Mặt trời xiên thẳng từ trên cao xuống khiến người ta đau đầu và bóng râm co lại thành những đường viền sẫm quanh các đồ vật. Jack để mở cửa sổ trong lúc lái xe nhưng Essex vẫn không ngớt than nóng, lại cố tình hết luồn ngón tay vào cổ áo tới kéo kéo vạt áo sơ mi khiến anh rốt cuộc cũng phải nhượng bộ; đến chỗ đỗ xe, hai người cùng để lại áo vét trong cốp chiếc Jaguar và đi bộ trên phố South Greenwich với tay áo sơ mi xắn cao.
Nhà số tám là một căn nhà kiểu George hai tầng, phía dưới là một cửa hàng bán đồ cũ.
“Harrison đã nhớ ra hôm đó Graw mặc gì,” Essex nói trong lúc hai người rẽ nhanh vào lối đi nhỏ phía bên tay trái. “Xăng đan nhựa trong, gót đính kim tuyến hồng, quần tất màu đen, váy ngắn và hình như mặc áo thun.” Essex dựa người vào hộp thoại nội bộ. “Đúng mẫu phụ nữ tôi thích.”
“Phản ứng của cha mẹ cô ấy thế nào?”
“Đếch quan tâm! Họ cũng sẽ không tới London do không tìm được vé tàu. 'Nó đúng là một con điếm mạt hạng, hạ sĩ ạ, nếu như điều đó có thể giúp được gì cho anh,' chính là suy nghĩ của bà mẹ về việc giúp đỡ cảnh sát.”
Chiếc hộp thoại nội bộ bằng kim loại đột nhiên phát ra tiếng động khiến cả hai người giật bắn mình. “Ai thế?”
Jack bỏ kính râm xuống, ghé vào hộp thoại. “Thanh tra Jack Caffery. Tới tìm Joni Marsh.”
Vài giây sau, cánh cửa mở ra và một cô gái mảnh mai tóc màu hạt dẻ ló ra nhìn họ. Anh đoán cô gái này chắc gần ba mươi, nhưng mái tóc dài, đôi chân rám nắng đi giày bệt bằng da mềm cùng chiếc váy yếm nhung ngắn màu xanh da trời khiến cô trông tươi trẻ như một nữ sinh viên.
Anh giơ thẻ cảnh sát ra. “Cô là Joni?”
“Không.” Mấy chiếc cọ thò ra khỏi hai túi váy yếm khiến cô trông như thể vừa bị cắt ngang trong giờ học vẽ. Trong tiết mỹ thuật tại một trường nữ sinh đắt đỏ. “Joni ở trên gác. Tôi có thể giúp gì được?”
“Cô là?”
Cô khẽ mỉm cười và chìa tay ra. “Becky. Ý tôi là Rebecca. Tôi ở chung với Joni.”
Jack bắt tay cô. “Chúng tôi có thể vào trong được không?”
“Tôi, thật ra chúng tôi...” Trông cô có vẻ bối rối. “Có lẽ... không được tiện lắm. Tôi xin lỗi.”
“Chúng tôi muốn hỏi vài câu về một người mà cô Marsh quen biết.”
Rebecca gạt tóc mái lòa xòa rủ xuống đôi mắt màu xanh lá cây và nhìn chằm chằm ra đường như thể sợ họ mang theo cả một đội bắn tỉa chĩa súng vào cửa nhà cô. “Thật ra là có... hơi bất tiện.” Cô có chất giọng rất nhẹ nhàng, lịch thiệp, dễ nghe, một giọng nói có khả năng chấm dứt mọi cuộc tranh luận khác chỉ bằng một lời thì thầm, “Chúng ta không thể nói chuyện ở ngoài này sao?”
“Chúng tôi không quan tâm tới cần sa,” Jack nói.
“Gì cơ?”
“Tôi có thể ngửi thấy mùi của nó.”
“Ôi.” Cô nhìn xuống chân, vẻ ngượng ngùng.
“Chúng tôi không tới vì chuyện đó. Tôi hứa với cô.”
“Ừm.” Cô cắn môi dưới để lộ hàm răng trắng lóa. “Được rồi, được rồi.” Cô quay người. “Các anh vào đi.”
Hai người họ đi theo cô vào sâu trong ngôi nhà mát mẻ, băng qua một chiếc xe đạp leo núi dựng tựa vào lan can cầu thang. Essex liếc nhìn mái tóc đong đưa và đôi chân dài rám nắng đang đi lên cầu thang trước mặt anh.
Bên trong căn hộ, cô dẫn họ qua một hành lang nhỏ. Jack vừa thoáng thấy một chiếc quần lót cotton vứt bừa bãi dưới sàn nhà đầy nắng trong phòng ngủ phía bên phải thì Rebecca đã kéo cửa lại và đưa họ sang một căn phòng lớn.
“Xưởng vẽ của tôi,” cô nói.
Ánh nắng tràn qua hai cửa sổ kính trượt, tạo thành một cặp hình chữ nhật màu trắng y hệt nhau trên sàn gỗ. Trên tường treo năm bức tranh màu nước ngoại cỡ màu sắc tươi sáng, sặc sỡ. Ở giữa phòng là một cô gái mặc quần ống vảy đen, áo yếm hở lưng màu chanh, đang vội vã xịt lọ Impulse vào không khí rồi khua tay cho chúng tản ra khắp nơi, mấy chiếc vòng tay kêu leng keng. Nghe tiếng họ đến, cô ném lọ xịt khử mùi xuống, quờ lấy một gói nhỏ cuốn trong màng bọc thực phẩm ở trên bàn rồi quay ra phía họ, hai tay giấu sau lưng hệt như một đứa trẻ mắc lỗi. Tóc cô nhuộm màu vàng bạch kim, gương mặt giống hệt một con búp bê sứ đã được tô trát, đôi mắt màu xanh da trời to đến nực cười và mũi rất thon gọn. Jack có thể thấy cô đang phê thuốc.
“Joni?” Anh lật thẻ cảnh sát ra. “Joni Marsh?”
“Ừ ... vâng.” Cô nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ. “Thế anh là ai?”
“Cảnh sát .”
Mắt cô trợn trừng lên. “Cảnh sát? Becky, chuyện quái gì...”
“Không sao đâu, họ không quan tâm tới thuốc phiện.”
“Vậy sao?” Cô cảm thấy hoang mang, ngờ vực, hai chân líu ríu.
“Đúng thế,” Jack khẳng định.
Joni cài tóc ra sau tai và quan sát anh - đôi mắt màu xanh nhạt liếc ngang liếc dọc đầy hoài nghi, miệng mím chặt - ngắm nghía tay áo sơ mi, mái tóc sẫm màu rối bời, cơ bụng rắn chắc. Cô đột nhiên phá ra cười ầm ĩ. “Không, chờ chút.” Cô đưa tay che miệng. “Anh có thật là cảnh sát không đấy? Anh có chắc không?”
“Tôi bảo này, Joni.” Jack cất thẻ cảnh sát vào túi áo. “Cô có muốn cất thứ đó đi rồi chúng ta nói chuyện tiếp không?”
Cô hết nhìn anh rồi lại nhìn sang Rebecca, sau đó lại nhìn về phía anh, mắt chớp chớp như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cách trang điểm của cô khiến anh nhớ tới những bức ảnh khám nghiệm tử thi, mống mắt màu xanh nước biển sáng và môi viền trái tim. “Anh có chắc mình là cảnh sát không đấy?”
“Joni?” anh nhắc lại. “Cần sa. Cô có muốn cất chúng đi đâu đó không?”
“Joni, lại đây.” Rebecca tóm lấy tay Joni lôi vào bếp và hai người đàn ông nghe thấy Rebecca nói bằng giọng trầm thấp, đầy kiên nhẫn. Qua khe cửa, Jack có thể nhìn thấy một chiếc bàn gỗ sồi lớn, mấy bức tranh của Matisse treo trên tường và một chiếc tủ đông trong hốc tường. Ngay sau đó, anh nghe thấy tiếng chân của Joni trên cầu thang, tiếng sập cửa, tiếng chân cô lọc cọc quay trở lại và rồi tiếng hai người phụ nữ rúc rích trong bếp - vừa cười khúc khích vừa lục lọi lách cách trong tủ đông.
Jack đút hai tay vào túi quần và đi quanh phòng, ngắm nhìn những bức phác họa nằm rải rác trên mấy chiếc bàn vẽ. Phần lớn là các phác thảo hình thể lem nhem vết than chì, Jack nhìn thấy một bức vẽ cánh tay ở đây hay một tấm phác phần đầu vứt ở kia. Một bức tranh màu nước lớn vẽ một phụ nữ đang quay người sang bên và lột quần tất xuống tới bắp chân.
“Này.” Essex đang nhìn một bức họa sắp hoàn thành được dựng trên giá vẽ bằng gỗ. “Jack, nhìn này.”
Một phụ nữ đứng trước một tấm màn viền tua rua màu đỏ tía, hai tay giơ lên cố tình ra vẻ hờ hững. Ba người đàn ông - những khán giả đang quan sát cô - được vẽ phác bằng những nét chì dày và nhẵn trên nền màu nước.
“Các anh hẳn đã phát hiện ra,” Joni lẩm bẩm từ ngưỡng cửa. “Đó là tôi.”
Hai người đàn ông quay lại.
“Cô ấy là một vũ công thoát y, các anh biết đấy.” Rebecca đứng bên cạnh Joni với một xô đá đựng mấy chai bia.
“Chúng tôi biết,” Essex nói.
“Hẳn rồi.” Joni đẩy hông sang một bên, hai tay đút túi. “Tôi cũng cho là các anh có lẽ đã biết.”
Rebecca tới bên giá vẽ và đứng sau lưng họ.
“Cô vẽ bức tranh này ở đây à?” Jack hỏi. “Trong xưởng vẽ này?”
“Ồ không. Tôi bắt đầu vẽ ở quán rượu, chỉ chỉnh sửa lại lần cuối ở đây thôi.”
“Cô thường xuyên vẽ các cô gái ở đó? Quen biết rất nhiều người trong số họ?”
“Anh cũng biết mà, họ đâu phải quái vật.” Cô mỉm cười nhìn anh, đầu nghiêng sang một bên như thể anh vừa hỏi một câu rất hài hước. “Tôi cũng làm việc đó trong một thời gian. Để trang trải học phí ở trường mỹ thuật. Đại học Goldsmiths.”
“Có lẽ chúng ta nên... ừm.” Anh nhìn quanh phòng. “Ngồi xuống đâu đó và nói chuyện thì hơn.”
“Ai da.” Rebecca đặt xô đá xuống và chùi tay. Cái xô để lại trên chiếc váy yếm của cô một vệt màu sẫm. “Nghe có vẻ nghiêm trọng rồi đây.”
“Ám muội thật,” Joni tán thành.
“Có lẽ vậy. Có khi là thế.”
“Nếu nghiêm trọng đến vậy thì tôi thật sự cần phải uống một chút,” Rebecca vừa bảo vừa lôi mấy chai bia ra khỏi xô rồi đưa cho Essex một chai. “Tôi có thể gọi anh kể chuyện rồi bán tin cho báo chí không?”
Essex không do dự. “Được thôi, cảm ơn cô.”
Cô đưa một chai khác cho Jack - anh nhận lấy mà không nói lời nào - rồi đi tới bậu cửa sổ và ngồi lên đó, co hai gối lên, chai bia kẹp giữa hai cổ chân nhỏ nhắn. Essex đứng nhấp nhổm gần cửa bếp, vừa nghịch nắp chai bia vừa liếc trộm ngực Joni.
“Được rồi.” Jack hắng giọng. Anh ra đứng giữa phòng. “Vào việc thôi.”
Anh nhanh chóng trình bày sự việc một cách ngắn gọn, chính xác: năm người phụ nữ nằm trong nhà xác cách đây chỉ vài con phố đều có liên hệ với quán rượu. Khi anh trình bày xong, Joni lắc đầu vẻ không tin. Giờ cô không cười nữa. Không còn là lúc nói đùa.
“Ôi trời ơi, chuyện này thật kinh khủng.”
Rebecca ngồi bất động nhìn anh, đôi mắt trong như mắt mèo ánh lên vẻ kinh hoàng.
“Các cô có cần chút thời gian để bình tĩnh lại không?”
“Ồ không.” Cô rúm người lại, hai tay run run ôm chặt cơ thể, đầu gối co lên tới tận cằm. “Không sao đâu, anh cứ tiếp tục đi.”
Jack và Essex kiên nhẫn chờ hai người phụ nữ trấn tĩnh lại sau cơn sốc. Họ trò chuyện trong gần một tiếng đồng hồ, lúc đầu vẫn hoài nghi - “Anh có thể nhắc lại không? Shellene, Michelle và Petra á?” - sau đó đưa ra ý kiến mang tính xây dựng, tự mình phân tích các sự việc và dần dần trở thành thám tử lúc nào không hay. Quán rượu Dog & Bell nhanh chóng được tiết lộ là điểm hẹn của cộng đồng gái mại dâm và những kẻ nghiện hút trong khu vực. Có vẻ như những gì xảy ra ở phía Đông Greenwich đều có liên hệ với quán rượu nhỏ và tồi tàn trên đường Trafalgar đó. Cũng chính tại đây, Rebecca và Joni đã gặp Petra Spacek, Shellene craw và Michelle Wilcox. Họ tin rằng họ cũng biết nạn nhân thứ tư.
“Tóc tẩy màu bạch kim đúng không?” Joni giơ một lọn tóc của mình lên. Lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo, đầu óc thông suốt. “Giống tóc tôi. Và có một hình xăm Thỏ Bugs ở chỗ này phải không?”
“Đúng vậy.”
“Đó là Kayleigh.”
“Kayleigh?”
“Phải, Kayleigh Hatch. Cô ấy là một... anh biết đấy...” Cô diễn tả động tác châm kim vào khoeo tay. “Cô ấy nghiện ma túy cực nặng.”
“Địa chỉ?”
“Tôi không biết. Cô ấy sống với mẹ, hình như thế. Ở phía Tây London.”
Jack ghi cái tên đó lại. Lúc này, anh đang ngồi dựa vào tường trên một băng ghế gỗ gần giá vẽ. Sau khi Rebecca vào bếp lấy thêm bia, cô kéo một chiếc ghế ra ngồi cách anh chưa đầy một mét - người chúi ra phía trước, hai cánh tay mảnh mai hơi khoanh lại trên đầu gối. Dù không có ý gì nhưng sự gần gũi của hai người khiến Jack cảm thấy bối rối.
Anh nhìn sang Joni.
“Còn một chuyện nữa.”
“Gì cơ?”
“Tuần trước, cô chạy sô chung với Shellene Craw.”
“Ừ, đúng vậy.”
“Nghĩ kỹ lại xem, hôm đó, cô ấy có rời đi với ai không? Có ai tới đón cô ấy không?”
“À...” Joni liếm môi và nhìn chằm chằm vào những móng chân sơn màu quýt đang chìa ra khỏi đôi xăng đan đế bần của mình.
“Này cô?”
“Biết rồi, tôi đang cố nhớ lại mà.” Cô nhìn lên. “Becks?”
Rebecca nhún vai nhưng Jack cảm nhận được cái nhìn mà Joni vừa ném cho cô. Nó chỉ thoảng qua trong chớp mắt, tan biến như bong bóng xà phòng khiến anh tự hỏi không biết có phải mình tưởng tượng ra hay không.
“Không,” Rebecca trả lời. “Cô ấy không rời đi với người nào cả.”
“Cô cũng có mặt ở đó à?”
“Lúc đó tôi đang vẽ.” Cô chỉ vào mấy bức phác họa trên bàn.
“Thôi được rồi, tôi muốn...”
Anh dừng lại, sửng sốt mất một lúc khi để ý thấy hai chân Rebecca nổi da gà. cảm nhận làn da của cô một cách đột ngột và gần gũi như vậy khiến anh mất tập trung, và cô nhận ra sự thay đổi ấy. Cô đưa mắt xuống chỗ anh vừa nhìn và hiểu ra. Cô ngước lên nhìn vào mắt anh.
“Sao?” cô nói chầm chậm. “Anh còn muốn biết thêm chuyện gì nữa? Chúng tôi có thể giúp thêm gì cho các anh nữa?”
Jack sửa lại cà vạt - Cô ấy chính là nhân chứng, Chúa ơi!
“Tôi cần một người nhận dạng Petra Spacek.”
“Tôi chịu thôi,” Joni thẳng thừng nói. “Tôi sẽ nôn mất.”
“Rebecca?” Anh nhìn sang cô vẻ cương quyết. “Cô có thể giúp chúng tôi không?”
Sau một lúc, cô mím môi và lặng lẽ gật đầu.
“Cảm ơn cô.” Anh uống nốt ngụm bia còn lại. “Các cô chắc chắn là không nhìn thấy Shellene Craw rời quán rượu với ai đó chứ?”
“Chắc . Nếu có thì chúng tôi đã nói với anh rồi.”
Hai người quay về xe. Essex có vẻ mệt mỏi.
“Anh ổn chứ?”
“Ừ ,” Essex làu bàu, tay ôm ngực, mặt nhăn nhó. “Tôi sẽ đỡ ngay thôi. Đỡ ngay thôi, cậu có nghĩ hai người họ đồng tính không?”
“Anh có vẻ thích thú với ý tưởng đó nhỉ?”
“Không, nghiêm túc đấy, cậu có thấy thế không?”
“Họ có phòng ngủ riêng.” Anh nhìn vẻ mặt Essex và suýt phá ra cười, “cái đó không phải là đồ thật đâu.”
Bàn tay định mở cửa xe của Essex chững lại. “Cậu nói cái gì cơ?”
“Ngực Joni ấy. Là Silicon. Không phải đồ thật.”
Essex chống khuỷu tay lên nóc xe nhìn Jack chăm chú. “Cậu làm thế nào mà trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này thế?”
Jack mỉm cười. “Kinh nghiệm chứ sao? Suốt ba thập kỷ nghiên cứu tạp chí đàn ông Men Only. Nhìn cái là biết. Anh không nhận ra sao?”
“Không.” Essex há hốc mồm. “Không, cậu hỏi thì tôi cũng nói, tôi chịu, chả tài nào nhìn ra.” Anh bực bội chui vào trong xe và cài dây an toàn. Đi được một quãng, anh quay sang Jack lần nữa. “Cậu chắc chứ?”
“Chắc , tôi dám chắc!”
Essex nhìn ra cửa sổ thở dài não nề. “Thế giới này đã biến thành cái dạng gì không biết nữa?”
o0o
Jack về tới nhà thì trời vẫn còn sáng, anh thấy Veronica đang ngồi trên ghế thư giãn ngoài sân, chẳng nói chẳng rằng, mặt mũi sưng sỉa, ngắm nhìn bóng hoàng hôn kéo dài trong vườn. Một chiếc áo khoác lông cừu màu mơ khoác hờ trên vai cô và cạnh ghế là một chai Muscadet đã uống hết nửa.
“Chào buổi tối,” anh nhẹ nhàng lên tiếng. Anh những muốn hỏi cô vì sao lại xuất hiện trong nhà mình, nhưng cái kiểu nghiêng đầu ngoan cố của Veronica cảnh báo anh rằng cô đang muốn lôi anh vào một cuộc khẩu chiến. Anh đi qua chỗ cô ngồi, tiến về cuối khu vườn, nắm tay vào hàng rào dây thép, nhìn đi chỗ khác.
Ở phía bên kia đoạn đường ray xuyên đồi, một cột khói mỏng bay lên nền trời ráng đỏ. Jack tì mặt vào hàng rào dây thép. Penderecki.
Thi thoảng vào buổi tối, anh lại quan sát Penderecki loanh quanh trong khu vườn của hắn, hút thuốc và lơ đãng gãi mông như một con khỉ già chuẩn bị lên chuồng. Khu vườn chỉ là một dẻo đất nhỏ xám xịt nằm giữa ngôi nhà và đường ray, rải rác mấy thứ máy móc cũ kỹ, một chiếc tủ lạnh và một trục xe kéo gỉ nát. Phần đất phía bên kia đường tàu trước đây vốn là một xưởng đóng gạch, và những người thợ làm vườn sống ở dãy nhà xây dựng vào thập niên năm mươi đến nay vẫn đào xới phải lớp gạch London Stock[1] này.
Đất ở đây rất khó đào. Jack không nghĩ rằng Ewan được chôn ở đây.
Penderecki đang đứng quay lưng về phía Jack trong chiếc áo vét màu nâu thuốc lá quen thuộc của hắn. Hắn chống một tay lên chiếc cào bên cạnh cái lò đốt rác cũ nát đang khùng khục nhả khói ra không khí. Mười bảy năm trước, Penderecki đã phát hiện ra Jack có thói quen thu thập các vật dụng, bới móc rác nhà hắn, nhặt nhạnh bất cứ thứ gì có thể cung cấp manh mối về Ewan. Và thế là thành thông lệ, hắn thiêu hủy mọi thứ rác thải trong nhà và cố tình làm điều đó ở trong vườn sau nhà, giữa thanh thiên bạch nhật để Jack chắc chắn thấy được.
Trong lúc Jack quan sát, Penderecki hắng giọng, khạc một bãi đờm ra mặt đất rồi đứng hoàn toàn bất động, chống một tay lên nóc lò, nhạy bén phản ứng lại với sự hiện diện của Jack, cái dáng đứng tỏ ra ta đây biết rồi, cái hông đàn bà và mái tóc bạc bóng nhẫy trên lớp da đầu màu hồng của Penderecki khiến ruột gan Jack sôi trào như thể hắn có khả năng kéo về cơn giận dữ ngày xưa của anh qua bầu trời chiều tối kéo dài hàng trăm mét giữa họ.
Penderecki chậm rãi quay lại đối diện với anh và nở nụ cười.
Máu dồn lên mặt, Jack đẩy người ra khỏi hàng rào, bước trở lại vào vườn, bực bội vì bị bắt quả tang.
Từ sân vườn, Veronica nhìn anh không rời mắt.
“Làm sao?” Anh dừng lại. “Em nhìn cái gì?”
Đáp lại, cô thở hắt ra, mắt cụp xuống.
“Sao? Lại có chuyện gì nữa?”
Cô thở dài não nề.
Jack xòe hai tay ra. “Chuyện gì?”
Và rồi anh chợt nhớ ra. Kết quả kiểm tra sức khỏe.
“Chúa ơi.” Anh lắc đầu, giọng dịu hẳn đi. “Anh xin lỗi. Em có kết quả rồi à?”
“Vâng.”
“Kết quả thế nào?”
“Em e là nó đã quay lại. Căn bệnh Hodgkin ấy đã quay trở lại.” Mắt cô nheo lại, khuôn mặt vặn vẹo, nhưng cô không khóc.
Jack đứng bất động nhìn cô. Thì ra là vậy.
“Bác sĩ Cavendish vừa gọi tới. Em sẽ phải bắt đầu làm hóa trị trở lại.” Cô siết chặt chiếc áo khoác len quanh vai. “Nhưng Jack, chúng ta sẽ không nháo lên vì chuyện này, được không?”
Jack gục đầu, nhìn vô định xuống nền bê tông. “Anh xin lỗi.”
“Đừng như vậy.” Cô với lên vỗ vỗ tay anh. “Đó không phải lỗi của anh.”
“Chúng ta sẽ hoãn bữa tiệc lại,” anh nói.
“Không không, em không muốn bất kỳ ai thương cảm. chúng ta sẽ không hoãn bữa tiệc đó.”
❀ ❀ ❀
[1] Loại gạch thủ công màu vàng nâu đặc trưng của London.