Trong khi những tên cướp tham lam chỉ lo chúi mặt mũi tay chân vào vali đầy tiền, nữ mục sư với lấy bộ đồ lót, một cái bàn chải, một cái váy, một quần tây, và thứ gì đó nữa, rồi thì thầm bảo gã tiếp tân rằng cơ hội tẩu thoát của họ là ngay bây giờ đây. Đến cả thủ lĩnh cũng không nhận ra hai tù nhân đã biến mất bởi hắn tham lam không kém các anh em trong phòng. Tuy nhiên hắn quát rằng mọi người dừng ngay việc nháo nhào lên với đống tiền. Mọi thứ cần được chia chác theo trật tự. Lệnh của thủ lĩnh quả thực có quyền năng khiến phần lớn tiền mặt được trả lại vali, tuy rằng không phải tất cả. Gã du con số hai rõ ràng thấy số bốn giấu một mớ tiền vào túi quần trước bên trái và giờ đang cố chứng minh điều đó.
Nhưng số bốn không phải là loại yếu hèn ai muốn làm gì thì làm, không được phép đến quá gần bộ máy sinh lý cá nhân của hắn, nhất là khi ai cũng đang chăm chú nhìn. Để chứng tỏ vị thế của mình, hắn đấm số hai một phát. Số hai ngã nhào xuống sàn, may thay, xỉu ngay tắp lự do chấn thương vùng đầu, bằng không thì tình hình còn rắc rối hơn vậy nhiều. Nhờ đó không khí lắng xuống được khoảng bốn phút, cuối cùng thủ lĩnh cũng ổn định được trật tự đám đông. Nhiệm vụ giờ đây là chia sáu triệu kronor cho mười lăm người, hay mười bốn, tùy vào thằng cha đang bất tỉnh trên sàn kia có tỉnh lại hay không. Nhưng mà chia sáu cho mười lăm thế nào đây? Bài toán đó là quá khó với cả bọn. Đột nhiên có mấy ý kiến cho rằng anh em nhà Olofsson nên được nhận ít tiền hơn do họ đã được thanh toán rồi, hơn nữa phần của họ nên được tính thành một thay vì hai – do họ có tên giống hệt nhau. Đến đây thì hai anh em hay giận dữ trở nên vô cùng giận dữ. Đến nỗi một trong hai nói với tên số bảy (Bò Mộng) rằng thật đáng tiếc Anders Sát Thủ đã không cắt cổ hắn phứt cho rồi.
“À ha, đồ con lợn,” Bò Mộng vỡ lẽ, “hóa ra mày muốn thanh toán tao!” Rồi hắn rút dao ra định làm điều tương tự với Olofsson như Olofsson muốn Anders Sát Thủ làm với hắn. Điều này khiến Olofsson kia cố gắng hóa giải tình hình trong tình thế nửa hoảng loạn. Trong lúc vội vàng, gã chỉ kịp khai hỏa vu vơ cây súng lục loại lớn Smith & Wesson 500 thẳng vào vali tiền. Dĩ nhiên gã đang cầm loại súng lục lớn nhất thế giới, loại có thể bắn một phát giết luôn con bò, nên cú khai hỏa mồi một đốm lửa nhỏ giữa đống tiền. Sự can thiệp hoàn toàn hiệu quả, thoạt đầu Bò Mộng cùng tất cả (trừ thằng cha đang bất tỉnh trên sàn) bị ù tai trong vài giây, rồi ngay sau đó chuyển hướng quan tâm hoàn toàn. Mấy chục cái chân cùng nhau đạp liên hồi lên các tờ tiền mệnh giá năm trăm kronor, ngọn lửa sắp bị dập tắt thì số tám nảy ra ý định thông thái là hy sinh một phần năm chai rượu 150 độ cồn tự chế nhằm dập tắt hẳn mấy đốm lửa. Anh em nhà Olofsson đã kịp thoát thân khỏi căn hầm ngay trước khi ngọn lửa bùng lên dữ dội. Mười mấy người còn lại cũng nhanh chóng chạy trốn (nếu thằng cha nằm trên sàn không chết vì đập đầu xuống đất cứng thì hắn cũng làm y như vậy): rượu 150 độ cồn tự chế không có – hay không bao giờ có – tác động tích cực nào khắc chế ngọn lửa. Đêm hôm sau, bốn người đàn ông đến thăm anh em nhà Olofsson. Chúng không nhấn chuông, không gọi cửa. Chúng chỉ xả nát cánh cửa với một cái rìu đến khi tạo đủ khoảng trống bước vào. Nhưng sau khi chạy khỏi tầng hầm, hai anh em đã đáp tàu đi Malmo, cách những khách hàng giận dữ nhất hành tinh lúc này cỡ 600km. Malmo là một thành phố xinh đẹp, an toàn nhất Thụy Điển. Không ai để ý một hai vụ trộm cướp xảy ra trong tuần. Đó là kết luận của Olofsson khi anh em gã cướp sạch tiền một trạm xăng, với bốn thanh kẹo Kexchoklad, rồi ép ông quản lý đưa chúng ra xe.