Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 126

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 4 • 8:09 tối

“Mở cốp xe ra đi.” Porter nói.

Họ đỗ ngay bên ngoài hàng rào ở góc đằng sau của khách sạn.

Porter là người đầu tiên xuống ô tô. Anh đi vòng ra phía cuối xe, lấy áo khoác của mình và Sarah. Sau khi được tận hưởng thời tiết ấm áp ở New Orleans, anh có cảm giác như mình vừa bước vào một xô đá lạnh. Anh đưa áo của Sarah cho cô khi cô ra khỏi xe, rồi mở cửa sau và đỡ hành khách đi cùng ra ngoài. Anh khoác áo của mình lên vai mụ.

“Xem anh ga lăng chưa kìa.” Mụ nói.

Porter không quan tâm mụ nóng hay lạnh. Chẳng qua anh muốn kiểm soát mụ chặt hơn, hạn chế những việc mụ có thể làm với hai bàn tay. Dẫu tay mụ đang bị còng, anh vẫn không tin tưởng mụ chút nào. “Làm sao để vào được bên trong?”

“Ồ, tôi nghĩ anh đã có câu trả lời rồi.” Mụ khom người chui qua một khoảng hở trên hàng rào mắt cáo và bắt đầu băng qua bãi xe, tiến lại gần tòa nhà từ phía sau, Sarah lẽo đẽo chạy theo.

Lúc này Porter mới hiểu ra. Anh chạy vòng sang bên ghế phụ của chiếc xe và mở hộc để găng. Anh kéo mạnh miệng cái túi nhựa đựng sợi dây chuyền có lồng chiếc mề đay và chìa khóa.

Ánh mắt anh chợt bắt gặp cái túi thứ hai, trong đó có con dao gấp.

Anh cũng mở cái túi ấy ra, nhét cả hai món đồ vào túi quần trước khi đóng cửa xe và đuổi theo hai người phụ nữ.

Do không được máy xúc dọn dẹp nên tuyết xung quanh Khách sạn Guyon đã dồn lại thành đống cao ngất. Những cơn gió vun tuyết vào tường, cuốn chúng lên cao gần chạm tới tầng hai ở đằng sau và hai bên hông khách sạn. Những hạt bụi trắng li ti lơ lửng gần bề mặt, tựa như làn sương mỏng la đà trên mặt hồ tuyền một màu trắng.

Porter nhanh chóng nhận ra có ba hàng dấu chân khác nhau in trên lớp tuyết phía trước mặt anh. Đó là dấu chân của Sarah, mẹ Bishop, và một người nữa. Bishop đã có mặt ở đây, nhiều khả năng hắn đi một mình. Dấu chân của hắn đã được lấp đi phần nào. Chỉ vài giờ nữa thôi, chúng sẽ biến mất hoàn toàn.

Anh bắt kịp hai người phụ nữ khi chạy tới chỗ cánh cửa kim loại nặng trịch nằm thụt vào bên trong một cái hốc nhỏ xây bằng gạch, cạnh sân bốc dỡ hàng.

Sarah đứng dẹp sang một bên, quắc mắt nhìn người đàn bà kia.

Mẹ Bishop đang ngâm nga giai điệu của ca khúc “Baby, It’s Cold Outside”*, miệng ngoác ra cười, điệu cười y hệt mèo Cheshire*.

*Chú Thích:

Tên bài hát có nghĩa là “Cưng à, ngoài kia trời lạnh lắm”.

Mèo Cheshire là nhân vật trong tiểu thuyết Alice ở xứ sở thần tiên của nhà văn Lewis Carroll, với điệu cười rộng ngoác đến tận mang tai rất đặc trưng.

Mụ hất hàm về phía ổ khóa. “Lẹ lên, Thanh tra.”

Porter cau mày nhìn mụ, sau đó anh thò tay vào túi, lấy ra sợi dây chuyền có lồng cái chìa khóa và mề đay của Libby.

Tay anh run run khi anh lập cập tra chìa vào ổ. Anh muốn đổ tại cái lạnh đã khiến anh thành ra như thế.

Chiếc chìa khóa xoay rất trơn tru. Gần đây đã có người tra dầu vào ổ. Chốt khóa thu lại với một tiếng “cạch”. Porter kéo cửa mở và ra hiệu mời hai người phụ nữ bước vào, sau đó anh đóng cửa lại, khiến cơn gió lạnh băng rít lên phản đối.

Sarah lấy điện thoại di động ra và bật đèn pin của máy.

Ba người đang đứng trong nhà bếp. Hay đúng hơn là, nơi từng là nhà bếp.

Phần lớn đồ dùng đã bị lấy đi từ lâu cùng với nhiều cái bàn cỡ lớn làm bằng thép không gỉ. Những gì còn lại chỉ là đống đồ lộn xộn chẳng ai cần đến. Trần phòng nhiều chỗ đã tróc ra, góp thêm những mảng thạch cao và gỗ mục vào đống tạp nham.

“Trông chẳng khác gì bãi rác.” Sarah nói, quét đèn pin quanh phòng.

Porter đi sâu hơn vào trong, cẩn thận để tránh giẫm phải mớ hổ lốn trên sàn. “Bishop đâu?”

“Lối này.” Jane Doe chậm rãi tiến về phía trước, hai chân vẫn đang bị cùm.

Porter và Sarah theo sau mụ, đi qua một dãy bếp nấu han gỉ và vài cái sọt gỗ cũ bên tay trái chất cao đến tận trần.

Hai cánh cửa lật tự động với hai ô kính tròn cao ngang tầm mắt từng ngăn cách nhà bếp với sảnh khách sạn, nhưng giờ đây, một cánh nằm bẹp dưới sàn, cánh kia bấu víu vào tường nhờ cái bản lề duy nhất còn sót lại, nghiêng ngả như sắp rụng. Có ánh nến lập lòe phía bên kia ngưỡng cửa.

Ba người đi qua đó và đặt chân vào sảnh, bước ra từ phía sau quầy, trước mắt họ là một không gian từng có thời nguy nga, tráng lệ biết mấy. Một cái máy làm bắp rang cũ kĩ phủ đầy mạng nhện đứng tít trong góc xa.

“Một suất bắp rang bơ cỡ trung chứa nhiều chất béo hơn cả một bữa sáng với thịt nguội và trứng, cộng thêm một suất Big Mac với khoai tây chiên và một bữa tối với bít tết.” Giọng nói của Bishop cất lên từ đâu đó trong phòng. “Có lẽ vì thế mà nhà mình chưa bao giờ ăn bắp rang, phải không mẹ?”

Porter căng mắt nhìn vào bóng tối, nơi những bóng đen nhảy nhót trên tường và trên trần theo điệu nhạc vô thanh nào đó.

“Đằng này cơ mà, Sam. Hãy để cho mắt mình có chút thời gian thích nghi với bóng tối đã.”

Một tiếng chuông ngân vang, Porter quay ngoắt về phía cửa chính đã bị đóng ván kín mít. Bishop đứng bên cánh cửa đồ sộ, cạnh quầy của nhân viên hành lý. Trong tay hắn đang cầm một khẩu súng, nhưng họng súng chúc xuống đất. Trông có vẻ là một khẩu 0,38. So với lần cuối cùng Porter nhìn thấy hắn, tóc hắn giờ đã dài ra, mặt hắn lún phún râu. Porter cứ nghĩ hắn sẽ khoác lên mình lớp ngụy trang nào đó, có thể là một màu tóc nhuộm chẳng hạn. Nhưng không, đây chính là Bishop mà anh biết, kẻ đã ám ảnh anh suốt bao lâu nay.

Porter tiến lên vài bước, lấy thân mình chắn giữa Bishop và Sarah. “Tao không nghĩ mày lại là loại thích dùng súng đấy.”

“Cái này ấy hả?” Bishop giơ khẩu súng lên và mỉm cười, huơ huơ trước mặt. “Thời buổi khó khăn mà.”

Bishop ngó qua vai Porter. “Chào mẹ. Mẹ khỏe không?”

Không để mụ kịp trả lời, Porter tiến thêm một bước nữa. “Quả bom ở đâu, Bishop? Mày bảo nếu tao đưa mụ ta đến đây, nếu tao dẫn mụ đến cho mày, mày sẽ nói cho tao biết nơi đặt bom. Mày còn bảo mày sẽ thả mấy cô bé ra.”

“Đúng là tôi có nói thế thật, nhỉ?” Hắn đưa họng súng ngắn ngủn to tròn lên gãi một bên đầu. “Nhưng tôi tin tôi cũng đã cho anh thời hạn, phải không nào? Anh đến muộn, Sam ạ, muộn quá thể. Bắt người khác chờ đợi đã là bất lịch sự rồi, nhưng trong hoàn cảnh này, sự chậm trễ còn có thể là một sai lầm chí tử. Xưa nay tôi cứ nghĩ anh là Quý ngài Đúng giờ kia đấy.”

Porter cảm thấy con dao nặng trĩu trong túi đang đè lên đùi anh.

“Mọi người đã cố hết sức để tới đây trong thời gian ngắn nhất.” Sarah lên tiếng phía sau anh.

Bishop hạ súng xuống và đi vòng quanh quầy nhân viên hành lý. “Có lẽ vậy. Đó quả là một chuyến đi đáng nhớ, đúng không? Tôi có hơi tự phụ khi khiến thử thách này khó khăn đến thế với cả ba người.” Hắn ngả ra sau, quầy gỗ cũ kĩ rên rỉ dưới sức nặng của hắn. “Cứ bình tĩnh, không có ai chết cả, tạm thời thì chưa. Việc đó có thể để sau, lúc nào chẳng được. Tuy nhiên, sự chậm trễ này đúng là đã khiến khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau bị rút ngắn. Tôi đã hy vọng chúng ta có cơ hội chuyện trò, thảo luận về mọi thứ các vị chứng kiến trong mấy ngày gần đây, nhưng bây giờ, bây giờ tôi e là không thể. Ít ra là không đủ cho một cuộc nói chuyện quan trọng đến thế. Quả bom vẫn đang đếm từng giây. Anh bạn Hướng đạo sinh của chúng ta đây hẳn sẽ muốn xử lý phần việc đó. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có những vấn đề bức thiết hơn cần phải giải quyết.”

Bishop tiến lên trước vài bước, tay cầm khẩu 0,38 buông thõng. “Lẽ ra anh nên tháo cùm cho bà ấy, Sam ạ. Thứ công cụ này có hơi dã man thì phải, anh không nghĩ vậy sao?”

Mẹ hắn lết về phía trước, tiến lại gần hắn. “Thật tốt khi được gặp con, Anson. Thật tốt quá.”

Bishop mỉm cười. “Bà vẫn còn nhớ nơi này, phải không? Bà có bao kỷ niệm thân thương ở đây, tôi tin là vậy.” Hắn quay người, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà được trang trí cầu kỳ, ánh mắt lướt qua những chi tiết đã mục nát và hoa văn phức tạp phía trên cao. “Có những hồn ma đang ẩn mình trong mấy bức tường này, Sam ạ. Anh có nghe thấy tiếng thét gào của họ không? Tôi thì có thể đấy, tất cả cứ như chỉ mới hôm qua, tiếng Libby là to rõ hơn cả.”

Porter vươn tay ra, túm tóc người đàn bà đứng bên cạnh. Anh kéo mụ lại gần mình, sợi xích va lanh canh bên dưới chiếc áo khoác của anh. Với bàn tay không vướng bận, anh rút phắt con dao trong túi quần ra, bật lưỡi dao rồi ấn mảnh thép sắc lẻm lên cái cần cổ trắng nhợt đang phơi ra của mụ. “Tao hỏi mày lần này là lần cuối, thằng điên kia. Quả bom đang ở đâu? Mấy cô bé đang ở đâu?”

Bishop mỉm cười và nâng súng lên. “Cảm ơn vì đã mang con dao của tôi đến, Sam. Hay là chúng ta trao đổi đi, con dao đổi lấy khẩu súng sau khi xong việc ở đây? Tôi thích con dao ấy.”

Hắn bắt đầu băng qua sảnh, họng súng cứ lớn dần theo từng bước chân.

Người đàn bà lùi về phía sau, áp sát thân mình vào người Sam. “Giờ chúng ta hết nợ rồi, Anson. Ta không thể chạy trốn được nữa. Ta đã làm tất cả những gì con yêu cầu. Tất cả.”

“Vậy sao? “Gần như” thôi.” Bishop đáp.

Khẩu 0,38 khai hỏa với một tiếng nổ lớn đến nỗi khiến tàn tích của những ô cửa sổ rung lên.

Sarah thét lớn.

Đầu Jane Doe bật ngửa, đập vào ngực Sam.

“Giờ thì còn may ra.” Bishop nói. “Ờ, giờ tôi nghĩ chúng ta hết nợ rồi đấy.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.