Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 4 • 6:38 tối

Frank Poole bước ra khỏi phòng thẩm vấn không biết đến giờ là lần thứ bao nhiêu, anh dựa lưng vào bức tường ngoài hành lang. Nếu không vì sợ sẽ làm mình gãy tay thì có lẽ anh đã đấm vào bức tường gạch không nung kia rồi.

“Tên này không mở miệng đâu.” Direnzo nói. “Tôi sẵn lòng “quay” hắn thay anh nếu việc đó giúp ích được gì, nhưng tôi đã gặp nhiều kẻ như hắn. Anh đang phải đối mặt với thách thức nhân đôi, hắn là quản giáo nên biết rõ thủ tục hơn những người khác, và hắn sẽ chẳng chịu thua đâu. Hắn biết anh chỉ được phép dồn ép đến thế là cùng.”

“Đội của ông có tìm thấy gì ở căn hộ của anh ta không?”

Đội trưởng lắc đầu. “Tên này sống trong căn nhà như cái hộp giày, và tôi dùng từ sống với nghĩa chung nhất đấy nhé. Không tranh ảnh treo tường, không ti vi, không nội thất, ngoại trừ một cái bàn gấp và một cái ghế trong bếp cùng một cái đệm trên sàn phòng ngủ. Đội của tôi cho biết họ bắt được hắn lúc hắn đang gói ghém đồ đạc, nhưng tôi có cảm giác hắn đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi. Tôi nghĩ có khi hắn còn chưa bao giờ dỡ đồ ra ấy chứ. Đối với hắn, NOLA* chỉ là một điểm dừng chân tạm thời. Hắn giúp người đàn bà đó tẩu thoát sáng nay, việc của hắn ở đây thế là đã xong. Hắn sẽ chuyển đi.”

*Chú Thích:

NOLA là biệt danh của thành phố New Orleans.

“Thế còn Stateville thì sao?”

“Giám thị Vina đã tìm cách liên lạc với giám thị ở Stateville suốt cả buổi chiều. Chưa thấy tăm hơi gì. Lão này hoặc là bận tối mắt, hoặc là cố tình tránh né.” Direnzo tặc lưỡi. “Tôi theo nghề này đã hai mươi lăm năm nay. Tính tôi vốn đa nghi nên anh không để tâm đến những gì tôi nói cũng không sao, có điều, linh tính mách bảo tôi rằng với cái tình hình sếp anh gọi, sếp tôi gọi, rồi còn ai gọi nữa thì có trời biết, lúc này lão giám thị Stateville chắc là đang cuống lên “dọn nhà”. Trừ phi có người đến tận nơi, còn không, tôi không nghĩ chúng ta sẽ liên lạc được với lão cho đến khi nào lão sắp xếp mọi sự đâu vào đấy và rặn ra được một câu chuyện hay ho chính đáng để giải thích cho những việc làm của Weidner hồi còn ở đó.”

Libby McInley.

Direnzo quay về phía ô cửa sổ một chiều. Sau mấy tiếng đồng hồ, vẻ mặt Weidner chỉ càng lúc càng rắn, đầy cương quyết. “Khó khăn thứ hai là ở chỗ, hắn đòi gặp luật sư từ cách đây hai tiếng. Ngay cả khi chiều theo luật ở New Orleans, anh đang đi quá giới hạn không chỉ một lần. Đúng ra mà nói, không ai trong chúng ta được phép thẩm vấn hắn thêm nữa.”

“Ông nói ông gọi cho cô ta rồi, phải không?”

“Phải, nhưng không nghe máy. Gọi cả di động lẫn máy bàn ở văn phòng đều được chuyển thẳng vào hộp thư thoại.”

“Thế còn Jane Doe?”

“Chúng tôi để bà ta yên, đúng như anh yêu cầu. Bà ta vẫn ở trong phạm vi gần văn phòng của Werner. Thiết bị giám sát đeo ở cổ chân bà ta cho biết bà ta băng qua đường, dừng lại ở một con ngõ. Chỗ ấy chỉ có mấy tòa nhà bỏ không, chẳng có gì nhiều. Chắc chắn bà ta đang đợi thứ gì đó hoặc ai đó. Cảnh sát New Orleans đã bố trí xe không phù hiệu đỗ ở tất cả các cửa ngõ. Họ đang giữ khoảng cách anh toàn, kiểm soát mọi xe ra vào khu vực. Chúng tôi dự đoán bà ta sẽ tháo máy theo dõi khi xe của bà ta đến đón. Bà ta sẽ chẳng thể chạy xa được.”

“Vẫn không có dấu hiệu gì của Porter sao?”

“Chưa thấy gì cả. Có vẻ anh ta đã bỏ bà ta lại đó. Chắc là đi đâu với Werner đến giờ vẫn chưa về. Hoặc là Werner đang ngồi trong văn phòng, bắt chước giám thị ở Stateville không nghe điện thoại. Chẳng có cách nào biết chắc được. Cô ta sống tại căn hộ ở tầng trên. Có thể ru rú trong nhà nhiều ngày mà chẳng cần ló mặt ra ngoài.”

Lúc Poole gọi điện cập nhật tình hình cho Đặc vụ Toàn quyền Hurless, sếp anh cho rằng Porter đã giúp người đàn bà trốn thoát và Bishop đang đến tìm bà ta. Rất có thể bọn họ thu xếp gặp nhau tại con ngõ đó. Cô luật sư sẽ không dám mạo hiểm để cuộc trao đổi diễn ra trong văn phòng của mình. Nếu mọi việc diễn ra ngoài văn phòng, cô ta còn có thể phủ nhận mối liên quan. Poole không hiểu tại sao ngay từ đầu cô ta lại dính vào chuyện này. Tại sao lại mạo hiểm giấy phép hành nghề của mình? Cuộc sống của mình? Thậm chí có khi là cả tự do của mình nữa.

Dĩ nhiên, mọi nghi ngờ của Hurless đều dựa trên giả thuyết ông ta đưa ra là Sam Porter đồng lõa với Bishop, nhưng Poole vẫn cảm thấy không đúng lắm. Anh cố tin vào điều đó, cố chứng minh giả thuyết ấy, nhưng có điều gì đó không khớp ở đây.

Hurless đã ra chỉ thị nghiêm ngặt: tiếp tục để mắt đến Porter, dùng mẹ Bishop làm mồi nhử. Kiểm soát toàn bộ khu vực, siết chặt vòng vây khi Bishop xuất hiện. Từ giờ đến lúc đó, tạm thời giữ khoảng cách.

Poole thấy đầu mình quay như chong chóng. Anh không biết phải làm gì nữa. “Ông đưa tôi tới đó được không?”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.