Clair
Ngày 4 • 8:28 sáng
Không ngờ Kloz đoán trúng phóc, tên lỏi con này.
Tính đến giờ, anh ta đã xác định được thêm tám bản cáo phó viết cho tám nhân viên làm việc tại Bệnh viện John H. Stroger Jr., những người vẫn còn sống nhăn.
Sau khi Kloz đối chiếu và tìm ra tên họ của những nhân viên đó, Clair phối hợp với phòng Nhân sự của bệnh viện để liên lạc với từng người, thông báo tình hình và điều xe đến đón họ.
Cô mất gần cả đêm để triệu tập họ tới đây, tới bệnh viện này. Mỗi người đều được dặn không mang theo bất cứ thứ gì - không đồ ăn, không vật dụng vệ sinh cá nhân, không sách vở, không điện thoại di động, không một tài sản cá nhân nào ngoài bộ đồ đang mặc. Mọi thứ sẽ được cung cấp khi họ đến. Những người có gia đình cũng phải dẫn người nhà theo. Không ai được phép gọi điện, cả trước khi đi lẫn sau khi đến.
Cô tập hợp tất cả tại đây, tại căng-tin bệnh viện.
Bọn họ tức điên.
Cảm giác tù túng chẳng mấy chốc khiến con người ta bức bối, đám nhân viên hầu hết đều mong mỏi giờ làm việc của mình đến nhanh để có thể rời khỏi phòng. Vợ chồng, con cái họ thậm chí còn khó chịu hơn, nhưng cách này là hợp lý nhất rồi. Căng-tin nằm ở vị trí trung tâm của bệnh viện, dễ bề canh gác. Không thiếu đồ ăn và chỗ ở. Cô không thể dồn từng ấy người vào chung một nhà trú ẩn, hay kể cả là nhiều nhà đi nữa. Nguồn lực của Sở không đủ khả năng bao quát được hết.
Cô nhìn thấy Nash bước vào ở đầu phòng đằng xa, anh trông thấy cô và băng qua căng-tin, đưa mắt quan sát khung cảnh trông đã bắt đầu mang dáng dấp của một trại tị nạn.
“Đã tìm ra danh tính của cậu bé trong xe tải.” Anh nói với cô. “Cậu ta tên Wesley Hartzler, thành viên hệ phái Nhân chứng Jehovah. Mất tích hôm qua. Cậu ta đến dự lễ lúc sáng sớm, sau đó bọn họ chia nhau ra đi khắp thành phố để tuyển mộ thành viên.”
“Họ có biết cậu ta đến những đâu không?”
Nash lắc đầu. “Họ không lên kế hoạch cụ thể hay gì hết. Nghe có vẻ hoàn toàn vô tổ chức. Tất cả cứ thế đổ xô đi, mỗi người một hướng.”
“Cậu ta đi một mình à?”
“Cậu ta đi cùng một cô bé tên là Kati Quigley. Tôi vừa nói chuyện điện thoại với mẹ cô bé. Cô bé cũng đang mất tích. Sở đã phát thông báo tìm trẻ em. Tôi đã yêu cầu bố mẹ của cả hai đến đây để chúng ta lấy lời khai. Tôi nghĩ như thế sẽ nhanh hơn. Còn nữa.” Anh nói. “Eisley cho biết cậu bé tử vong do chấn thương sọ não. Trong phổi không có nước.”
“Vậy là cậu ta không bị tra tấn?”
“Tôi nghĩ cậu ta chỉ là một chướng ngại vật, hung thủ giữ lại cô bé kia.”
Clair mở ứng dụng Ghi chú trên điện thoại và xem lướt qua danh sách tên Kloz gửi cho. “Không có bản cáo phó nào viết cho người mang họ Quigley hoặc Hartzler.”
Nash nhún vai. “Có thể cả hai đứa trẻ đều là chướng ngại vật. Hai thành viên Nhân chứng Jehovah xuất hiện trước cửa nhà hắn, hoàn toàn không báo trước, rồi vô tình trông thấy điều gì đó lẽ ra không nên thấy…” Giọng anh nhỏ dần, nhưng Clair hiểu ý anh. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng. Trong số tám nạn nhân trong tầm ngắm mà Kloz tìm ra, bốn người có con. Con cái họ đã được tập hợp đông đủ. Tất cả đều đang ở đây.
Nash dõi mắt theo hướng cô đang nhìn. “Nếu hắn bắt cô bé, thì đó là vì cô bé chẳng may xuất hiện đúng lúc, chứ không phải vì chúng ta khiến hắn không thể ra tay với một trong những đứa trẻ kia. Việc ta tìm thấy thi thể cậu bé chứ không phải cô bé khiến tôi cho rằng cô bé vẫn còn sống.”
“Hắn có thể đang tra tấn cô bé ngay lúc này đây.”
“Chúng ta sắp tìm ra hắn rồi.”
“Hai đứa đi bộ à? Anh cử đội tuần tra bắt đầu đi từ điểm xuất phát của hai đứa trẻ, rồi chia nhau ra đến gõ cửa từng nhà. Nhớ bảo họ đi theo cặp, không thể để ai đó một thân một mình vô tình đụng trúng Bishop hoặc hung thủ.”
“Họ đang làm rồi. Nói chuyện với Eisley xong, tôi gọi ngay cho Ban Điều phối. Giờ tôi cũng tới đó đây.”
Clair gật đầu, rồi cô quay số của Đặc vụ Poole.
Ở một nơi cách đó một ngàn một trăm bốn mươi cây số, Đặc vụ Poole bắt máy sau hồi chuông thứ hai. Clair báo cho anh ta biết tin tức về Wesley Hartzler, đồng thời nói rằng cả đội đã xác định được toàn bộ nạn nhân trong tầm ngắm của Bishop và đã đưa họ đến bệnh viện bình an vô sự.
“Sau khi chúng ta nói chuyện xong, tôi muốn cô gọi cho Đặc vụ Toàn quyền Hurless. Ông ấy là chỉ huy của tôi. Báo cho ông ấy về việc cử người đi kiểm tra từng nhà. Ông ấy có thể huy động thêm nhân lực để hỗ trợ các cô.” Poole nói.
Clair cảm thấy đám người trong căng-tin đang quan sát mình, nhất cử nhất động của cô đều bị cặp mắt của những người cô đưa tới đây ghi lại. Cô đi ngang qua hai sĩ quan đứng gác ở cổng căng-tin và bước ra ngoài hành lang. “Chúng ta đã phá ngang màn chơi cuối của Bishop. Thế nào hắn cũng báo thù cho xem.”
“Không thể nghĩ như thế được. Cô cần tập trung vào việc bảo đảm an toàn cho những người đó. Chúng ta sẽ tìm ra hắn thôi.” Đầu dây bên kia có tiếng sột soạt nghe như Poole đang lật qua các trang giấy. Anh ta hạ giọng thì thào. “Tôi tìm thấy thêm năm thi thể dưới cái hồ đó, Thanh tra ạ. Có khi còn thi thể thứ sáu nữa. Bị cắt xẻ. Các phần được bọc trong túi nylon và buộc đá vào cho chìm xuống, cứ thế phân hủy dưới nước.”
“Trời.”
“Tôi lấy được cuốn nhật ký rồi. Porter để lại nó cho tôi.” Lại có thêm tiếng sột soạt, sau đó anh ta nói tiếp. “Hòm thư của ngôi nhà gần hồ đề tên “Bishop”. Giờ tôi đang ở văn phòng thẩm định nhà đất của quận để tra cứu hồ sơ.”
Clair nói: “Chúng tôi tìm thông tin về nhà hắn cách đây vài tháng nhưng không thu được kết quả. Do không có cơ sở dữ liệu quốc gia nên chúng tôi kiểm tra một vài quận có vẻ khả thi. Những quận có dữ liệu lưu trữ điện tử thì hầu hết là các hồ sơ sau này, mà người mang họ Bishop thì nhiều vô kể. Chúng tôi giới hạn tìm kiếm trong phạm vi Illinois và các bang kế cận, chứ chưa bao giờ nghĩ là phải tìm ở Nam Carolina.”
“Ừ thì, đôi khi cũng đành chịu khó đào bới theo kiểu cổ…” Giọng anh ta nhỏ dần rồi ngưng bặt.
“Anh tìm được gì rồi à?”
Không có tiếng trả lời.
“Đặc vụ Poole?”
“Sam có bất cứ mối liên quan nào với Nam Carolina không?”
“Hồi… hồi mới vào ngành, hình như anh ấy làm ở Charleston, sau đó chuyển tới Chicago. Mà sao?”
“Anh ấy chuyển tới Chicago vào năm nào?”
“Sao anh lại hỏi thế?”
Poole thở hắt ra một hơi, những lời thốt ra nghe thật nặng nề. “Khu đất có hồ nước và hai ngôi nhà gần đó, tất cả đều đứng tên anh ấy.”