Sự Báo Thù Của Số 7

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Ashwood Estates thật yên tĩnh ngay trước bình minh với một làn sương mù mỏng như thể chào đón một ngày u ám khác. Tôi khó có thể ngủ được, thứ khó có thể coi là một điều mới. Tôi ngồi cạnh cửa sổ phòng khách trong nhà cũ của Adam và chụp lại mớ tài liệu của Đặc vụ Walker đưa cho bằng điện thoại và gửi chúng cho Sarah. Chúng tôi sẽ rò rĩ chúng trên mạng thông qua trang web Họ Đi Giữa Chúng Ta, bởi vì ít nhất thì cách đó cũng đảm bảo được là các thông tin có thể thoát ra khỏi đây. Walker có một danh sách các nhà báo và nhân vật truyền thông mà bà ta tin rằng có thể tin cậy được, nhưng bà ta cũng có một danh sách dài không kém của các nhà báo bị điều khiển bởi MogPro. Chả có cách chắc chắn nào có thể tung chỗ thông tin này ra ngoài việc chúng tôi tự làm. Nó sẽ là một trận chiến khó khăn. Trong những năm chúng tôi phải chạy trốn thì lũ Mogadorian đã đi trước quá xa, bén rễ quá chắc chắc trong quân đội, chính phủ và ngay cả truyền thông. Điều thông minh nhất mà chúng từng làm đó là truy đuổi chúng tôi phải chạy trốn.

Theo như Walker, phải có một vụ thật lớn mới có thể xoay chuyển cục diện được. Bà ta muốn chúng tôi chặt đứt đầu sỏ của MogPro, việc có nghĩa là phải hạ gục bộ trưởng bộ quốc phòng. Tôi không chắc làm thế nào mà việc đó có thể cho chúng tôi sự ủng hộ của cả nhân loại. Walker nói chúng tôi có thể tiến hành vụ ám sát đó một cách bí mật. Tôi vẫn chưa quyết định là chúng tôi có làm theo phần đó của kế hoạch không, nhưng hãy cứ để Walker nghĩ chúng tôi đồng ý làm công việc bẩn thỉu của bà ta. Tạm thời thế đã.

Quan trọng hơn nhiều Sanderson, chúng tôi phải bóc trần bộ mặt của Setrákus Ra, dùng bất cứ bức ảnh con người và Mog nào chụp trộm nào mà hắn đã lên kế hoạch cho Liên Hiệp Quốc chống lại hắn. Kế hoạch là tạo một sự việc đủ lớn để nhân loại có thể thấy bản chất thật của lũ Mog và đoàn kết chống lại cuộc xâm lăng. Bộ phận dân chúng đã bị lừa gạt hàng thập kỉ cuối cùng sẽ biết được sự thật. Khi con người đã biết bản chất đám người ngoài hành tinh, chúng tôi hi vọng mọi người sẽ nhìn nhận một trang web lá cải như Họ Đi Giữa Chúng Ta một cách nghiêm túc hơn. Tôi chỉ hi vọng là chúng tôi tìm được cách nào đó có thể làm được thế. Và không có thương vong.

Những suy nghĩ tiêu cực vẫn cứ gặm nhấm tôi. Ngay cả khi chúng tôi có thể tạo một nhóm kháng chiến lớn hơn và khỏe hơn một nhóm hỗn tạp mà chúng tôi có ở Ashwood Estates, chẳng có sự đảm bảo nào là chúng tôi có thể đẩy lùi đám Mogadorian. Từ khi chúng tôi ở trên Trái đất, cuộc chiến của chúng tôi với đám Mogadorian là cuộc chiến trong bóng tối. Giờ, chúng tôi sắp sửa làm liên lụy hàng triệu người vô tội. Nó như thể chúng tôi đang đấu tranh để tạo cho nhân loại và những người Loric còn lại chúng tôi một cơ hội để chiến đấu một cuộc chiến trường kì và đẫm máu. Tôi tự hỏi nếu đây là những gì mà các Trưởng lão đã sắp đặt cho chúng tôi. Liệu chúng tôi lẽ ra đã phải đánh bại lũ Mog mà nhân loại vẫn chẳng hay biết gì? Hay kế hoạch của họ khi gửi chúng tôi tới Trái đất cũng chỉ là một nước cờ đầy tuyệt vọng như của chúng tôi bây giờ?

Thế nên chẳng có gì khó hiểu khi tôi không ngủ được.

Qua cánh cửa sổ, tôi nhìn theo một cặp đặc vụ FBI chia nhau một điếu thuốc trên hiên nhà bên kia đường. Tôi đoán tôi không phải là người duy nhất bị hội chứng mất ngủ trước cuộc xâm lăng. Chúng tôi để người của Walker cắm trại ở các ngôi nhà trống không trong Ashwood. Họ sẽ bảo vệ vòng ngoài, cử người canh chừng cánh cổng mà Adam và tôi đã phá tung hôm trước, gần như biến nơi này thành trụ sở của nhóm mới toanh tên Quân kháng chiến Loric và Con người.

Tôi vẫn không hoàn toàn tin tưởng Đặc vụ Walker và người của bà ta, nhưng cuộc chiến đang tới gần đã buộc tôi phải nhận khá nhiều đồng minh lạ. Tới giờ thì họ tỏ ra khá hữu dụng. Nếu sự may mắn của tôi về việc tin tưởng kẻ thù cũ không còn thì, ờm, đằng nào chúng tôi chả chết. Những thời điểm tuyệt vọng thì cần có hành động liều lĩnh tương ứng và đại loại thế.

Sàn gỗ phía sau tôi kêu cót két và tôi quay lại nhìn thì thấy chú Malcolm đứng ở ngưỡng cửa dẫn lên từ những đường hầm của lũ Mogadorian. Đôi mắt chú ấy trũng xuống vì mệt mỏi và chú ấy thì đang cố nén lại một cái ngáp.

"Chào buổi sáng", tôi nói, đóng xấp tài liệu của Walker lại.

"Sáng rồi à? Chú Malcolm đáp, lắc đầu như không thể tin nổi. "Chú mất khái niệm thời gian dưới đó rồi. Sam và Adam đã giúp chú lúc trước. Chú nghĩ mình vừa mới buộc chúng đi nghỉ một lúc trước thôi".

"Đó là nhiều tiếng trước rồi", tôi đáp. "Chú dành cả đêm xem chỗ băng thu hình của đám Mogadorian đấy à?"

Chú Malcolm gật đầu thay cho trả lời, và tôi nhận ra là chú ấy còn đang hơn cả bị kiệt sức. Chú ấy có cái vẻ đê mê của một người vừa thấy một thứ gì đó rất sốc.

"Chú tim thấy gì rồi?" Tôi hỏi.

"Chú", chú ấy trả lời sau một thoáng yên lặng. "Chú thấy chính mình".

"Ý chú là sao?"

"Chú nghĩ cháu tốt hơn hết là nên tụ họp mọi người lại" là câu trả lời duy nhất trước khi chú ấy lại biến mất vào đường hầm.

Marina đang ngủ ở một trong những phòng ngủ trên tầng, vậy nên tôi lên đánh thức cô ấy đầu tiên. Trong khi cô ấy đi xuống nhà, cô ấy dừng lại trước phòng ngủ chính; ngày trước nó từng được dùng bởi Tướng quân và mẹ Adam, nhưng giờ nó là nơi yên nghỉ tạm thời cho Tám. Marina đặt tay nhẹ nhàng lên cánh cửa khi cô ấy đi qua. Khi đánh thức cô ấy tôi nhận thấy cô ấy đang đeo dây chuyền của Tám. Tôi ước tôi có nhiều thời gian hơn để chia buồn cùng cô ấy.

Adam thì ngủ ở phòng ngủ còn lại trên tầng, thanh kiếm của anh ta dựa vào giường trong tầm với của tay. Tôi do dự chỉ một chút trước khi cũng đánh thức anh ta. Giờ anh ta cũng đã là một trong chúng tôi. Anh ta đã chứng minh điều đó hôm qua khi anh ta cứu mạng tôi từ tên Tướng quân kia. Bất cứ thứ gì chú Malcolm khám phá được trong đống băng hình của đám Mogadorian kia, sự hiểu biết của Adam có thể sẽ có ích.

Sam và các Garde còn lại ngủ đâu đó khác trong Ashwood Easters, vậy nên tôi phái vài con Chimærae đi dò tìm vị trí của họ. Chín xuất hiện sau vài phút, mái tóc dài của cậu ta thì rối bù, trông cũng mệt mỏi chẳng kém gì tôi.

"Tớ ngủ trên mái nhà", cậu ta giải thích khi tôi khi thấy ánh nhìn kì lạ từ tôi.

"Ừ, tại sao chứ?"

"Ai đó phải để mắt tới đám đần chính phủ mà cậu cho ở lại chứ".

Tôi lắc đầu và theo cậu ta xuống đường hầm. Chú Malcolm và những người mà tôi đã gọi được đã tụ tập lại trong kho lưu trữ của đám Mogadorian, yên lặng và khó chịu, và Marina thì ngồi cách xa Adam nhất có thể.

"Sam và Sáu đâu?" Chú Malcolm hỏi khi tôi bước vào.

Tôi nhún vai. "Đám Chimærae đang đi tìm họ".

"Tớ thấy họ đi vào một trong những ngôi nhà bỏ hoang", Chín nói, một nụ cười tinh quái xuất hiện trên mặt cậu ta. Tôi nhìn cậu ta đầy dò hỏi và cậu ta thì cứ cựa cựa cùi trỏ vào người tôi. "Tận thế, cậu biết đấy, Johnny à".

Tôi không hoàn toàn chắc ý Chín là gì cho tới khi Sáu và Sam phóng qua cửa. Sáu thì trông vẫn nghiêm túc, tóc vuốt ra sau, trông có vẻ đã rửa ráy và có chút nghỉ ngơi từ sau màn hành xác trong đầm lầy. Sam thì ngược lại, đỏ mặt, tóc thì dựng lên kì dị, và áo cài nút sai hết cả. Sam bắt gặp tôi nhìn mình thì càng đỏ mặt hơn và mỉm cười xấu hổ. Tôi lắc đầu không thể tin được, cố nén cười mặc dù đang rất tâm trạng. Chín thì huýt sáo còn Marina thì cũng thoáng mỉm cười. Tất cả việc đó chỉ càng làm Sam thêm đỏ mặt, còn Sáu thì càng nhìn chúng tôi vẻ thách thức hơn.

Chú Malcolm thì rõ ràng là đã biết toàn bộ chuyện này. Thay vào đó chú tập trung vào chiếc máy tính, sắp xếp những đoạn băng của đám Mogadorian.

"Tốt. Chúng ta đều đã ở đây", chú Malcolm nói, ngẩng lên từ cái bàn phím. Chú ấy nhìn quanh phòng, gần như là lo lắng. "Chú thấy mình như là một sự thất bại khi phải cho các cháu xem cái này".

Cái vẻ đỏ mặt của Sam chuyển ngay sang vẻ lo lắng. "Ý Cha là gì?"

"Cha -" Chú Malcolm lắc đầu. "Chúng bóc tách thông tin này khỏi bố và ngay cả giờ đây, khi đã xem lại thứ mà chú chuẩn bị cho các cháu xem, chú vẫn không thực sự nhớ lại được nó. Chú đã làm các cháu thất vọng rồi".

"Thôi nào chú Malcolm", tôi nói.

"Chúng ta ai chả phạm sai lầm", Marina nói, và tôi nhận thấy cô ấy đánh mắt về phía Chín. "Làm những việc mà chúng ta sẽ phải hối hận".

Chú Malcolm gật đầu. "Bất kể thế nào, dù giờ đã khá muộn để biết tới nó, chú vẫn hi vọng video này sẽ cho chúng ta thấy một cách khác để hướng về tương lai".

Sáu nghiêng nghiêng cái đầu. "Một cách khác của cái gì chứ?"

"Thay vì chiến tranh toàn diện", chú Malcolm trả lời. "Xem này".

Chú Malcolm ấn một nút trên bàn phím và màn hình trên tường bật sáng. Khuôn mặt gầy gò, già nua của một tên Mogadorian xuất hiện. Cái đầu nhỏ của hắn che gần hết màn hình, nhưng có thể thấy khung cảnh phía sau của căn phòng trông khá giống chỗ này. Tên Mogadorian bắt đầu nói bằng giọng thô thiển của hắn, nhưng giọng điệu thì lại hòa nhã và kiểu có học, mặc dù tôi chả hiểu hắn nói gì.

"Tôi được cho là có thể hiểu cái thứ kì dị này chắc?" Chín hỏi.

"Hắn ta là Tiến sĩ Lockram Anu", Adam nói, dịch lại cho chúng tôi. "Hắn ta tạo ra cỗ máy kí ức mà ... ờm, cậu biết đấy. Thực ra cậu đã ném một mảnh của nó về phía cái trực thăng tối qua đấy".

"Ồ, ra là cái đó", Chín nói và cười nhăn nhở. "Việc đó khá vui đấy".

Adam tiếp tục. "Đây là cuốn băng cũ ghi hình vào lần kiểm thử đầu tiên của cỗ máy. Hắn ta đang giới thiệu vật thí nghiệm, một người mà hắn nói tinh thần kiên cường hơn những kẻ khác mà hắn từng làm việc cùng. Hắn sẽ thể hiện cỗ máy của hắn có thể dùng cho việc thẩm vấn như thế nào ..."

Adam ngừng bặt khi Tiến sĩ Anu bước sang một bên, để lộ ở phía sau hình ảnh lúc trẻ hơn của chú Malcolm đang bị trói vào một cái ghế kim loại trông vô cùng phức tạp. Chú Malcolm trông gầy và nhợt nhạt, các cơ trên cổ nổi lên, phần nhiều là do cái tư thế kì cục mà đầu chú ấy đang bị cố định lại. Cổ tay chú ấy bị trói lại trên tay ghế bằng titan; một ống truyền cắm vào mu bàn tay chú ấy, đưa chất dinh dưỡng từ một cái bịch truyền gần đó vào cơ thể chú. Một loạt các tụ điện được gắn vào mặt và ngực chú, dây nối với bảng mạch cỗ máy của Tiến sĩ Anu. Mắt chú nhìn thẳng vào máy quay nhưng chúng trông đờ đẫn và không hề chớp.

"Cha ... ôi lạy Chúa", Sam nói nhỏ.

Thật khó để nhìn chú Malcolm trên màn hình, và nó càng tệ hơn khi Anu bắt đầu hỏi các câu hỏi của hắn.

"Chào buổi sáng, Malcolm", Anu nói, giờ thì bằng tiếng anh, giọng hắn khá nhẹ nhàng như là đối với trẻ nhỏ. "Cậu đã sẵn sàng để tiếp tục cuộc nói chuyện của chúng ta chưa?"

"Rồi, thưa Tiến sĩ", chú Malcolm trên màn hình trả lời, mồm trề ra, một chút dãi xuất hiện nơi khóe miệng.

"Rất tốt", Anu đáp và liếc xuống nhìn cái bảng tài liệu trên đùi. "Tôi muốn cậu nghĩ về cuộc gặp mặt với Pittacus Lore. Tôi muốn biết hắn ta đang làm gì trên Trái đất".

"Ông ấy đang chuẩn bị cho điều sắp đến", chú Malcolm nói, giọng điệu nghe xa cách và máy móc.

"Chi tiết hơn nào, Malcolm", Anu nài nỉ.

"Ông ấy đang chuẩn bị cho cuộc xâm lược của người Mogadorian và sự tái sinh của Lorien". Trên màn hình, chú Malcolm bất chợt trông cảnh giác. Chú cố giật cánh tay khỏi chỗ trói. "Chúng đã ở đây rồi. Săn lùng chúng ta".

"Đúng vậy, nhưng giờ cậu an toàn rồi", Anu nói và đợi chú Malcolm bình tĩnh lại. "Đám Loric đã tới Trái đất được bao lâu rồi?"

"Hàng thế kỉ. Pittacus đã hi vọng là nhân loại sẽ sẵn sàng khi thời điểm đến".

"Thời điểm cho cái gì?"

"Để chiến đấu. Để tái khởi động Lorien".

Anu đập đập cái bút xuống bảng tài liệu, có vẻ ngày càng khó chịu bởi sự mơ hồ của chú Malcolm. "Làm thế nào mà chúng có thể tái khởi động Lorien ở đây, Malcolm? Hành tinh đó cách đây cơ số năm ánh sáng. Cậu đang nói dối tôi đấy à?"

"Không phải nói dối", chú Malcolm lẩm bẩm. "Lorien không chỉ đơn giản là một hành tinh. Nó còn hơn thế. Nó có thể tồn tại ở bất cứ đâu có con người xứng đáng với nó. Pittacus và các Trưởng lão đã chuẩn bị hết cả rồi. Giờ thì Loralite đã chảy dưới chân chúng ta, len lỏi quanh Trái đất. Như là máu chảu qua mạch máu, nó chỉ cần một nhịp đập để cho nó mục đích. Tất cả những gì nó cần là được đánh thức".

Anu nghiêng người tới trước, bất chợt có vẻ vô cùng hứng thú. Tôi thấy mình cũng làm thế, hướng người về phía màn hình và hơi nghiêng đầu.

"Làm thế nào mà chúng làm được thế?" Anu hỏi, rõ ràng là đang cố gắng kiềm chế sự phấn khích trong giọng mình.

"Mỗi Garde có một thứ mà Pittacus gọi là các viên Đá Phượng Hoàng", chú Malcolm nói. "Khi các Garde đến tuổi trưởng thành, các Hòn đá có thể được dùng để tái tạo các đặc trưng của Lorien - đời sống thực vật, Loralite, đám Chimærae".

"Thế còn các Biệt năng thì sao? Món quà thực sự của Lorien đó?"

"Những thứ đó cũng sẽ tới khi một khi Lorien được đánh thức", chú Malcolm trả lời. "Những viên Đá Phượng hoàng, những sợi dây chuyền, mọi thứ đều có mục đích của nó. Khi chúng được dâng hiến cho Trái đất trong Thánh đường của các Trưởng lão, Lorien sẽ lại trỗi dậy một lần nữa".

Anu liếc lại nhìn về phía máy quay, mắt mở to. Hắn chỉnh lại tư thế và tiếp tục công việc.

"Thánh địa này ở đâu hả Malcolm?"

"Calakmul. Chỉ có các Garde mới có thể tiến vào".

Ngay chỗ đó, chú Malcolm dừng đoạn thu hình. Chú nhìn quanh phòng; môi mím chặt, nhưng vẫn có chút hi vọng tỏa ra trong mắt chú. Tất cả những khuôn mặt vẫn còn đang bàng hoàng nhìn lại chú, không ai trong chúng tôi hoàn toàn có thể hiểu hết những gì chúng tôi vừa thấy.

Chín giơ tay lên và nhíu mày. "Cháu không hiểu. Calakmul là cái quái gì chứ?"

"Đó là một thành phố Maya cổ xưa tọa lạc ở đông nam Mexico", chú Malcolm đáp, có chút phấn khích trong giọng của chú.

"Tại sao chúng ta không biết tí gì về việc này nhỉ?" Sáu hỏi, mắt vẫn không rời màn hình đang dừng lại. "Tại sao các Trưởng lão không nói với chúng ta? Hoặc là những Người Giám Hộ của chúng ta? Nếu việc này quan trọng tới thế, tại sao lại giấu chúng ta chứ?"

Chú Malcolm vuốt vuốt sống mũi. "Chú không có câu trả lời thỏa đáng cho việc đó, Sáu à. Cuộc xâm lược của đám Mogadorian làm các Trưởng lão bị bất ngờ. Các chau phải tháo chạy tới Trái đất, những Người Giám Hộ của các cháu cũng hoàn toàn chưa có chuẩn bị gì. Sự sống sót của các cháu mới là sự ưu tiên lớn nhất. Chú chỉ có thể cho là tất cả những thứ này - những viên Đá Phượng hoàng, dây chuyền của các cháu, Thánh đường này - sẽ được tiết lộ cho các cháu khi trưởng thành, một khi các cháu đã có các Biệt năng và sẵn sàng để chiến đấu. Nói trước với các cháu thì sẽ khiến bí mật của các cháu dễ bị lộ. Mặc dù" - chú Malcolm nhìn đầy tuyệt vọng về hình ảnh của mình trên màn hình - "chúng ta có thể thấy giữ bí mật bất lợi cho chúng ta thế nào".

"Có lẽ đó là lí do tại sao chú Henri đến Paradise tìm cha, Cha à", Sam gợi ý, liếc nhìn qua lại giữa cha mình và tôi. "Có lẽ đã đến lúc".

Tâm trí tôi như đang chạy đua. Không hề nhận ra việc mình đang làm, tôi bắt đầu đi đi lại lại. Mãi đến khi Sáu nhìn tôi khó hiểu thì tôi mới dừng lại.

"Cháu luôn nghĩ là chúng ta sẽ chiến thắng cuộc chiến này và trở về Lorien", tôi nói chậm rãi, cố gắng giữ lại những gì tôi đang nghĩ. "Cháu đã nghĩ ý chú Henri là tái khởi động nó".

"Có lẽ ý của chú ấy là ở đây", Sáu gợi ý. "Có lẽ chúng ta sẽ phải tái khỏi động Lorien ở đây".

"Thế có nghĩa là như thế nào?" Sam hỏi. "Chuyện gì sẽ xảy ra với Trái đất".

"Không thể tệ hơn việc sẽ xảy ra nếu đám Mog tới đây được", Chín đáp. "Ý tớ là, tớ nhớ Lorien khá là tuyệt vời. Chúng ta sẽ làm một việc tốt cho Trái đất ý chứ".

"Trên cuộn băng chú nói như thể đó là một thực thể hay gì đó đại loại thế", Marina nói và nhìn chú Malcolm.

"Chú -" Chú Malcolm lắc đầu. "Chú ước là mình có thể nhớ được nhiều hơn, Marina à. Chú không có câu trả lời cho câu đó".

"Nó có thể như là một vị thần", Marina nói, có thoáng tôn kính trong giọng nói của cô ấy.

"Nó có thể là một thứ vũ khí phóng ra từ bề mặt Trái đất và giết toàn bộ lũ Mog", Chín đề xuất.

Adam hắng giọng một cách không thoải mái từ đâu đó.

"Dù nó là gì, chú Malcolm nói chúng ta cần những viên Đá Phượng hoàng để đánh thức nó", tôi nói, cố gắng không để cả nhóm đi lạc vấn đề.

"Và những sợi dây chuyền nữa", Sáu nói, sau đó nghiêng nghiêng đầu vẻ suy nghĩ như thể có gì đó vừa chợt nảy ra. "Có lẽ đó là lí do tại sao Setrákus Ra lại giữ chúng. Chúng có lẽ không chỉ đơn giản là chiến lợi phẩm đối với hắn".

"Chúng ta đã lục tung những chiếc Hộp của chúng ta khi còn ở Chicago rồi còn gì", Chín rên rỉ, có lẽ là nhớ lại cậu ta đã buồn chán như thế nào khi chúng tôi phân loại những món đồ Kế thừa của chúng tôi. "Tớ có nhiều đá và mấy thứ nhảm nhí hơn là biết phải làm gì với chúng".

"Chúng ta nên mang tất cả đi", Marina nói, giọng đầy cương quyết. "Những món đồ Kế thừa của chúng ta. Những sợi dây chuyền của chúng ta. Mang chúng đến Thánh đường và dâng hiến chúng cho Trái đất như chú Malcolm đã nói".

Chú Malcolm gật đầu. "Chú biết nó nghe khá mơ hồ, nhưng ít nhất nó vẫn là chút gì đó".

"Nó có thể là lợi thế mà chúng ta đang tìm kiếm", tôi nói, suy nghĩ một cách tử tế. "Trời đất, nó có thể mục đích mà chúng ta được gửi tới đây để làm từ đầu đó".

Chín khoanh tay trước ngực, trông đầy hoài nghi. "Hôm qua tớ vừa mới nhìn chằm chằm vào cái tàu chiến Mogadorian to tổ chảng nhất mà tớ từng thấy. Vùi lấp mấy món đồ của chúng ta trong một ngôi đền bẩn thỉu nào đó có lẽ đã là một ý tưởng tuyệt vời độ một tháng trước, nhưng chúng ta đã rất gần một cuộc chiến tranh toàn diện và tớ khá chắc là chúng ta có vài kẻ xấu cần phải giết đấy".

Trước khi tôi có thể trả lời, chú Malcolm bước tới. "Thánh đường có thể là hi vọng tốt nhất của chúng ta", chú ấy nói. "Nhưng tốt hơn hết là chúng ta không nên đặt cược tất cả vào nó".

"Chín nói có ý đúng đó. Dù vô cùng ghét ý tưởng lại phải chia nhau ra một lần nữa", Sáu nói, "vài người trong chúng ta nên bám theo kế hoạch của Walker để ngăn cản với lũ Mog và đông minh của chúng".

Chín làm một động tác ăn mừng. "Đó mới là bạn tôi chứ"

"Và vài người chúng ta nên hướng tới Mexico", tôi nói, hoàn thành nốt ý Sáu.

"Tớ muốn đi",, Marina nói ngay lập tức. "Tớ muốn nhìn thấy Thánh đường này. Nếu nó là một nơi dành cho người Loric, một nơi mà chúng ta từng sống, có lẽ đó là nơi chúng ta nên chôn cất Tám".

Tôi gật đầu và nhìn về phía Sáu, đợi chờ quyết định của cô ấy. "Thế nào? New York hay Mexico?"

"Mexico", cô ấy nói sau một thoáng. "Cậu giỏi xử lý với đám người chính phủ hơn tớ. Và nếu chúng ta cần một sự hiện diện của người Loric ở LHQ, cậu là lựa chọn sáng giá nhất".

"Mình nghĩ là mình nên cám ơn vì lời khen đó".

"Cô ấy nói thế chỉ vì cậu lúc nào cũng thích tuân theo luật thôi", Chín to mồm thêm vào.

Tôi nhìn về phía Sam, người có vẻ như đang muốn nói, miệng đang hơi há ra. Cậu ấy bị chặn họng bởi Sáu, người đã lắc đầu đầy tinh tế về phía cậu ấy.

"Tớ nghĩ tớ cũng sẽ ở đây, tớ đoán vậy", Sam nói sau một thoáng ngượng ngùng, nghe có vẻ hơi thiếu tự tin. Cậu ấy cố nở một nụ cười với tôi. "Ai đó phải quản thúc cậu và Chín chứ".

Thế là chỉ còn lại mỗi Adam. Đồng minh Mogadorian của chúng tôi đã giữ sự im lặng đầy tôn trọng suốt thời gian vừa rồi, có lẽ là đang cố không muốn dính dáng gì tới sự bí mật của chúng tôi được hé lộ. Khi tôi quay sang anh ta, anh ta vẫn đang nhìn vào màn hình. Anh ta có vẻ thất thần, có lẽ đang nhớ lại về Tiến sĩ Anu và cỗ máy của hắn ta. Anh ta nhíu mày khi nhận thấy tất cả chúng tôi đang nhìn mình.

"Chúng sẽ đợi các cậu ở Mexico", Adam nói. "Nếu có một nguồn năng lượng Loric ở đó, các cậu biết là người dân tộc tôi hẳn đã dành vài năm qua cố gắng tiến vào đó".

"Chỉ có các Garde mới có thể tiến vào, phải không nào?" Sam hỏi, nhìn từ Adam về phía cha mình.

"Đó là những gì cha đã nói", chú Malcolm đáp, bặm môi lại vẻ không chắc chắc lắm.

"Giống như là chỉ chúng ta mới có Biệt năng thôi nhỉ?" Chín đáp, nhìn cận mặt Adam. "Anh đang nói là đây có thể là một cái bẫy khác nhỉ, anh bạn Mog?"

"Đó không phải là một cái bẫy nếu các cậu biết nó ở đó", Adam nói, liếc nhìn Chín một cái trước khi hướng mắt về phía Sáu. "Tôi không biết chính xác các cậu sẽ tìm thấy gì ở đó, nhưng tôi có thể đảm bảo là có sự hiện diện của người Mogadorian. Tôi có thể lái chiếc Skimmer tốt hơn cậu, có lẽ có thể đánh lừa chúng nếu chúng cũng có tàu trên không".

"Ừ, chắc như bắp là tôi sẽ không đi bộ tới Mexico", Sáu đáp lạnh lùng. Cô ấy nhìn tôi. "Cậu tin gã này, đúng chứ?"

"Đúng thế".

Cô ấy nhún vai. "Vậy chào mừng đến với Đội Calakmul, Adam".

Tôi nghe thấy Marina tạo một âm thanh khó chịu nhưng cô ấy không có hành động phản đối nào khác cả.

"Tuyệt vời. Chúng ta đang để một tên Mogadorian điều tra về một địa điểm Loric linh thiêng", Chín phàn nàn và lắc đầu. "Có ai khác nghĩ đó khá là thiếu tôn trọng không?"

"Chẳng phải lúc nãy cậu chẳng vừa gọi nó là một nơi bẩn thỉu à?" Sam hỏi.

"Chỉ nói điều thực tế thôi", Chín nói. "Giống như toàn bộ cái việc có Mog tốt bụng này vẫn khá là dị với tớ. Không có ý xúc phạm gì đâu".

Tôi chấm dứt màn tranh luận khi tôi cho tay vào áo và lấy cái dây chuyền Loric của mình ra. Tôi cảm thấy một sự lạnh lẽo kì lạ trong tim mình khi không còn nó nữa. Tôi không thể nhớ lần cuối tôi không đeo nó là khi nào. Với việc căn phòng bất chợt lại trở nên yên lặng lần nữa, tôi chìa cái dây chuyền ra cho Sáu.

"Cầm lấy đi", tôi nói. "Hãy đảm bảo là nó tới được Thánh đường".

"Không vấn đề gì", Sáu nói và khẽ mỉm cười khi cầm lấy cái dây chuyền của tôi.

"Giờ thì", tôi nói và nhìn quanh. "Hãy chiến thắng cuộc chiến này và thay đổi thế giới nào".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.