Nghe thấy tiếng nổ, Ali quay lại phía cầu thang và kích hoạt thiết bị thứ hai, thổi bay cánh cửa bị hàn chặt ra khỏi khung.
Hắn bước vào khu vực vận chuyển và thấy cánh cửa cầu thang máy đen thui mở ra, ngoài ra chẳng có gì khác. Nó giống như một cái mồm há to đầy khói cuồn cuộn dâng lên từ trong cổ họng.
Nâng súng lên trong tư thế sẵn sàng, Ali bắt đầu tìm Mohammed. Hắn di chuyển nhanh chóng, lướt vào ba phòng đầu tiên dọc hành lang và thấy chúng trống trơn, hắn đi tiếp. Tại căn phòng thứ tư, hắn thấy một chiếc TV, khu nấu ăn cùng chiếc bồn rửa, bàn ghế và mấy chiếc giường, ngoài ra không có gì khác.
Cánh cửa tiếp theo có gắn biển bằng tiếng Anh và tiếng Arab đề nhà vệ sinh. Hắn đẩy cửa ra và nhẹ nhàng bước vào trong. Sau khi kiểm tra từng ngăn và tin rằng không có người, hắn mới bước ra và tiếp tục tìm kiếm. Chỉ còn lại khoảng năm căn phòng nữa. Phòng kế tiếp cũng trống trơn, và phòng tiếp theo đó cũng vậy. Khi lao về phía ba phòng cuối cùng, hắn thấy căn phòng đầu tiên bị khoá. Một tấm biến có chữ viết tay cho biết đó là phòng vô trùng cùng một loạt hướng dẫn thực hiện trước khi bước vào trong. Abdul Ali đẩy tung cánh cửa ra và thấy bên trong có một chiếc bàn phẫu thuật, một chiếc ghế nằm dành cho bệnh nhân, một chiếc ghế xoay, rất nhiều dụng cụ y tế và ở chính giữa là chiếc máy thẩm tách nhãn hiệu Nova Medical Systems.
Căn phòng kế bên là nơi diễn ra các cuộc thẩm vấn. Các bức tường treo đầy bảng xóa bằng giẻ khô, bản đồ Trung Đông và Châu Phi, rất nhiều bức ảnh về hệ thống cấp bậc của Al-Qaeda cũng như các biểu đồ về những mối quan hệ và cơ cấu tổ chức. Những chiếc bàn chất đầy thiết bị nghe nhìn cũng như các màn hình theo dõi gắn với máy ghi hình được đặt đầy trên sàn nhà. Nhìn thấy hình ảnh trên màn hình lớn nhất, Abdul Ali quay lưng chuồn thẳng.
Lao vào căn phòng đối diện ngoài hành lang, hắn mừng đến rơi nước mắt. Kia, bị trói trên một chiếc ghế gỗ nhỏ là Mohammed bin Mohammed. Cạnh ông ta là một người bất tỉnh và bị đánh đập dã man mà Ali chưa gặp bao giờ nhưng chắc chắn có nghe nói đến. Lần cuối cùng hắn nghe đồn anh ta ở Canada. Hắn không biết Sayed Jamal, cháu trai của Mohammed đã bị bắt làm tù binh.
Lao về phía Mohammed, hắn thấy ông ta trần truồng từ phía thắt lưng trở xuống, dương vật tấy đỏ và sưng phồng đến mức không tin nổi. “Chúng đã làm gì ông thế, người anh em?” hắn vừa hỏi vừa lấy ra một con dao và bắt đầu cắt dây trói.
Ban đầu, Mohammed không muốn tin vào mắt mình. Toàn thân ông ta đau ê ẩm, trong đầu ông ta là nỗi kinh hoàng về cuộc tra tấn. Chắc chắn là một trò bịp bợm gì đây. Rồi ông ta thấy Ali cất súng vào bao và lôi ra một con dao để cởi trói cho ông ta. Đó là Ali, đúng không? Đến lúc này, ông ta không biết phải tin cái gì nữa. “Có phải là anh không?” ông ta hỏi, giọng khàn đi do hét quá nhiều.
“Đúng rồi, Mohammed. Tôi tới đưa ông về nhà đây”. Ali đáp.
Nhìn sang phía đứa cháu trai, Mohammed hỏi “Còn Sayed?”
Ali bước tới và bắt mạch anh ta. Mạch yếu, rất yếu. “Tôi rất tiếc. Chẳng thể làm gì cho cậu ấy được nữa. Cậu ấy sẽ không qua khỏi đâu”.
Mohammed gục đầu xuống. “Chí ít gia đình nó cũng đang đợi nó trên thiên đàng”.
“Ý ông là sao?”
“Bọn Mỹ đã bắt từng đứa con của nó và giết rồi. Sau đó, chúng bắt vợ nó. Chúng đã cho chúng tôi xem qua tivi với hi vọng bắt tôi nói cho chúng những điều chúng muốn biết”.
“Thế ông đã nói gì với chúng?” Ali hỏi, lo rằng những điều hắn làm, những gì hắn mạo hiểm vượt qua giờ thành vô nghĩa.
Khuôn mặt Mohammed rắn đanh như khối đá granit. “Tôi chẳng nói gì cho chúng biết. Ngay cả khi chúng giết từng người trong gia đình Sayed, tôi cũng chẳng nói gì”.
Ali nhìn Jamal một lần nữa. Đôi chân hắn đã bị cắt cụt, đầu gối bầm nát đầy máu. “Chúng đã làm gì cậu ấy?”
“Chúng dùng khoan”, ông ta rên lên.
Ali không có ý định để đồng bọn của mình hồi tưởng lại sự tàn bạo vừa qua. “Ông đứng được không?” hắn vừa hỏi vừa giúp Mohammed đứng lên. “Tôi có thể đưa ông đến một nơi an toàn”.
Mohammed lắc đầu. “Tôi đau lắm. Chúng đã dừng quá trình thẩm tách của tôi như một phần của cuộc tra tấn. Anh đến quá trễ rồi. Tôi sẽ sớm theo Sayed thôi”.
Ali lắc đầu “Tôi đã thuê một phòng trong khách sạn gần đây và có mang theo một chiếc máy thẩm tách. Ông sẽ không chết, người anh em. Không phải hôm nay. Nhưng chúng ta phải tới nơi an toàn nhanh lên”.
“Tôi e là không đi xa được. Tôi yếu lắm rồi”.
Ali suy nghĩ một lúc rồi bảo Mohammed đừng cử động. Bỏ ông ta lại, Ali trở ra hành lang vào phòng thẩm tách.
Sau khi lôi chiếc ghế xoay ra, hắn lục lọi các ngăn tủ cho đến khi tìm thấy hai chiếc bàn chải chuyên dùng cho các bác sĩ phẫu thuật. Hắn lấy thêm vài dụng cụ y tế và nhét hết vào trong một chiếc túi nhỏ thì một giọng nói vang lên từ phía sau “Đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy”.