Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chương 7

❊ ❊ ❊

Điều tra viên Jon Larsen, bạn bè thường gọi là Curry, cố gắng vào nhà nhưng mãi vẫn không tra được chìa khóa vào ổ.

Anh đã rất nhiều lần hứa với vợ chưa cưới là sẽ dừng lại. Họ đã tiết kiệm hơn một năm nay. Mỗi tháng hai ngàn cua ron; Fiji là điểm đến mơ ước của cô. Ba tuần tại thiên đường. Uống những ly cocktail cắm cây dù nhỏ. Bơi cùng những chú cá sặc sỡ trong làn nước biển xanh mát. Tạm thời thoát khỏi công việc mà cô không thật yêu thích; chỉ có điều giờ anh đã lại phá hỏng nó.

Curry lẩm bẩm chửi thề và cuối cùng cũng tra được cái chìa bé tí vào trong ổ khóa gần như vô hình, cố gắng bước vào nhà nhẹ nhàng hết mức. Anh cố treo áo khoác nhưng móc hụt và đứng lắc lư ngoài hành lang, không biết nên vào phòng ngủ hay đến ngay sofa. Nó luôn là nơi anh ngủ mỗi khi về nhà trong tình trạng này, bực dọc, không hiểu nổi bản thân, sau khi đã phung phí hết tiền tiết kiệm của hai người. Lại một ván poker nữa. Một ván thua lớn - một lần nữa. Suốt buổi tối, anh đã có những con bài tốt nhưng cuối cùng anh lại gom hết thành một sảnh, để rồi gặp phải một thùng; kẻ thắng cuộc nhăn nhở cười với anh từ phía đối diện bàn khi các thẻ bài của anh đã tìm được chủ mới. Anh không còn lựa chọn nào ngoài say xỉn, có lẽ cô có thể hiểu?

Khốn nạn.

Anh dựa vào tường, cố đá giày văng ra khỏi chân, lảo đảo bước vào phòng khách tiến về phía sofa.

Fiji, ý tưởng của cô là thế, nhưng tại sao họ phải bay nửa vòng trái đất chỉ vì một ly rượu? Họ có thể uống ở nhà mà. Curry xiêu vẹo băng qua phòng khách rồi đổ thân hình cơ bắp lên chiếc sofa Ikea trắng. Anh ngả đầu lên một cái gối sọc, cố kéo chăn lên đắp nhưng chỉ kéo được đến đầu gối, rồi sau đó bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, thậm chí còn không nhận ra mình đã ngủ.

"Xin chào?”

Bên ngoài trời đã sáng.

“Cậu dậy chưa?” Munch hỏi.

“Dậy?” Curry lẩm bẩm, không nhấc được đầu khỏi gối.

Giọng Munch có vẻ căng thẳng và cáu kỉnh. “Tôi đang gọi tất cả mọi người đến, trong vòng một tiếng nữa, cậu tới đây để họp nhóm được không?”

”Vào Chủ nhật?” Curry ngáp.

“Cậu vẫn khỏe để đến họp được chứ?” Munch hỏi anh.

”Tôi… ” Curry cố gắng.

Anh đã chảy nước dãi khi ngủ. Má ướt. Anh chật vật lôi các câu chữ ra khỏi não và đưa chúng ra khỏi miệng.

“Một tiếng nữa ở văn phòng?"

“Được,” Curry lẩm bẩm, gắng ngồi dậy trên sofa nhưng rồi cơ thể nhớ lại buổi tối hôm qua và bắt anh nằm xuống lần nữa.

“Tôi chỉ cần… nói với Sunniva... để hủy buổi đi dạo Chủ nhật của chúng tôi... Chúng tôi định lên đồi hít thở không khí, nhưng...”

Curry lo âu đảo đôi mắt đang díp lại quanh phòng khách để tìm vợ chưa cưới, nhưng có vẻ cô không ở nhà.

“Tôi xin lỗi vì làm hỏng kế hoạch lãng mạn của cậu, nhưng tôi cần cậu tới đây,” Munch nói, nghe không có vẻ hối lỗi gì.

“Chuyện gì... Có chuyện gì vậy?”

“Không nói trên điện thoại được. Một tiếng nữa, OK? ”

“Vâng, tất nhiên, tôi sẽ có mặt, tôi chỉ cần...” Nhưng Munch đã cúp máy.

Curry lù rù đi vào bếp, tìm thấy ba viên thuốc giảm đau, bèn uống cùng với gần một lít nước. Đi vào phòng tắm, và đứng im cho đến khi hết nước nóng.

Khi tới số 13 Mariboesgate, anh đang định nhập mã cho cửa chính thì Anette Goli tới. Curry quý Anette. Cô khá lặng lẽ, không bao giờ thu hút quá nhiều sự chú ý, nhưng cô là một luật sư tài năng, luôn thẳng thắn và không có chuyện tào lao. Một số người nghĩ rằng Mikkelson ưu ái cô vì cô nịnh nọt ông ta nhưng anh chưa bao giờ thấy bằng chứng cho chuyện đó.

“Xin chào,” Anette nói, bước vào trong thang máy trước anh.

“Ừ,” Curry lẩm bẩm.

Giọng anh đẫm Whisky và thuốc lá, giờ anh có thể nghe thấy rõ, và anh hắng giọng.

“Thức khuya hả?” Anette hỏi, mỉm cười trêu anh.

“Không... tại sao?”

“Anh hôi lắm,” Anette nói.

“Uống vài ly thôi,” Curry lẩm bẩm, cảm giác như thể buổi tối hôm qua đang quay lại trả thù khi cái thang máy lắc lư đi lên tầng hai.

“Vậy, có chuyện gì thế?" anh hỏi, gượng cười.

”Một bé gái được phát hiện ở Hurum,” Anette chỉ nói có thế.

“Tôi hiểu rồi. Có manh mối... gì không?” Curry cố tỉnh táo hỏi khi thang máy tới tầng hai.

Anette cau mày nhìn anh, rồi khẽ lắc đầu và vượt qua anh tiến vào phòng làm việc.

Curry hiểu rằng đó là tín hiệu rằng anh nên ngậm miệng lại. Anh vào bếp, rót cho mình một cốc cà phê lớn, cố gắng không làm đổ trên đường tới phòng họp.

Anh khẽ gật đầu chào mọi người trong đội: Kim Kolsø, Ludvig Grønlie, Gabriel Mørk, người phụ nữ Munch mới tuyển gần đây - tên cô là gì nhỉ. Gì đó bắt đầu bằng Y? Thấp, tóc vàng, có vẻ đẹp riêng, mặc dù theo anh thấy trang phục hơi nam tính. Ylva, phải rồi. Curry tìm được một chỗ cuối phòng và cẩn thận đặt cốc cà phê lên mặt bàn phía trước.

Munch đã vào vị trí trên bục phát biểu và đang cầm điều khiển máy chiếu. Ông cau mày lại và không cười, không như trong những buổi họp khác.

“Ludvig, tắt đèn đi,” ông nói cộc lốc, ấn nút điều khiển.

Một bức ảnh hiện ra ở màn hình phía trên đầu ông. Curry giật mình khi thấy bức ảnh. Rùng mình. Cả người anh run rẩy, và anh thấy hối tiếc vì đã đi làm hôm nay. Anh nên nói dối. Nói rằng anh bị ốm. Ở lại trên sofa. Mồ hôi bắt đầu túa ra dưới áo, tay anh đang run lẩy bẩy, anh không thể điều khiển tay mình được nữa. Curry nắm chặt cốc cà phê, hy vọng không bị ai để ý.

“Hôm qua, lúc 12.40, xác một cô gái được phát hiện trong khu rừng ngoại ô Hurumlander,” Munch nói. “Phía bên kia con đường mòn dẫn tới Haraldsfjellet. Xác cô ấy được phát hiện bởi Tom Petterson, một nhà thực vật học 46 tuổi làm việc tại trường Đại học Oslo. Petterson tới đó để chụp ảnh vài loại cây và tình cờ phát hiện cô ấy.”

Curry đã nhìn thấy nhiều thứ trong đời và anh những tưởng mình đã miễn dịch, nhưng cái này hoàn toàn khác, và cơn say chẳng giúp được gì. Một cô gái lõa thể. Cô có vẻ khiếp sợ. Mắt trợn trừng. Cơ thể xoắn lại thành một tư thế bất khả thi - một hình sắp đặt - một cánh tay chỉ lên trên, tay còn lại chìa ra một cách kỳ lạ từ bên sườn.

Much bấm nút. Một bức ảnh khác xuất hiện.

“Theo kết quả khám nghiệm, cô gái bị siết cổ, có khả năng là tại nơi xác được phát hiện, và bị sắp đặt thành tư thế chúng ta tìm thấy sau khi đã chết. Chúng ta sẽ xem chi tiết sau, nhưng hiện ta cần chú ý vài điểm này...”

Much bấm nhanh hơn, và một loạt ảnh xuất hiện trên màn hình phía sau ông.

“Lông vũ."

Một bức ảnh khác.

“Nến.”

Một bức ảnh khác.

“Một bộ tóc giả.”

Một bức ảnh khác.

“Tư thế cánh tay.”

Một bức ảnh khác.

“Hình xăm này. Đầu ngựa với chữ A và F ở bên dưới.”

Curry định uống cà phê nhưng không sao nuốt nổi, bèn kín đáo nhổ nó lại vào cốc. Anh chật vật cố theo kịp diễn biến cuộc họp. Mặt anh như đang bơi, và anh thèm khát đến tuyệt vọng chút không khí trong lành. Lúc Munch gọi, anh vẫn đang say. Bởi vậy nên anh phải cố lắm mới đến được phòng họp mà không gục hẳn, nhưng bây giờ cơn say đánh thẳng vào anh như trận tuyết lở, và anh phải cố gắng trấn định để không ngã ra sàn nhà. Rượu mạnh? Có phải anh đã uống rượu mạnh? Một hình ảnh mơ hồ hiện ra trong tâm trí anh, một cái thang máy trong một khu căn hộ cạnh…. Østerås, phải không nhỉ? Một gã đàn ông có ria mép, phụ nữ đi giày cao gót nồng nặc mùi nước hoa, một bình rượu lớn trên bàn. Lạy Chúa, bảo sao anh thấy tệ thế. Và Sunniva đã ở đâu? Cô đã tìm ra sự thật? Có phải cô đã lại chuyển về sống với mẹ, lần này là vĩnh viễn?

“Và cuối cùng, đặc biệt nhất, cái này.”

Giọng Munch nghe rất xa xăm.

Một bức ảnh khác.

“Bông hoa trong miệng. Mắt trợn trừng sợ hãi."

“Tên tâm thần khốn kiếp,” Kim Kolsø rít lên phía sau ông.

Curry không thể chịu đựng thêm được nữa. Mọi thứ của ngày hôm qua chỉ muốn trào ra khỏi cơ thể anh. Anh tuyệt vọng nhìn quanh tìm cửa; anh muốn chạy ra ngoài, nhưng đôi chân không chịu tuân lệnh. Vậy nên anh đành ở nguyên tại chỗ, hít thở sâu trong lúc tiếp tục bám chặt cái cốc.

“Báo cáo khám nghiệm tử thi,” Munch tiếp tục, không chú ý đến phản ứng quanh phòng, “chỉ ra một chuỗi dấu hiệu kỳ lạ mà lát nữa chúng ta sẽ xem xét lần lượt, nhưng, bây giờ, có cái này.”

Những bức ảnh mới, Curry không thể nhìn vào bất cứ bức nào.

“Bức ảnh cuối cùng. Đầu gối và cùi chỏ trầy xước. Lòng bàn tay bị phòng rộp nặng. Thêm nữa, cô gái này rất gầy. Thực ra là suy dinh dưỡng, mọi người có thể thấy rõ chứng biếng ăn và chúng tôi nghĩ có thể lý do là đây.”

Munch dừng tấm hình cuối cùng trên màn hình trong khi lật giở mấy tờ giấy trước mặt.

“Theo pháp y, chất duy nhất được tìm thấy trong dạ dày cô ấy là các viên nén thức ăn."

"Cái gì?”

Bây giờ thì phản ứng quanh phòng đã mạnh hơn.

“Thức ăn cho động vật?” Ludvig Grønlie hỏi.

"Đúng,” Munch gật đầu.

"Nhưng lạy Chúa…”

“Viên nén thức ăn?”

“Sao có thể…?"

“Tôi không hiểu?” Ylva, cô gái mới, nói. Cô có vẻ thật sự bối rối.

“Không có gì trong dạ dày cô ấy giống thức ăn bình thường,” Munch nói. “Như tôi đã nói, đây chỉ là báo cáo sơ bộ. Vik đã hứa sẽ bổ sung vào ngày mai, nên ta phải đợt thôi. Trong lúc này…"

Munch có vẻ định nói gì đó, nhưng bị căt ngang bởi tiếng chuông điện thoại. Ông nhìn màn hình và quyết định nhận cuộc gọi.

“Chào Rikard. Anh có nhận được tin nhắn của tôi không?” ông nói.

Rikard Mikkelson. Curry chưa bao giờ nghe Munch gọi sếp của họ bằng tên riêng. Anh nhìn thấy các đồng nghiệp cũng đang liếc nhìn nhau và nhún vai vẻ không hiểu gì.

Munch nhét một điếu thuốc vào miệng và chỉ ra hướng ban công ra dấu họ có thể nghỉ giải lao.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.