Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 131

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 4 • 9:43 tối

Espinosa im lặng đếm ngón tay làm hiệu, giơ lên năm…

Bốn.

Ba.

Hai.

Một.

Brogan nện một cú như trời giáng lên cánh cửa rồi lao vào trong, tấm gỗ nặng nề vỡ toác, vết nứt chạy dài ở chính giữa.

“Tiến lên!”

“Tiến lên!”

Nash quan sát đội SWAT lần lượt từng người mất hút bên trong phòng 405 của Khách sạn Guyon, cho tới khi chỉ còn mình anh trơ trọi trên hành lang xập xệ. Họ phát hiện một thi thể ở dưới sảnh khách sạn. Một người phụ nữ mặc bộ áo liền quần của phạm nhân, đeo cùm, với một vết đạn hành quyết trên trán.

Klozowski lần theo tín hiệu và tìm ra địa chỉ này. Anh ta dùng phương pháp định vị tam giác với các bộ phát Wi-Fi trong khu vực. Sau đó Espinosa dùng một thiết bị cầm tay để dò tìm tín hiệu điện duy nhất trong tòa nhà, xuất phát từ đâu đó phía sau cánh cửa phòng 405.

“Giơ tay lên!”

“Cấm cử động!”

“Anh ta có súng!”

Nash không phân biệt được mấy giọng nói ấy là của ai, những tiếng la lối vang lên qua chiếc tai nghe hòa lẫn với tiếng vọng ra từ trong phòng.

Một tiếng “rầm” nữa lại vang lên. Còn cánh cửa thứ hai ư?

“Nash! Vào đây! Mau!”

Nash băng qua hành lang để tới cửa phòng, chiếc áo chống đạn Kevlar thít chặt lấy eo anh, làm anh khó thở.

Anh bước qua ngưỡng cửa và đặt chân vào trong phòng 405, căn phòng được soi tỏ nhờ hơn chục cây nến và luồng sáng tập trung của những chiếc đèn pin gắn trên nửa tá súng trường tấn công đang chiếu vào cùng một điểm.

Một người đàn ông.

Anh ta quay lưng về phía cửa. Tay giơ quá đầu. Một chiếc laptop đang bật sáng trên cái bàn viết kiểu cổ trước mặt anh ta. Có khoảng một tá sổ bìa đen trắng xếp thành chồng kế bên chiếc laptop, cạnh đó là một khẩu 0,38.

“Sam?”

Porter từ từ quay người lại trên ghế.

“Đừng…” Tibideaux nói.

“Lui xuống đi!” Nash hét lớn. “Sam? Anh đang làm gì ở đây vậy?”

Porter nhìn xuống mép bàn, nhắm mắt lại.

Espinosa và Thomas đều đang chĩa súng vào tường, ánh đèn pin loang loáng bò khắp lớp giấy dán tường in hoa đã bạc phếch, hàng tá ảnh treo rải rác khắp phòng, tất cả đều được lồng khung kính.

Nash đi theo luồng sáng và bước đến gần, chăm chú quan sát một trong những tấm ảnh.

Đó là ảnh của Sam, chụp hồi anh trẻ hơn bây giờ nhiều, chắc chỉ ngoài bốn mươi. Anh mỉm cười trước ống kính. Một cậu bé đứng cạnh anh, cũng đang cười. Cậu bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi.

Espinosa nhíu mày. “Có phải kia là…?”

“Tôi nghĩ đó là Anson Bishop.” Nash khẽ nói. Anh đưa mắt nhìn hai tấm ảnh khác. “Tất cả đều là hắn.”

Nash băng qua phòng để tới bên Porter. “Sam? Thế này là sao?”

Porter mở miệng định nói, nhưng anh không thốt được nên lời.

Trên màn hình laptop với ánh sáng hắt ra đủ để soi tỏ khuôn mặt Porter…

Chào Sam,

Lúc này chắc hẳn anh đang rất bối rối.

Lúc này chắc hẳn anh đang có nhiều điều muốn hỏi.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.