Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 88
88 ◄○►

❊ ❊ ❊

Khi bà mẹ điệp viên thả tôi và Emily xuống trước One Police Plaza, tôi thấy gờn gợn sống lưng. Hóa ra đó không phải giác quan Người Nhện muốn dẫn tôi đến chỗ Apt như tôi hi vọng mà là chiếc điện thoại di động để ở chế độ rung của tôi.

— Tin tốt là anh không phải dự cuộc họp om sòm sáng nay, - sếp tôi nói. - Đoán xem tôi mang tới cho anh tin gì nào.

Tôi giơ điện thoại khỏi tai và nhìn nó chằm chằm trong khi tựa lưng vào hàng rào chắn đồ sộ bằng xi măng trước cổng tòa nhà.

— Một vụ nữa ư? - Emily rên lên.

— Như thế nào? Ở đâu? - Cuối cùng tôi cũng nói vào điện thoại.

— Khách sạn Carlyle, - Miriam nói. - Giao giữa Madison và phố bảy mươi mấy ấy. Mike, nạn nhân là gái mại dâm thì phải. Anh phải đến đó trước cánh báo chí nhé. Hung thủ vẫn chưa định ngừng tay.

Chúng tôi lên xe chạy tới đại lộ 6 và rẽ phải. Hôm nay lại là một ngày nữa nóng như thiêu như đốt. Lúc chúng tôi đến được khu Midtown thì chiếc điều hòa trên xe làm việc quá tải đã bắt đầu xì nước. Khi đến gần phố 42, giao thông hoàn toàn tắc nghẽn và chúng tôi phải nhích dần từng tí một dưới cái nắng chói chang. Tôi nghĩ một là ở đây xảy ra tai nạn hoặc tổng thống đang có mặt, nhưng hóa ra nguyên do là một cảnh sát giao thông tự nhiên nổi hứng chặn hai làn đường bên phải.

— Cô trêu ngươi tôi đấy hả? Tránh đường ngay cho tôi! - Emily gào lên, thò hẳn tay ra ngoài cửa sổ để tóm lấy nữ cảnh sát giao thông mặc áo sọc trắng trong khi tôi rú ga phóng qua.

— Lại thêm một buổi sáng tệ hại đối với em đấy, đặc vụ Emily Parker ạ, - tôi đùa trong khi phóng đi, hi vọng cô cảnh sát kia không kịp đọc biển số xe tôi. - Em có muốn dừng lại làm một li cà phê đá không? Hay em muốn anh xuống lấy một cái vòi cứu hỏa xịt cho em hạ nhiệt?

— Em không biết anh xoay xở kiểu gì, Mike, - Emily nói và đã bình tĩnh lại. - Cái thành phố này. Cái nóng này. Thảo nào mọi người ở đây điên hết.

— Tính cả vị khách của anh, - tôi nói và chỉ vào cô.

Chúng tôi chạy theo hướng đông đến Madison và giảm xuống tốc độ bình thường. Những cửa hàng quần áo trang trí bắt mắt được đặt những cái tên nước ngoài còn bắt mắt hơn bắt đầu lướt qua ô kính. Emanuel Ungaro, Sonia Rykiel, Bang & Olufsen, Christian Louboutin. Chúng là cửa hiệu bán túi xách? Kim hoàn? Hay là các hãng luật? Chúng là những thứ xa xỉ không dành cho tầng lớp bình dân, mà tôi bình dân là cái chắc.

Khách sạn Carlyle nằm giữa phố 75 và 76 Đông thuộc khu phía tây đại lộ Madison. Nó cũng chỉ cách tòa chung cư của Berger ở đại lộ 5 một góc phố. Phải chăng Apt đã cẩu thả hơn? Hắn nhớ nhà ư? Hay là hắn đang chọc tức chúng tôi? Nếu đó là ý định của hắn thì hắn thành công rồi đấy. Tôi chắc chắn đang ngứa gan lắm đây.

Chúng tôi phải đánh một vòng quanh dãy nhà để đỗ ở góc phố 76 gần đại lộ 5, sau một xe tuần tra. Khi đến gần Carlyle, tôi nhận thấy một phần khách sạn đang được sửa chữa nâng cấp. Có một cái lán trên vỉa hè và một thang máy xây dựng bên ngoài mặt tường đá vôi phía bắc. Ngoài cửa vào công trường có khoảng hai mươi công nhân, một nửa số đó cởi trần, đang uống cà phê, hút thuốc lá và ngắm các cô gái đi ngang qua. Khi chúng tôi đi qua, họ chuyển ngay sự chú ý sang cô bạn đồng hành của tôi.

Khách sạn Carlyle có một đại sảnh khiến chúng ta ngay lập tức phải kiểm tra xem giày có bóng không và cà vạt có vết ố nào không. Tiếng đàn dương cầm vẳng tới từ đâu đó và những chùm đèn to cỡ xe bán tải sáng long lanh giữa những bức tường lộng lẫy làm bằng đá cẩm thạch trắng tinh khôi. Sàn đá đen cũng được đánh bóng lộn. Tôi đưa mắt tìm một tấm biển nhắc nhở “Vừa lau, đề phòng trơn trượt”.

Một người đàn ông da đen lùn xủn mặc bộ vét may đo màu xanh lơ ngay lập tức giữ chúng tôi lại bàn đăng kí. Người đàn ông này trông như không biết thế nào là đổ mồ hôi, tựa như đã cắt bỏ tuyến mồ hôi từ lâu.

— Tôi là Adrian Tottinger, - viên quản lí nói. - Cô gái… ơ… cô gái bất hạnh đó hiện ở tầng dưới, chỗ họ đang thi công.

Cảm giác nóng bức ngột ngạt lại ùa tới ngay khi chúng tôi đặt chân vào cái hố bê tông xám xịt của giếng thang sau khách sạn. Xuống đến đáy, một cảnh sát tắt điện thoại và dẫn chúng tôi đi dọc một hành lang ngột ngạt dẫn qua khu bếp và một phòng giặt là tồi tàn.

Phía sau những móc treo bằng nhựa và một cái cửa nữa, khu vực đang xây dựng của khách sạn có cái mùi từa tựa mùi cống. Tiếng máy khoan và tiếng la hét vang từ trên xuống khi chúng tôi bước qua sàn nhà để đến một góc có ba cảnh sát đang đứng.

“Cô gái bất hạnh” đang nằm trong một cái thùng giống bồn tắm, dùng để trộn bê tông. Người phụ nữ nằm trọn trong cái thùng đổ đầy xi măng, chỉ thò đầu, hai cánh tay và hai cẳng chân ra ngoài. Như thể cô ta đã lầm tưởng cái thùng đựng bê tông trộn sẵn này là một bồn tắm mát-xa nên chui vào đó và ngủ thiếp đi.

Cô ta sở hữu làn da trắng, mái tóc bạch kim và gương mặt hao hao Monroe hay Madonna gì đó. Mặc dù nạn nhân bị đánh bầm dập gần hết mặt và cổ sưng tím tái, nhưng rõ ràng cô từng rất quyến rũ. Giờ đây cô trần truồng, chẳng còn sức sống và bị vứt bỏ như một đống rác giữa những bức tường gạch cùng những xô đựng bột bả dính đầy vôi vữa của công trường.

— Anh đoán nhé. Vụ này tương tự với điều Joel Rifkin từng làm, - tôi nói.

Emily đã quỳ một bên gối xuống, thò tay vào túi, lật qua tập hồ sơ đã được phô tô lại.

Cô xé một trang.

— Nạn nhân thứ hai của Rifkin đã bị đánh và bóp cổ đến chết.

— Kiểm tra xem, - tôi nói.

— Những bộ phận của cái xác bị chặt rời và giấu trong thùng bê tông.

— Cái này không hẳn là thùng, nhưng cũng khá hợp lí.

— Hợp lí? - Emily nói trong tiếng búa nện choang choảng vọng từ phía trên xuống.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.