Nhật ký
Ba giờ bảy phút sáng.
Tôi nằm thao thức.
Đứa con gái cách phòng tôi hai căn lại khóc, cô ấy khóc dữ lắm.
Tôi chong chong nhìn lên trần.
Con dao của tôi hẳn là lại được cất vào ngăn kéo bàn làm việc của bác sĩ Oglesby rồi.
Cùng với tấm ảnh ư?
Tôi không chắc lắm về điều này. Tôi nghĩ bác sĩ Oglesby sẽ giữ tấm ảnh bên mình. Tôi muốn xem nó. Nếu nhắm mắt, tôi có thể hình dung ra tấm ảnh, rõ nét đến từng chi tiết. Không khó để hồi tưởng lại cảnh thân thể cô Carter quấn quýt trong chăn, nằm bên cạnh mẹ. Tôi ghi nhớ hình ảnh đó một cách dễ dàng chẳng kém gì ghi nhớ cái ngày tôi trông thấy cô ấy bên hồ, sau đó là trong bếp nhà cô ấy…
Cô ấy đang run rẩy. “Cô nghĩ cô muốn để cháu trông thấy. Cô đã nhìn cháu đi ra đó, mang theo cần câu. Cô biết cháu sẽ đến đó.”
“Tại sao cô…”
“Đôi lúc, người phụ nữ muốn được khao khát, vậy thôi.” Cô ấy uống thêm một hớp nữa. “Cháu có thấy cô đẹp không?”
Tôi có thấy cô ấy đẹp.
Tôi muốn lấy lại tấm ảnh. Ý nghĩ bác sĩ Oglesby cầm tấm ảnh của tôi, săm soi thật kĩ, đắm chìm trong cảnh tượng ấy, khiến bụng tôi nôn nao. Ông ta không được phép xem tấm ảnh đó. Nó tuyệt đối không dành cho ông ta.
Chợt có tiếng kêu khóc khá to. Tiếng khóc nghẹn ngào.
Tiếng giày của y tá Gilman khua lộp cộp trên sàn.
Bà ta sẽ an ủi cô gái. Điều này đang dần trở thành thói quen. Tiếng khóc kéo dài, tiếng chân y tá Gilman, tiếng cửa phòng cô ấy kêu “tách”, cuối cùng là tiếng nức nở nghẹn ngào và lặng im.
Tôi xoay cái kẹp giấy trong bàn tay đang vùi dưới chăn, cảnh giác với cái camera chắc chắn đang theo dõi tôi từ khe thông khí.
Tôi nhặt được cái kẹp giấy ấy trên sàn khi cúi xuống chỉnh lại dép lúc trước. Tôi không biết ai làm rơi, tôi mặc kệ - quan trọng nhất là bây giờ tôi đang có nó. Tôi biết tôi có thể dùng nó để phá khóa, và tôi sẽ làm đúng như vậy, khi đến lúc ra đi. Giờ chưa phải lúc để đi.
Một tiếng nức nở nghèn nghẹt lại vang lên từ căn phòng cách phòng tôi hai căn, sau đó không còn âm thanh gì nữa.
Trông cô ấy thế nào nhỉ?
Cô ấy bao nhiêu tuổi?
Đã gặp phải chuyện gì?
Tôi gần như có thể hình dung ra cô ấy. Y tá Gilman vòng tay ôm lấy tấm thân gầy guộc, yếu đuối quấn trong chăn, hai người bọn họ…
Tôi không thể đi mà không có tấm ảnh. Tôi không thể đi mà không có con dao.
Tôi sẽ phải đi vào ban đêm.
Nhân sự mỏng nhất vào ban đêm.
Tôi luôn nghe thấy tiếng bước chân của y tá đi lại ngoài hành lang trong đêm, nhiều nhất là hai người, đôi khi chỉ một người, dĩ nhiên còn phải tính cả bảo vệ ở cuối hành lang nữa. Tôi cần thoát khỏi phòng, đi qua hành lang, qua phòng y tế để tới phòng làm việc của ông bác sĩ, phá khóa cửa (loại Kwikset, dễ phá hơn nhiều so với khóa phòng tôi). Khi vào được bên trong, tôi có thể lấy lại con dao.
Tôi cần con dao của mình.
Không có nó, bảo vệ và y tá có thể là một rắc rối.
Nhưng tôi không thể lấy được dao nếu không đi qua phòng bảo vệ và y tá, đó cũng là một rắc rối nữa. Đó là rắc rối lớn, chắc chắn thế.
Lại còn camera nữa chứ.
Nếu cha ở trong hoàn cảnh của tôi, cha sẽ biết phải làm gì. Cha luôn luôn biết phải làm gì.
Mưa vẫn chưa tạnh, những giọt mưa đều đều gõ nhịp trên cửa sổ.
Đèn bỗng nhấp nháy.
Nếu mất điện, liệu có máy phát điện dự phòng không?
Tôi nghĩ là có.
Có thể không.
Mà cũng có thể có.
Y tá Gilman có nụ cười đẹp.
Tôi băn khoăn tự hỏi cô gái ở phòng nọ có bao giờ cười không nhỉ.
Nụ cười của cô ấy sẽ thế nào?
Tôi lại nhắm mắt và nghĩ đến cái hành lang.
Nếu là cha, cha sẽ động não suy nghĩ để tìm ra cách giải quyết.
Tôi sẽ động não suy nghĩ.