Nhật ký
Lâu rồi tôi không viết.
Tôi không còn ý niệm gì về ngày tháng nữa.
Chắc cha sẽ giận lắm.
Chắc chắn cha sẽ giận tôi lắm.
Lúc này là ba giờ hai mươi tư phút chiều, điều ấy thì tôi biết, chiếc đồng hồ trong tâm trí nói với tôi như vậy, nhưng tôi không biết hôm nay là thứ mấy hay tôi ở đây đã bao lâu rồi. Mọi thứ diễn ra theo một khuôn mẫu y hệt nhau, sự giống nhau ấy cứ nối dài từ ngày này qua ngày khác.
Một tiếng “tách” vang lên từ cửa phòng tôi lúc ổ khóa xoay, tôi ngước lên và thấy bác sĩ Oglesby đang đứng ở ngưỡng cửa.
“Hôm nay cháu thế nào, Anson?”
“Cháu ổn.”
Hai từ thốt ra thật khẽ và thật trầm, chúng dường như khiến ông ta bất ngờ, đây là lần đầu tiên trong suốt nhiều ngày qua tôi mở miệng nói hay đáp lời ông ta.
Tôi ngồi xích ra mép giường, sau đó đứng dậy và duỗi chân.
Thường ngày, ông bác sĩ hay mỉm cười khi đến đưa tôi tới buổi điều trị. Nhưng hôm nay thì không. Ánh mắt ông ta đảo quanh phòng tôi, nhìn khay đựng đồ ăn trưa trống rỗng trên tủ ngăn kéo, quần áo thay ra hôm qua vứt đống trên ghế, cái kẹp giấy nhét dưới góc đệm, hình như tôi thấy ánh mắt ông ta nấn ná ở đó một giây, dẫu tôi đã hết sức cẩn thận khi giấu nó vào đó, không quên dè chừng camera.
“Đi thôi, Anson.”
Ông ta mở rộng cửa và ra hiệu bảo tôi đi trước.
Y tá Gilman ở phòng y tế không mỉm cười khi chúng tôi đi qua; thay vì vậy, bà ấy cúi nhìn chỗ giấy tờ trên bàn và sắp xếp lại các trang.
Cửa phòng cô gái ấy đang mở.
Tôi ngó vào, thầm mong được thấy cô ấy ngồi trên giường. Cô ấy không ở đó. Chiếc giường không có chăn đệm gì cả, căn phòng trống trơn, và hơn thế nữa, trông nó mới vô hồn làm sao.
“Bạn ấy đâu rồi ạ?”
Bác sĩ đặt một tay lên vai tôi, đẩy tôi về phía trước. “Đi nào, Anson.”
Có hai người đàn ông đang ngồi bên ngoài phòng làm việc của bác sĩ, cả hai đều mặc bộ vest nhàu nhĩ. Bọn họ ngẩng lên khi chúng tôi tiến lại gần.
Một ông đứng dậy. “Nó đây hả?”
Bàn tay bác sĩ đặt trên vai tôi siết mạnh một cái rồi buông ra. “Thanh tra, đây là Anson Bishop. Anson, đây là vị thanh tra ta đã kể với cháu, Thanh tra Welderman, còn đấy là cộng sự của ông ấy, Thanh tra… Xin lỗi, tôi quên mất tên anh rồi.”
Người đàn ông thứ hai đứng dậy, đưa tay vuốt lại quần cho thẳng thớm. “Stocks, Ezra Stocks.”
“Tới đây và quay người lại, Anson. Đưa hai tay ra sau lưng.” Thanh tra Welderman nói.
Tôi làm theo lời ông ta.
Thép lạnh bập vào hai cổ tay tôi và khóa lại.
Còng tay.
Vị thanh tra bấm hai bên một lần nữa, cho đến khi chiếc còng thít chặt lấy da thịt tôi. “Chặt quá.”
“Phải.”
Tôi nghĩ đến cái kẹp giấy giấu dưới đệm. Tôi có thể dùng kẹp giấy để mở khóa còng.
“Đi thôi.” Lại là Welderman, ông ta đẩy lưng tôi.
Thanh tra Stocks đi trước dẫn đường, qua bàn bảo vệ, qua cánh cửa kim loại mở ra kèm theo tiếng chuông điện kêu rè rè, sau đó đi hết một loạt hành lang, thang máy, cuối cùng là ra khỏi cửa chính. Tôi nghe thấy tiếng bác sĩ Oglesby phía sau, ông ta đang thì thào to nhỏ với Thanh tra Welderman, nhưng tôi không rõ ông ta nói gì.
Một chiếc Chevy Malibu màu trắng đang đỗ bên lề đường, thân xe bám đầy bụi đất. Stocks mở cửa sau.
Tôi cứ đứng ì ra đó. Welderman kéo giật cái còng, làm hai cánh tay tôi bị vặn ngược lên đau điếng. “Đi tiếp đi, nhóc.”
Ông ta đẩy tôi về phía chiếc ô tô.
“Cho tôi nói chuyện với thằng bé một giây thôi được không? Trao đổi riêng ấy mà?” Bác sĩ Oglesby nói vọng lên từ phía sau.
“Nói ngắn thôi.” Bàn tay nắm lấy cái còng buông ra, hai ông thanh tra đi tới trước đầu xe. Stocks rút từ trong túi ra bao thuốc lá. Welderman giơ tay lên. “Thời gian đâu mà hút.” Tôi nghe thấy ông ta nói.
Ông bác sĩ xoay người tôi về phía mình và khuỵu chân xuống vỉa hè. “Ta đã tạo mọi điều kiện để cháu nói với ta, Anson à, mọi điều kiện. Bây giờ ta không thể làm được gì cho cháu nữa rồi.”
“Cô gái kia đâu?” Tôi hỏi. “Cô ấy đi đâu rồi?”
“Cháu phải ngoan ngoãn vâng lời những người đó. Cháu còn trẻ, cháu có thể vượt qua chuyện này.”
“Cháu muốn lấy lại con dao.”
Ông bác sĩ rướn người lại gần. Tôi cứ tưởng ông ta định ôm tôi. Thế rồi một tiếng thì thầm cất lên bên tai tôi: “Dao nào?”
Ông bác sĩ đứng dậy, lùi lại một bước. “Chúc cháu may mắn, Anson. Ta không mong gì hơn ngoài những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cháu.”
Ông ta vẫy hai thanh tra, bọn họ quay lại chỗ chúng tôi.
Stocks đẩy tôi vào băng ghế sau rồi sập cửa với một tiếng “thình” trầm đục.