Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Humphreys đợi trong căn phòng giáp với phòng lễ tân, phần thân trên đồ sộ của ông ta làm cái áo sơ mi căng phồng lên dưới chiếc áo vest may đo. Ông ta dùng mấy ngón tay chải bộ râu dài như thể đó là một cái lược. Khi thấy Jeremy bước vào, ông ta bật dậy còn nhanh hơn cả đang ngồi trên lò xo.

“Thám tử…”

Không nói một lời, Jeremy ra hiệu cho ông ta đi theo anh, họ ra khỏi tòa nhà và bước vào một quán cà phê do một người Hy Lạp làm chủ, cách đó hơi xa. Chỗ này chỉ người Tây mới lui tới, Jeremy gọi hai whisky và hất cằm ra hiệu cho Humphreys đang ngồi đối diện mình.

“Tôi đến đây thay mặt ngài Keoraz,” ông giám đốc mở đầu. “Anh biết đấy, con trai ngài ấy đã bị bắt cóc chiều nay. Ngài Keoraz muốn đảm bảo rằng anh sẽ làm hết khả năng để tìm được con trai ngài trong thời hạn ngắn nhất. Đứa bé rất yếu đuối và…”

“Điều gì khiến chủ của ngài muốn nói chuyện với tôi?”

Không chút trắc ẩn nào lộ ra qua giọng vị thám tử, anh lạnh lùng như đá.

“Ngài Keoraz lo ngại vụ bắt cóc này có liên quan đến những vụ giết trẻ em anh đang điều tra. Đầu tiên là lũ trẻ được quỹ của ngài ấy giám hộ, giờ đến lượt chính con trai ngài…”

Jeremy vung tay ra trước mặt để ngăn ông ta nói.

“Kẻ giết người tấn công những đứa trẻ đó vì chúng ở ngay trước mũi hắn. Chúng chính là những con mồi đáng thèm thuồng, và dễ dàng.”

“Làm sao có thể khẳng định điều đó, không thể…”

“Có chứ!” Jeremy dứt khoát. “Bởi ta biết kẻ giết người có mối quan hệ mật thiết với quỹ. Đó là kẻ biết rõ bọn trẻ, hắn có thể đến gần chúng mà không làm chúng sợ. Một đêm hắn đột nhập vào quỹ để bí mật xem xét hồ sơ của chúng, để biết tối đa về chúng, và hắn nắm rõ địa điểm, hắn không hề phá cái cửa nào ngoài cửa phòng chứa hồ sơ, tôi biết điều đó từ chính lời thú nhận của ông, ông Humphreys ạ.”

“Anh nghi ngờ người trong quỹ chúng tôi ư?” Ông giám đốc phẫn nộ, một tay đưa lên vuốt râu.

“Một người có biết tôi.”

“Điều này không có nghĩa gì hết!”

Jeremy đặt cái cốc xuống dù đã định đưa nó lên miệng.

“Kẻ đó đã cẩn thận chọn lựa những đứa trẻ từng tham gia lớp đọc sách của tôi.”

“Anh nghĩ rằng tôi, hay thậm chí… bà Keoraz có thể làm một việc như vậy! Thật ra, anh trật lất rồi!”

“Không, đó là một người đàn ông, điều này loại bỏ Jezabel, và cũng không phải ông, ông có chìa khóa của quỹ, ông sẽ không mất công phá cửa để vào đọc phiếu thông tin về bọn trẻ. Đó là một người rất ngăn nắp, có đủ quyền lực để có thể tiếp cận với những thông tin liên quan đến công việc của tôi. Đó là một người có thể biết rằng tội ác đẫm máu xảy ra tại Shubra vào ngày tôi trực sẽ được giao cho tôi, và rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ liên hệ nó với vụ thảm sát bọn trẻ, cùng một kịch bản dã man. Một người đã dàn dựng tỉ mỉ mọi chuyện từ đầu, để kéo tôi vào cái mớ chằng chịt này. Một người muốn làm tôi hiển nhiên dính dáng đến các vụ giết người đó, muốn tôi biết rằng hắn đang nhắm đến tôi, rằng một phần việc đó là vì tôi, chống lại tôi. Người ta dệt một cái lưới bằng máu, cả Jezabel cũng bị dính vào. Tôi chỉ thấy một người duy nhất có thể làm việc này.”

Humphreys lắc đầu thật mạnh, ông ta không chịu tin vào giả thuyết vô lý đó.

“Anh mất trí rồi! Con trai ngài Keoraz vừa bị bắt cóc! Ngay giữa ban ngày, khi cậu ấy một mình về nhà trên tàu điện ở Cairo, vào một giờ đông người lẽ ra phải đủ để đảm bảo an toàn cho cậu ấy. Cô giáo dạy piano đã cẩn thận dắt cậu ấy lên tàu điện, và cô bảo mẫu sẽ đón cậu ấy ở bến xuống. Có cả một mạng lưới xảo quyệt ở phía sau vụ này, vậy mà anh, anh lại buộc tội cha ruột của cậu ấy! Anh là loại thám tử gì vậy?”

“Ngược lại, không hề có mạng lưới nào phía sau vụ bắt cóc này cả, chỉ có duy nhất một người. Một người biết cậu bé. Để cậu bé có thể chấp nhận đi theo mà không gây chú ý. Hành trình giữa Cairo và Héliopolis rất dài, nhiều bến đỗ, cả hai có thể xuống bất kỳ đâu. Sự thể là tôi đã gọi cho ông chủ của ông chiều nay. Ông biết ông ta ở đâu không? Trong thành phố. Để tìm một món quà bất ngờ cho Jezabel. Trong vòng ít nhất hai giờ đồng hồ. Còn có bằng chứng ngoại phạm nào tốt hơn thế? Chỉ cần ông ta ghé qua một cửa hiệu, mua món quà rồi đi tìm con trai mình để dẫn cậu ấy đến một nơi nào đó, rất có thể là một ngôi nhà ông ta mua hoặc thuê dưới một cái tên giả bất kỳ. Ông ta sẽ viện cớ là đã đi hết cửa hiệu này đến cửa hiệu khác vì biết rằng các cô bán hàng có nhiều khách đến nỗi không thể khẳng định là có nhìn thấy ông ta hay không. Sự nghi ngờ, khi nó liên quan đến những người tầm cỡ như Keoraz, luôn chuyển sang chiều hướng có lợi cho họ.”

“Anh nói bậy!”

Jeremy sà vào người đối thoại và túm lấy bộ râu ông ta, dán mặt anh vào khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của ông giám đốc.

“Ông quay về gặp nhà Mạnh Thường Quân yêu quý của ông và nói với ông ta rằng tôi sẽ khiến ông ta phải trả giá cho những gì ông ta đã làm,” Jeremy thì thầm cảnh báo. “Sớm muộn gì ông ta cũng sẽ phạm sai lầm.”

Anh lao bổ ra khỏi quán cà phê mà không quay đầu lại.

* * *

Đã gần nửa đêm.

Dưới tầng hầm bệnh viện, bác sĩ Cork thè cái lưỡi dày ra liếm bờ môi nứt nẻ.

“Tại sao lúc nào cũng là tôi?” Ông ta hỏi, bằng giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi không phải về thể chất.

“Tôi tin ông,” Jeremy đáp. “Không có nhiều bác sĩ khám nghiệm tử thi giỏi tại Cairo.”

“Ở Cairo cũng không có nhiều thám tử cuộc điều tra nào cũng ra lệnh khám nghiệm tử thi.”

Jeremy gật đầu và châm một điếu thuốc.

“Ta tạo thành một đôi lý tưởng đấy,” anh bình luận trong đám khói đang phủ kín người. “Vậy sao, Azim thì thế nào?”

Ông bác sĩ khoanh tay trước ngực rồi lại liếm môi thêm lần nữa.

“Chết từ từ, rất có thể là vài giờ. Cơn hấp hối đau đớn khủng khiếp. Người ta đã đóng cái cọc này vào hậu môn anh ấy”

Ông chỉ khúc gỗ dài một mét năm mươi và đường kính ít nhất cũng năm xăng ti mét đặt trên bàn. Một nửa cây cọc phủ máu gần khô.

“Người ta đóng cây gậy bằng cách đập vào phần đầu gậy thòi ra ngoài, cho đến khi xuyên dần qua ruột, dạ dày… Tóm lại là, cho đến khi nỗi đau đớn làm anh ấy hoàn toàn bất động. Hành động đó tàn bạo đến nỗi Azim không thể cử động nổi sau khi chịu nhục hình đóng cọc, chắc chắn thế. Điều này cũng đồng nghĩa với việc kẻ tra tấn không cần ở lại để đợi anh ấy chết.”

Trước vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc của Jeremy, ông bác sĩ nói thêm:

“Thủ phạm làm điều này với anh chàng khốn khổ đó giữa các ngôi mộ, và sau khi tội ác hoàn tất, hắn có thể bỏ đi, để Azim ở lại chịu đau đớn, máu chảy từ từ cho đến chết. Kẻ giết người chỉ cần có mặt tại hiện trường trong năm phút, tôi cho là vậy. Sau đó, về phần Azim, mỗi cái rùng mình sẽ dội vào tận ruột, làm anh hét lên hoặc phát khóc, tôi cũng không thể biết được một người sẽ phản ứng thế nào nếu rơi vào tình trạng đó. Anh ấy không thể đứng dậy, hoặc thậm chí tìm cách kéo cây cọc ra. Tay anh ấy bị trói quặt ra sau và một lần nữa tôi nhấn mạnh: cây gậy chọc sâu đến tận xương ức, chỉ một cử động nhỏ cũng đủ làm anh ấy phát điên vì đau đớn.”

“Vậy là anh ta chỉ chờ chết…”

Jeremy khạc khói thuốc lá ra.

“Đợi một phút!” Anh ngạc nhiên. “Nếu kẻ giết người không ở lại, thì làm sao đầu Azim lại bị vùi trong cát?”

Cork giơ một ngón trỏ trước mũi.

“Chính vậy, Azim đã không đợi đến hơi thở cuối cùng. Tôi nghĩ rằng sau một giờ đồng hồ, nỗi đau đớn dữ dội đến mức anh ấy đã tìm cách đẩy nhanh mọi việc. Vì không thể di chuyển thân người, có lẽ anh ấy đã bắt đầu bằng cách đập đầu vào một hòn đá. Người ta kể với tôi là bên cạnh anh ấy có hai hòn đá lớn, có dính một ít máu. Và trán cùng thái dương phải của anh ấy vỡ toác. Chỉ thiếu chút nữa là vỡ sọ. Anh ấy đã bỏ cuộc đúng lúc đó. Nhiều khả năng là anh ấy đợi một lúc, và rồi vì tuyệt vọng mà thử một cách khác.”

Cork nhìn chằm chằm Jeremy, ánh mắt u ám.

“Azim đã vùi mặt vào cát, bằng cách chúi người xuống, tôi nghĩ vậy, để tự làm mình ngạt thở.”

Ông bác sĩ nhấn mạnh bằng một cái gật đầu.

“Chính điều đó đã khiến anh ấy chết hẳn. Thiếu ôxy. Anh ấy có tất cả các triệu chứng.”

Jeremy vừa thở dài vừa nhìn cây cọc bết máu.

“Một việc nữa,” ông bác sĩ nói thêm. “Người ta mang anh chàng khốn khổ này đến chỗ tôi nguyên xi như lúc anh ấy được tìm thấy, không có quần. Nhưng vẫn mặc áo vest và tôi đã tìm thấy ví tiền cùng… một thứ như giấy cói cuộn lại. Trên đó viết tiếng Ả Rập.”

Lần này Jeremy không giấu vẻ ngạc nhiên:

“Một tờ giấy cói ư?”

“Phải, nhỏ và trong tình trạng rất tệ. Nó hẳn có từ lâu lắm rồi.”

“Tôi có thể lấy nó về không?”

Cork nhún vai.

“Tất nhiên, chỉ có điều hiện giờ nó nằm trong tay một người đồng nghiệp Ồ, không có gì đáng lo cả, đó là một người đáng tin cậy! Ông ta làm việc ở trường đại học Mỹ, người ta gọi ông ta khi phát hiện được mấy bộ xương trong quá trình khai quật, đó là một nhà nhân chủng học, và ông ta đảm bảo là sẽ nhanh chóng kiếm cho tôi một bản dịch. Tôi sẽ đưa tất cả cho anh ngay khi có được nó.”

Jeremy gật đầu và đang có vẻ định bước đi thì lại đặt một tay lên vai bác sĩ.

“Bác sĩ, khi khám nghiệm tử thi thằng nhỏ, ông đã nhận ra nó, đúng không?”

Cork mở miệng để thoát ra tiếng ùng ục từ dạ dày. Nhưng không thốt lên được từ nào, ngoài một hơi thở, dài và mệt mỏi.

“Đó là một trong những đứa trẻ mà ông từng theo dõi sức khỏe dưới sự bảo trợ của quỹ Keoraz, phải không?” Jeremy nhấn mạnh.

“Đó là một đứa trẻ tôi từng biết, đúng vậy. Và… Tôi đã tìm cách làm anh hiểu, thám tử ạ.”

Jeremy buồn bã mỉm cười.

“Và lời nói của tôi không phải để coi nhẹ,” bác sĩ Cork nói thêm. “Khi anh tìm ra kẻ đã làm điều đó, hãy bắn hắn một phát cho phần tôi. Cá nhân tôi, nếu có cơ hội, tôi sẽ không do dự dù chỉ một giây.”

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.