Nash
Ngày 4 • 4:06 chiều
“Nash, có nghe thấy tôi nói không?” Giọng Espinosa lẹt xẹt vang lên qua chiếc tai nghe nhỏ giấu dưới mũ của chiếc áo khoác dày Nash đang mặc.
Nash cố ghìm lại thôi thúc ấn tay lên đó. “Có, nghe rất rõ, thưa chỉ huy SWAT*.”
*Chú Thích:
SWAT là tên viết tắt của Đội Chiến thuật và Vũ khí Đặc biệt.
“Sẵn sàng trong ba giây.” Người vừa nói là Brogan, anh ta thở dốc, giọng hơi nghèn nghẹt. Anh ta và đồng đội đỗ xe ở cách đó một khu nhà và giờ đang lội trong tuyết để tiếp cận phía sau ngôi nhà sao cho không bị phát hiện.
Clair lấy được địa chỉ của gã Paul Upchurch này từ trung tâm Designated Driver, Klozowski đã xác nhận thông tin qua Ban Quản lý Phương tiện Cơ giới và hồ sơ của quận. Tên hắn xuất hiện trên giấy tờ nhà đất. Hắn sở hữu ngôi nhà này đã gần mười năm.
Nash ngồi trong chiếc xe Connie trên phố nhà Upchurch, cách đó hai khu. Một bụm khói tắc lại trong “họng” “cô nàng”. Ống xả phát ra tiếng nổ lụp bụp khi “cô nàng” khạc ra. Một chiếc hộp Amazoncom cỡ lớn đang nằm trên ghế lái. Trong hộp là khẩu súng trường tấn công và hai đĩa tạ loại bốn cân rưỡi. Anh mặc áo chống đạn bên dưới chiếc áo khoác lông cừu dày sụ.
“Tôi trông thấy mặt sau ngôi nhà rồi.” Brogan nói. “Có hai cửa sổ ở tầng hai, một ở tầng áp mái, và hai ở tầng trệt. Chết tiệt…”
“Sao thế?” Espinosa hỏi.
“Sân sau có hàng rào mắt cáo cao một mét hai. Chúng tôi đang lội trong tuyết dày sáu mươi centimet, đống tuyết tích tụ gần chạm đến đỉnh hàng rào. Chúng tôi sẽ phải trèo qua. Tôi đang cho cả đội nấp phía sau nhà, cách một khoảng sân. Ngay khi rời khỏi vị trí, mọi hành động của chúng tôi sẽ bại lộ. Tôi áng chừng mất khoảng ba mươi giây để tới được chỗ hàng rào, mười giây để trèo qua, hai mươi giây nữa để tiếp cận cửa hậu và tìm cách đột nhập. Trong suốt thời gian đó, chúng tôi không có chỗ nào để nâp. Ngoài này hoàn toàn trống trải.”
“Rõ.” Espinosa nói. “Nash, khi có hiệu lệnh của tôi, anh sẽ bắt đầu hành động. Nếu thấy chuông cửa, đừng nhấn mà hãy gõ cửa. Ở nhiều nhà cũ, chuông không hoạt động đâu, đứng bên ngoài không thể biết được, nhấn chuông rồi chờ đợi mất thì giờ lắm. Cứ gõ thật mạnh. Lúc đó tôi sẽ đếm đến năm. Chúng ta cho Upchurch thời gian ra mở. Hết năm giây, xe của chúng tôi sẽ tiến vào từ cả hai đầu phố. Brogan và đội của anh ta sẽ đột nhập từ cửa hậu.” Anh ta dừng lại một giây. “Anh sẽ đứng trên khoảng hiên nhỏ. Có chừng chín bậc tam cấp với một chỗ ngoặt và tay vịn dẫn lên hiên. Sẽ khá chật chội, ít khoảng trống để xoay xở. Nếu Upchurch mở cửa, anh lập tức xông vào, xô ngã hắn bằng cách lợi dụng sức nặng của cái hộp giống như trục phá cửa. Đội của tôi sẽ ở ngay phía sau anh. Họ sẽ khống chế hắn. Anh chỉ cần cố gắng làm hắn bất ngờ, sau đó tránh sang một bên.”
“Nếu hắn không ra mở thì sao?”
“Nếu hắn không ra mở, anh hãy nhường đường cho tụi tôi. Đội của tôi sẽ tiến lên phá cửa rồi ập vào trong lúc đội của Brogan đột nhập và kiểm soát tình hình từ cửa hậu. Brogan?”
“Có, thưa chỉ huy?”
“Cả hai đội sẽ kiểm soát tầng trệt. Sau đó tôi muốn anh đi xuống, tới tầng hầm và các tầng bên dưới nữa nếu có. Tôi sẽ lo tầng hai và tầng áp mái.”
“Rõ.”
“Nash. Cố gắng đừng cản đường tụi tôi. Anh không có mũ bảo hiểm. Tôi không muốn để mất ai đó chỉ vì một viên đạn lạc.”
“Tôi không muốn “tẻo” đâu.” Nash đáp.
“Chờ chút…” Espinosa nói. Sau đó: “Xe cứu thương tới rồi. Cả hai xe sẽ đi sau xe van của SWAT ở hai đầu phố, kế đến là các xe tuần tra để phong tỏa khu phố nếu chẳng may tên này thoát được ra ngoài. Các đội vào vị trí cả rồi chứ?”
“Đội sau nhà, đã vào vị trí.” Brogan đáp.
“Đầu phố phía đông, đã rõ.”
“Đầu phố phía tây, đã rõ.”
“Đội tuần tra 6,144, 38, và 1218, đã vào vị trí.”
Im lặng.
“Nash?” Lại là Brogan.
Nash hít một hơi thật sâu. “Đã vào vị trí.”
“Được rồi, khi nào sẵn sàng, anh cho xe dừng lại trước nhà. Nhà số tám mươi ba, bên tay phải của anh, sơn màu xanh dương với nẹp trang trí màu trắng. Chúng tôi sẽ theo sau anh.”
“Rõ.”
Nash hít một hơi thật dài qua đằng miệng, nín thở một lúc, rồi chầm chậm thở ra qua đằng mũi.
Việc đó chẳng giúp anh bình tĩnh hơn được tẹo nào.
Tay anh run lẩy bẩy. Tim đập như trống trận. Trong từng ấy năm theo nghề, anh đã tham gia hàng trăm cuộc vây ráp, vậy mà cảm giác này chưa bao giờ mất đi. Porter từng nói với anh rằng ngày anh không còn cảm giác ấy nữa, ngày anh bước vào một trận phục kích như thế này với tâm trạng bình thản, đó sẽ là ngày anh trúng đạn.
“Sẵn sàng hay không cũng kệ, ta tới đây.” Anh nói.
Cần số của Connie luôn bị kẹt ở chế độ đỗ. Anh phải dùng sức gạt mạnh để chuyển sang chế độ lái. Chiếc xe già nua chầm chậm lết về phía trước.
“Từ từ thôi, Nash, chú ý băng đá trên đường. Sáng nay có xe đi xúc tuyết rồi, nhưng con phố giờ lại đâu vào đấy.” Espinosa nói. “Còn sáu nhà nữa phía bên phải. Lên đến đỉnh ngọn đồi kia anh sẽ thấy.”
Lốp xe chật vật tìm cách bám đường. Cần phải tính toán cẩn thận khi lái xe trên băng tuyết. Đi quá nhanh hay quá chậm cũng khiến xe trượt bánh, khó bám xuống mặt đường. Connie muốn tăng tốc nhưng anh ghìm lại. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy là lớp sơn xanh và nẹp trắng của mái nhà chóp nhọn, sau đó số nhà hiện ra bên cạnh cửa trước. Trên phố có vài xe đang đỗ, trông chẳng khác nào những mô đất khổng lồ trắng phau nằm dưới tuyết, không thể nhìn thấy màu sơn, hãng xe và dòng xe. Tuy nhiên khoảng không gian phía trước nhà đang bỏ trống, đủ để anh khỏi phải đỗ song song. Anh đánh xe vào chỗ trống và chuyển sang chế độ đỗ.
Tiếng Espinosa lại vang lên lẹt xẹt qua chiếc tai nghe nhỏ. “Nash đã tiếp cận mục tiêu, các đội chuẩn bị, sẵn sàng đợi lệnh.”
Nash băn khoăn không biết có nên để máy nổ. Tài xế giao hàng có để máy nổ không nhỉ? Anh chẳng bao giờ để ý. Nhưng trong thời tiết này thì làm vậy cũng hợp lý thôi. Cứ ra ra vào vào liên tục thì việc gì phải tắt máy.
Upchurch có thể cướp xe của mày để chạy trốn lắm chứ.
Anh không tin tưởng vào khả năng Upchurch chạy tuốt ra tận ngoài đường, nhưng ý nghĩ ấy cũng đủ để khiến anh tắt máy và bỏ chìa khóa vào túi. Động cơ của Connie lại khục khặc, khi nhận ra rằng xe không còn chạy nữa, nó phát ra âm thanh nghe như tiếng rên rỉ rồi mới chịu im hẳn.
Nash vớ lấy hộp đựng hàng Amazon, mở cửa xe rồi bước ra ngoài trong cơn bão. Tuyết đã lại rơi nặng hạt, những bông tuyết dày gần ba centimet. Anh biết tầm nhìn vì thế sẽ bị hạn chế. Gió quất vun vút lên đôi má để trần khi anh đi vòng qua xe, dò dẫm tiến đến chỗ anh đoán là vỉa hè đã bị vùi dưới tuyết.
“Có động tĩnh.” Giọng nói của Espinosa vang lên trong tai anh. “Rèm cửa sổ tầng hai, bên tay trái.”
Nash không trông thấy điều đó.
Anh đang đứng trên bậc tam cấp.
Anh thận trọng bước từng bước, một tay cầm hộp, tay kia bám vào lan can bằng kim loại.
Khi đặt chân lên khoảng hiên nhỏ, anh trông thấy chuông cửa, đang định với tay ra ấn thì anh chợt nhớ lời Espinosa đã dặn cách đây mới vài phút.
Tập trung vào, thằng ngốc này. Tập trung vào.
Anh muốn ngoái lại phía sau. Anh muốn ngó nghiêng hai bên đường để chắc chắn rằng những người khác đang ở đúng vị trí như đã nói, nhưng anh không làm thế. Thay vì vậy anh gõ cửa, gõ thật mạnh ba lần, khiến khớp ngón tay đau điếng.
Qua khóe mắt, anh nhác thấy hai xe van của SWAT tiến đến rất nhanh từ cả hai đầu phố. Họ phanh kít lại giữa đường, cửa hậu đã mở tung, các chiến sĩ đặc nhiệm mặc áo chống đạn màu đen túa ra.
Tai anh vang lên hiệu lệnh của Espinosa. “Mau, mau, mau.”
Không ai mở cửa.
Nash có thể nhìn vào nhà qua ô cửa hẹp bên cạnh cửa chính, bên trong không có người. Khi nghe thấy tiếng giày đạp lạo xạo trên tuyết ở bậc tam cấp sau lưng, anh vọt lẹ sang trái, tránh xa cửa chính. Thomas hoặc Tibideaux, anh không phân biệt được là ai, nện cánh cửa khung gỗ cũ kĩ bằng trục phá cửa to tướng đúc từ kim loại màu đen. Chỉ cần hai cú nện là ổ khóa đã bung, cánh cửa bật tung, những chiến sĩ áo đen đi lướt qua anh, tràn vào nhà.
Một tiếng nổ lớn nữa vang lên từ phía sau nhà, làm cửa sổ rung bần bật. Lựu đạn gây choáng.
Brogan: “Chúng tôi đã vào! Tìm thấy một thi thể trên bàn ăn! Là nữ! Ngoài điều đó ra, bếp trống!”
“Phòng khách, trống!”
“Cầu thang tầng hầm, đang xuống!”
“Espinosa đây, tôi đang ở chiếu nghỉ tầng hai.” Anh ta hạ giọng, chỉ còn là tiếng thì thầm. “Phòng tắm, trống. Phòng ngủ một, trống. Phòng ngủ hai…”
Anh ta đột ngột im bặt. Nash ấn tai nghe cho chặt hơn.
“Ngồi im! Cấm nhúc nhích! Cấm…”
Nash rút khẩu súng trường tấn công trong chiếc hộp Amazon và chạy xộc vào. Cầu thang lên tầng hai nằm ở phía cuối phòng khách. Anh nhảy cóc hai bậc một. Trên chiếu nghỉ nhỏ ở đầu cầu thang, Espinosa đang chĩa súng vào ai đó hoặc thứ gì đó trong phòng ngủ thứ hai. Một thành viên khác trong đội đứng phía sau anh ta, họng súng chúc xuống đất.
Nash nhìn Espinosa bước vào phòng.
Giọng nói của Brogan lại cất lên bên tai anh, giờ không còn hét lớn. “Trời đất, cái mẹ gì đây… Chúa ơi… dưới này còn một cái xác nữa, một cô gái nữa. Ngoài ra, tầng hầm không còn ai khác.”