Poole
Ngày 4 • 8:09 tối
“Kia kìa!” Direnzo la lên. “Cái nhà thông cửa có nẹp màu xanh lục và trắng ấy!”
Poole lao sang đường, bỏ lại con ngõ sau lưng. Một chiếc taxi phanh gấp kèm theo tiếng rít chói tai, đuôi xe trượt đi. Người tài xế quát to câu gì đó, nhưng Poole không nghe rõ và cũng chưa chắc anh đã muốn nghe.
Văn phòng của Werner tối om.
Anh ghé mắt nhìn qua một trong mấy ô cửa sổ và trông thấy hình bóng lờ mờ của một cái bàn làm việc bỏ không cùng với vài cái ghế ở phía cuối phòng.
Không có động tĩnh gì.
Anh vòng ra cửa chính, dộng nắm đấm ầm ầm. “Sarah Werner. Đặc vụ FBI Frank Poole đây. Mau mở cửa ra!”
Trong nhà không có tiếng đáp.
Anh lùi ra phía sau, đứng trên khoảng hiên nhỏ cố ngước lên nhìn cửa sổ tầng hai. Nhưng quá tối.
Poole lại tiến tới cửa trước, thử vặn tay nắm.
Đã bị khóa.
“Sarah Werner!”
Anh tiếp tục đập cửa.
Không hồi đáp.
Poole rút khẩu Glock khỏi bao đeo vai, dùng báng súng đập vỡ một ô kính trên cửa trước. Anh thò tay qua lỗ hổng, cẩn thận để không cứa phải những mảnh vỡ, rồi vặn chốt khóa.
Anh mở cửa và bước vào trong, dùng tay kia dò dẫm trên tường cho tới khi sờ thấy công tắc đèn và bật lên.
“Sarah? Sam? Tôi vào đây! Nếu anh chị đang ở đây, yêu cầu hai người đi xuống dưới nhà, giơ hai tay lên.”
Từ trên cao, sàn nhà phát ra tiếng cọt kẹt. Họng súng của anh vô thức chĩa về phía đó. Poole không rõ tiếng động ấy là do có người đang đi lại ở tầng trên hay chỉ là một trong những âm thanh quen thuộc của những công trình cũ đã sụt lún, dần vụn vỡ và rơi rụng.
Anh băng qua phòng, đưa mắt nhìn quanh, quan sát từng cái bóng, từng hốc tường. Nơi này không có nhiều chỗ để ẩn nấp dù đồ đạc la liệt khắp nơi.
Cuối văn phòng nhỏ có một lối đi dẫn sâu vào trong bóng tối, ánh đèn bên ngoài bị chặn lại ở ngưỡng cửa với những chi tiết trang trí cầu kỳ. Poole hít một hơi và bắt đầu tiến về phía đó. Khi đến chỗ rẽ, họng súng đi trước, anh theo sau, chuẩn bị tinh thần nhả đạn vào bất cứ thứ gì đang đợi ở phía bên kia. Nhưng anh không thấy gì ngoài một cái cầu thang dẫn lên tầng hai. Anh định bật đèn trong này, nhưng rồi lại đổi ý. Nếu trên đó có người, không nên để họ biết anh đang lên. Cứ để họ tưởng anh vẫn ở tầng dưới.
Anh rón rén đặt một chân lên bậc thang thứ nhất, sau đó dồn trọng lượng cơ thể lên đó, không biết nó có tố cáo anh bằng cách phát ra tiếng động nào hay không. Nhưng chẳng có gì ngoài sự câm lặng.
Poole bước lên cầu thang, mắt anh dần thích nghi với bóng tối phía trên, hình dáng của một lối vào bắt đầu trở nên rõ nét khi anh tiến tới gần hơn, nó giống như một hốc tường với cánh cửa đóng kín thụt vào trong.
Tay anh cầm vào lớp kim loại lạnh ngắt của quả nắm cửa. Anh chầm chậm vặn quả nắm, cẩn thận để không gây ra tiếng động. Cửa không khóa. Một tiếng “cách” khẽ vang lên khi chốt cài rút ra khỏi lỗ khóa.
Cánh cửa mở vào trong.
Mùi xộc ngay vào mũi anh.
Mùi phân hủy, thối rữa.
Đèn không bật, căn phòng chìm trong bóng tối.
Poole bước vào và bật đèn lên, sau đó anh ước gì mình đừng làm vậy.
Một người phụ nữ nhìn anh trân trân từ trên xô pha, cặp mắt vô hồn mờ đục. Bà ta sụm xuống, người ngoẹo về một bên trông thật kỳ quặc. Mặt bà ta trắng bệch, máu đã dồn từ trên xuống dưới tự bao giờ. Điều đó càng làm nổi bật cái lỗ đen ngòm ở trán, vết thương lồi lên do đạn bắn. Lúc xảy ra chuyện, bà ta đang ăn, một chiếc đĩa đựng món ăn chẳng thể nhận ra được là món gì đang đổ vung vãi trên lòng bà ta và trên lớp đệm trống bên cạnh.
Kẻ giết bà ta có thể đã đứng ở đúng chỗ Poole đang đứng, bất ngờ ra tay ngay tại ngưỡng cửa này.
Anh tiến lại gần, khuỵu chân xuống bên cạnh cái xác.
Đây không phải người đàn bà bị giam trong trại, chắc chắn thế. Cái xác đã ở đây ít nhất một tuần, có thể là hai tuần, quá trình phân hủy ngốn ngấu bào mòn thứ đã từng là một cơ thể sống. Bà ta đeo một chiếc nhẫn bạc ở tay phải, ngón tay sưng phồng y hệt cây xúc xích bị chiếc nhẫn bó chặt lấy.
“Mẹ kiếp.” Đội trưởng Direnzo lên tiếng từ phía sau anh. “Đó là Sarah Werner.”
Poole không hề nghe thấy tiếng ông ta đi vào.