít nhất ông ta nên tuyên thệ”.
“Tôi sẽ hỏi một câu khác”, Sherman mỉm cười bình tĩnh, chỉ chăm chú hỏi chuyện thân chủ mình. “Fred này, anh có nghe tiếng nói đó trước tai nạn của em gái mình không?”
“Không, tôi chỉ bắt đầu nghe thấy tiếng của hắn ta sau đó thôi”.
“Fred, anh có thể nói cho ban hội thẩm nghe anh đang nói tới ai không?”
Brinkley dùng hai tay đan lại ôm lấy đỉnh đầu, thở dài thườn thượt như thể tả lại tiếng nói đó sẽ mang hắn trở về thực tại vậy.
“Thấy không, có hơn một tiếng nói nữa đấy”, Brinkley giải thích. “Có một giọng phụ nữ, nghe trầm bổng ê a và như tiếng ngựa hí, nhưng thôi quên bà ta đi. Có một giọng nói khác kìa, và hắn ta thật sự rất giận dữ. Mất tự chủ, giận dữ la hét đinh tai. Và hắn ta điều khiển tôi”.
“Đây có phải là giọng nói bảo anh nã đạn giết người trên chuyến phà ngày 1 tháng 11 không?” Brinkley buồn bã gật đầu. “Hắn ta thét lên 'Giết, giết, giết,' và không có gì khác quan trọng hơn việc đó nữa cả. Tất cả những gì tôi có thể nghe là giọng của hắn, tất cả những gì tôi có thể làm là mệnh lệnh của hắn. Chỉ là hắn mà thôi, và tất cả những sự việc khạc như một cơn ác mộng khủng khiếp trong đời tôi”.
“Fred, có công bằng không khi nói rằng anh sẽ không bao giờ bắn bất kỳ ai nếu đó không phải là mệnh lệnh mà kẻ đó ‘điều khiển anh’ trong suốt mười lăm năm qua sau tai nạn của em gái anh?” Sheman hỏi.
Sherman phát hiện ra rằng thân chủ mình đã không còn chú tâm đến lời nói của mình nữa rồi, và rằng Fred đang nhìn chăm chú vào đám đông người dự khán.
“Kia là mẹ tôi”, Brinkley nói bằng một giọng hết sức kinh ngạc. “Mẹ tôi đó!".
Mọi người xoay đầu nhìn lại người phụ nữ Mỹ gốc Phi xinh đẹp có làn da sáng khoảng ngoài năm mươi tuổi khi bà dịch dần vào hàng ghế ngồi, nhìn con trai mình mà cười sượng, rồi ngồi xuống.
“Fred”, Sherman gọi.
“Mẹ! Con sẽ nói”, Brinkley kêu lên, giọng hắn thỏ thẻ đầy xúc động, vẻ mặt nhăn nhó, đau khổ.
“Mẹ có nghe con nói không, mẹ? Hãy chuẩn bị để nghe sự thật này! Ông Sherman, ông đã sai rồi. Ông cứ gọi nó là tai nạn. Cái chết của Lily không phải là tai nạn".
Sherman quay sang thẩm phán, ‘Thưa quý tòa, giờ có lẽ là lúc thích hợp để nghỉ giải lao”.
Brinkley ngắt ngang luật sư của mình, nói cứng rắn “Tôi không cần nghỉ giải lao. Và thành thật mà nói, tôi không cần sự giúp đỡ của ông nữa đâu, ông Sherman ạ”.