Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 116

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 4 • 5:23 chiều

Sau một tiếng đồng hồ quanh quẩn ở đây, Nash cảm thấy như bốn bức tường nhà Upchurch đang dần thu hẹp lại quanh mình. Anh gọi cho Clair đang ở bệnh viện. “Clair, tình hình tệ quá, rất tệ. Bishop và gã này…” Anh ấn điện thoại lên tai và chầm chậm băng qua tầng hầm, đi theo lối cũ bắt đầu từ cái chuồng tạm để tới chỗ chiếc tủ đông lạnh cỡ lớn dùng làm bồn chứa nước cạnh cầu thang rồi vòng lại, thận trọng giẫm lên những tấm lót bằng nhựa trong được đặt trên sàn để tránh làm ảnh hưởng đến hiện trường. Anh bước vào trong chuồng. Đội Khám nghiệm kiểm tra kĩ tất cả các bề mặt. Anh quan sát một kỹ thuật viên cẩn thận thu thập chất nôn dính máu ở góc phía sâu bên trong.

Clair nghe như đang vừa đi vừa nói, có vẻ hụt hơi. “Chúng tôi đã xác định cô bé các anh tìm thấy ở tầng trệt là Kati Quigley, thành viên hệ phái Nhân chứng Jehovah mất tích chiều hôm qua cùng với cậu bé chúng ta tìm thấy trong xe tải, Wesley Hartzler. Cô bé vẫn trong tình trạng ổn định và đang nằm ở phòng điều trị tích cực nhưng chưa tỉnh. Kết quả xét nghiệm độc tố xác nhận trong máu của cô bé có propofol. Các bác sĩ sẽ để cô bé ngủ trong thời gian chờ thuốc hết tác dụng. Ngay khi cô bé tỉnh, tôi sẽ hỏi chuyện cô bé. Trên người cô bé có vài vết bỏng do điện. Nhưng có vẻ chỉ là vết thương ngoài da, không để lại tổn thương vĩnh viễn.”

Nash cúi nhìn loạt ắc quy ô tô được nối với nhau bên cạnh bồn nước. Anh đã kể cho Clair nghe về chi tiết này. Anh không muốn nghĩ đến nó nữa. “Larissa Biel thì sao?”

Clair nói gì đó với một người ở đầu dây bên kia rồi lại tiếp tục cuộc điện thoại. “Cô bé đang nguy kịch. Cũng bị tiêm thuốc, nhưng có thể như thế lại may. Cô bé được đưa đi phẫu thuật cách đây khoảng ba mươi phút.” Clair hạ giọng. “Chúng bắt cô bé nuốt thủy tinh. Cô bé có nhiều vết rách ở miệng, họng và dạ dày. Nhiều cơ quan nội tạng bị tổn thương nghiêm trọng. Không thể tưởng tượng nổi cô bé đau đớn đến mức nào.”

Nash nhắm mắt lại. “Chúng ta đang phải đối mặt với chuyện gì thế này hả Clair? Việc này vượt xa những gì Bishop từng làm trong quá khứ. Hắn có quan hệ thế nào với Upchurch?”

“Tôi đã cố liên lạc với Poole nhưng điện thoại của anh ta để chế độ thư thoại. Kloz đang tìm kiếm thông tin để truy ra mối liên hệ giữa hai kẻ đó sau khi chúng ta biết được tên của Upchurch, nhưng không thu được kết quả nào. Lâu nay chúng ta luôn nghĩ Bishop là sát nhân đơn độc. Tất cả những điều này thật quá khó hiểu. Chúng tôi cho rằng bọn chúng đã chế cái tủ đông lạnh thành kiểu bồn cô lập giác quan.”

“Bồn gì cơ?”

“Bồn cô lập giác quan. Phổ biến hồi thập niên 50. Nước muối được đun nóng đến ba mươi tư độ C, xấp xỉ nhiệt độ trên da. Khi ngâm mình trong đó, mọi giác quan đều trở nên vô hiệu, anh sẽ không nghe, không nhìn thấy bất cứ điều gì bên ngoài. Khi nhiệt độ nước bằng nhiệt độ của da, anh sẽ cảm thấy như đang nổi. Loại bồn này vốn được dùng để thư giãn, một kiểu thiền ấy mà.”

Nash cúi nhìn đầu kim loại han gỉ của mấy sợi cáp mồi bên cạnh cái bồn. “Thư giãn gì cái kiểu này.”

Điện thoại của Clair kêu “bíp”. “Chờ chút nhé. Tôi có cuộc gọi đến khác.”

Nash nhìn một sĩ quan điều tra hiện trường nhặt chiếc chăn mỏng màu xanh lục trong góc phòng, nhẹ nhàng gấp lại trước khi đặt vào túi đựng vật chứng cỡ lớn.

Anh phải rời khỏi đây thôi.

Anh lên cầu thang để trở lại căn bếp và chậm rãi băng qua phòng trong lúc chờ Clair quay lại. Khi cuối cùng cô cũng lên tiếng, anh đang ở trên tầng hai, bên ngoài căn phòng có con ma-nơ-canh và những bức vẽ.

“Nash?”

“Ừ, tôi vẫn đang nghe đây.”

“Đội tuần tra áp tải Upchurch về Sở vừa gọi cho tôi. Hắn đã ngất xỉu trên băng ghế sau. Họ đang chuyển hướng đưa hắn tới đây.”

“Ngất xỉu ư?”

“Họ nói tự dưng hắn la hét om sòm, cố sờ lên đầu nhưng không được vì hai tay đã bị trói sau lưng. Hắn đập đầu vào cửa xe. Chắc là cách này không được thì xoay sang cách khác. Họ nghĩ hắn bị lên cơn hay gì đó.”

“Liệu có thể là hắn bày trò không? Để tìm cách trốn thoát ấy?”

“Nghe chừng không giống lắm, nhưng chúng ta không thể chủ quan. Tôi đã dặn họ không được mở cửa sau chừng nào chưa tới đây. Xe tuần tra mang theo cái chìa khóa anh gửi cũng vừa đến. Bây giờ tôi ra lấy đây, để xem có khớp được nó với tủ đồ nào không. Tôi sẽ nhờ các sĩ quan ở lại giúp canh chừng Upchurch. Hắn đừng hòng trốn thoát.”

“OK, tìm được gì thì báo cho tôi nhé. Tôi sẽ ở đây cho tới khi bên Hiện trường xong việc.” Lúc này, anh đang ở trong căn phòng nhỏ. Một vài bức tranh đã được bỏ vào trong túi, số khác rải trên giường, tất cả đều được các sĩ quan khám nghiệm hiện trường chụp lại.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.