Chín giờ sáng, trời nóng hầm hập đến mức người Tây nào ra ngoài cũng phải cầm ô trên tay.
Jeremy Matheson trả tiền cho một drogman dẫn anh đến các khu phố Abbasiya và Gamaliya để lần lại lịch trình của Azim ngày hôm trước. Qua người hướng dẫn kiêm thông dịch, anh đặt ra hàng nghìn câu hỏi, từ từ lần lại từng sự việc, từng thao tác của đồng nghiệp.
Vào đầu giờ chiều, anh kết thúc cuộc trò chuyện dài với ông thầy cả đi cùng những người gác đêm hôm qua. Tên ông ta nhanh chóng tới tai Jeremy, vụ canh chừng mang dáng dấp một cuộc vây ráp suốt đêm theo sáng kiến của viên thám tử người Ả Rập đã được tất cả đàn ông đàn bà ở Gamaliya biết đến. Ngược lại, việc Azim biến mất lại khiến những cái miệng trở nên khó mở ra hơn, nhưng Jeremy chẳng mấy chốc đã tìm thấy chìa khóa thích hợp, bằng cách sử dụng sự dịu dàng, hối lộ hay thậm chí cả một chút bạo lực nếu cần.
Khalil, người đã đợi trên mái nhà với Azim, đi theo họ theo yêu cầu của Jeremy. Ông thầy cả và anh ta kể lại toàn bộ câu chuyện ban đêm, kế hoạch của Azim và việc anh đáp lại tín hiệu đầy sợ hãi của một trong những người gác ở khu vực phía Nam El-Gamaliya. Người canh gác đó nhìn thấy Azim đến gần nhưng không thể dõi theo anh được lâu, viên thám tử đã tan vào mê cung những con hẻm để rồi không bao giờ thoát ra nữa. Rạng sáng, những người gác tản ra hết, đồng thời cảm nhận được rằng con ghûl đã lại tấn công, lần này là vào một người lớn.
Khi ra khỏi nhà thờ Hồi giáo, Jeremy biết được hai điều về con ghûl hình dáng bên ngoài của nó do Azim nhanh chóng tả qua điện thoại, và rằng hang ổ của nó nằm trong một tầng hầm ở phía Nam Gamaliya. Jeremy nhanh chóng quay về toa tàu của mình và tắm. Nước lạnh không đủ loại bỏ cảm giác nhớp nhúa đang làm da anh dính chặt vào quần áo. Nỗi bất an vẫn đè lên tim anh, nặng nề như một cơn đau đầu đè lên trán.
Jeremy nhấc điện thoại gọi cho thư ký của Keoraz. Anh muốn nghe giọng ông ta. Biết được những gì ông ta đã làm. Anh không thể buông lơi ông ta nữa. Người ta giải thích với anh rằng không thể liên lạc với ngài Keoraz được. Jeremy cố nài, tự xưng là thám tử và cô thư ký tiết lộ với anh rằng ông chủ của cô đang ở trên phố, đi mua đồ làm quà bất ngờ cho vợ mình, hai giờ nữa ông ta sẽ quay về.
Jeremy cúp máy mà không nói thêm lời nào. Anh há miệng hớp từng ngụm lớn không khí. Anh đã trêu ghẹo con rắn, giờ anh phải chấp nhận đến lượt mình bị cắn.
Tưởng tượng Keoraz dáng vẻ quàu quạu đang tặng một bộ váy mới cho Jezabel khiến anh nghẹt thở. Sao họ có thể rơi vào tình cảnh này? Jeremy đứng dậy định rót một cốc nước rồi dừng lại giữa chừng. Bây giờ không phải lúc. Anh có việc cần làm hơn.
Anh đến đồn cảnh sát, bên bờ sông Nile, vào cuối buổi chiều, nỗi đau trong ngực anh nhạt đi.
Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.
Tin buồn đợi anh đã gần một giờ. Azim đã được tìm thấy. Trong một ngôi mộ thuộc khu mộ cổ của các vua Thổ Nhĩ Kỳ.
Jeremy cho người chở mình đến hiện trường, đầu ngả ra phía sau suốt quãng đường, hai mắt nhắm lại. Vẻ ngoài thanh thản.
Anh không nói một lời, bước trên cát đến tận khu nhà cổ đã lún sụt một phần, và đi vào nơi giống với một sảnh lớn. Mặt trời hoàng hôn chiếu sáng gian trung tâm qua những lỗ mở lớn không có cửa sổ, tỏa ánh sáng qua những vũng đỏ lấp lánh, làm ánh lên những hạt cát màu hồng, cam và đỏ son.
Azim quỳ gối, mặt vùi hoàn toàn trong cát, chỉ chừa ra mái tóc đen. Hai tay anh bị trói sau lưng, sợi thừng cũ sờn nhưng chắc hơn cổ tay một người đàn ông. Anh không mặc quần. Một thanh gỗ, kích thước cỡ một cái cán xẻng, lòi ra khỏi hậu môn anh, một chất trắng sùi bọt vẫn còn phủ lên một phần cây gậy. Phần lớn lượng máu chưa khô hết vấy lên vùng giữa hai chân viên thám tử, rồi vương khắp đùi anh. Đầu kia của cây gậy bị lèn chặt, nứt ra vì những cú va chạm mạnh.
Sự việc thật rõ ràng. Có người đã đóng thanh gỗ vào người Azim bằng cách quết xà phòng lên sau đó dùng búa gõ lên đầu gậy để ấn nó vào cơ thể anh sâu chừng nào tốt chừng đó. Một cái chết từ từ và không thể chịu thấu.
Các thanh tra, phần lớn là người Ả Rập, đi lại bên cạnh hiện trường, họ đổ xô đến từ khắp thành phố để chứng kiến cảnh tượng hãi hùng. Họ thì thầm trao đổi, ghê tởm, rút ra những kết luận cá nhân. Hiển nhiên là Azim đã bị giết tại chỗ, khu mộ cổ hoàn toàn hoang vắng vào ban đêm, không ai có thể nghe thấy tiếng anh kêu gào, thật tiện lợi. Vậy là kẻ giết người phải có xe ô tô để đến đây cùng nạn nhân, điều này loại bỏ chín mươi phần trăm dân số.
Jeremy nghe có người thì thầm rằng anh ta nhận ra hình thức tra tấn, đó là một hình phạt cổ có từ thời vua Thổ Nhĩ Kỳ trị vì Ai Cập. Thủ phạm của sự quái gở này đang đùa giỡn với lịch sử. Francis Keoraz từng chứng tỏ ông ta am hiểu lịch sử, rằng ông ta say mê nó, Jeremy nghĩ, thêm một lần nữa.
Viên thám tử ra hiệu cho một nhóm người tin cẩn và ra lệnh cho họ phải đảm bảo việc khám nghiệm tử thi phải được tiến hành ngay đêm đó, bởi bác sĩ Cork, đích thân ông ta chứ không ai khác. Rồi Jeremy trở lại chỗ cái xe đã đưa anh đến, và không đợi người lái xe, anh cầm lái phóng hết tốc lực về phía bức tường cổ được coi là thứ bảo vệ Cairo.
Trở lại đồn cảnh sát trung tâm Cairo, anh lao thẳng đến bàn làm việc của Azim và ngồi vào cái ghế kẽo kẹt. Anh mở từng hồ sơ lăn lóc trên tấm lót tay và trong các ngăn kéo, anh xem xét tỉ mỉ từng ghi chép mới nhất của người đồng nghiệp nhưng không tìm thấy gì hết.
Cấp trên trực tiếp của họ, Calvin Winscott, đang đi qua lối đi giữa chia căn phòng lớn làm đôi, thấy Jeremy ngồi bên bàn, ông ta lập tức đổi hướng, đi thẳng về phía anh.
“Matheson, chúng tôi tìm anh khắp nơi từ hơn một giờ nay, trời ạ, việc khẩn cấp đấy! Chúng tôi đợi anh ở dưới nhé, anh nhanh lên!”
Jeremy, vẫn đang làm nốt việc lần giở cuốn sổ ghi chép của Azim, không trả lời.
“Chúng ta cần nói chuyện một chút,” Winscott tiếp tục. “Vụ này đi xa đấy, giờ thì không có chuyện anh tiếp tục một mình nữa, tôi sẽ điều hẳn một tiểu đoàn cảnh sát. Tôi muốn biết chúng ta đã điều tra đến đâu rồi. Anh nghe tôi nói chứ?”
Matheson mơ hồ gật đầu.
“Lạy Chúa lòng lành, anh có chú ý chút nào đến những gì tôi đang cố nói với anh không?” Winscott nổi xung. (Ông ta nắm lấy vai anh để buộc anh phải nhìn mình.). “Jeremy, chúng ta vừa biết tin là toàn bộ Héliopolis đang trong tình trạng giới nghiêm. Tất cả các lực lượng đều bị điều động.”
Winscott nhăn mặt căng thẳng, để lộ cả hàm răng, sau đó nói thêm:
“Con trai ngài Keoraz bị bắt cóc chiều nay. Ngài Humphreys, thuộc quỹ Keoraz, đang đợi anh dưới kia, ông ta muốn đích thân nói chuyện với anh.”