Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 130

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 4 • 9:15 tối

Clair chỉ muốn hét lên thật to.

Cô đang phải trải qua cơn đau đầu tồi tệ chưa từng thấy, ba viên Advil uống vào hoàn toàn chẳng có tác dụng gì.

Cô đứng ở chính giữa căng-tin, xung quanh có ít nhất bốn, năm chục người - người lớn, trẻ con, nhân viên y tế - tất cả những ai Kloz tìm được thông qua các tài liệu họ tổng hợp lại, tất cả những ai họ xác định có liên quan đến hàng tá cáo phó do Bishop đăng lên, những người đó đang la lối om sòm, không quát cô thì quát lẫn nhau.

Chẳng ai muốn ở lại đây.

Cô phải cố gắng thả họ ra càng sớm càng tốt.

Lúc trước, cô ngồi nói chuyện với Kati Quigley suốt một tiếng đồng hồ và không sao quên được hình ảnh về những gì cô bé đã nói với cô. Cô cũng vừa biết tin Larissa Biel đã tỉnh. Bố Larissa tìm cô mãi và bảo ông ta đã phải chạy khắp bệnh viện mới gặp được cô. Larissa không nói được. Các bác sĩ muốn cô bé để cho cổ họng nghỉ ngơi, nhưng cô bé có thể viết. Vừa tỉnh, cô bé đã lập tức vớ lấy giấy bút, và căn cứ vào vẻ hốt hoảng, bấn loạn của ông ta, câu chuyện của cô bé xem chừng còn đen tối hơn cả những gì Kati đã kể.

“Mọi người trật tự!”

Vài cái đầu ngoái nhìn. Tiếng ồn ào lắng xuống giây lát rồi lại bùng lên như chợ vỡ.

Clair bước lên một cái ghế rồi trèo lên bàn. “Các vị sớm nghe tôi nói chừng nào, tôi càng có thể giải phóng cho các vị sớm chừng ấy!” Cô giơ cao tập câu hỏi khảo sát và vẫy. “Những ai chưa nộp lại phiếu điều tra tôi phát lúc nãy, đề nghị hoàn thành nốt rồi nộp cho một trong các sĩ quan!”

Một cô bé con cách cô chừng mét rưỡi đột nhiên khóc toáng lên, chẳng vì lý do gì ngoài việc làm cho tình cảnh thêm phần hỗn loạn. Bà mẹ vội bế cô bé và đung đưa dỗ dành, nhưng chẳng ăn thua mấy.

Qua khóe mắt, cô nhác thấy bác sĩ Morton lén trở lại căng-tin. Ông ta cũng trông thấy cô và lập tức quay đi.

Cô đã ra chỉ thị nghiêm ngặt không để bất cứ ai rời khỏi phòng, nhưng rất nhiều chuyên gia y tế họ đưa đến nơi tập trung tạm thời vì mục đích an toàn này có vẻ chỉ coi mệnh lệnh của cô như một lời khuyến nghị. Gần như ai cũng ra ngoài ít nhất một lần. Phần lớn trong số họ còn đi đi về về vô số lần vì bị gọi đến nhiều khu khác nhau trong bệnh viện thông qua máy nhắn tin hoặc điện thoại. Cô chẳng thể làm được gì trong chuyện này. Tính mạng của nhiều người khác đang lâm nguy chứ không chỉ có mình họ, và đúng ra mà nói thì không ai thực sự có nghĩa vụ phải ở yên trong này cả. Cô tin rằng vài người đã trốn ra ngoài và không quay lại nữa.

Điện thoại trong túi cô rung lên.

Cô lấy máy ra.

Sarah Werner.

Cô chẳng quen Sarah Werner nào hết. Gọi gì cũng để sau.

Clair nhấn nút từ chối. Cô thấy mình có hai cuộc gọi nhỡ của Kloz.

Xong việc ở đây, cô sẽ quay lại chỗ anh ta.

Anh ta đang nghiên cứu hồ sơ của Upchurch và có lẽ đã phát hiện ra chi tiết nào đó. Phòng thí nghiệm cũng đang phân tích hóa chất có trong chiếc kim tiêm cắm trên quả táo. Nếu không liên lạc được với cô, họ sẽ chuyển kết quả cho anh ta.

Điện thoại lại kêu.

Sarah Werner.

Cô nhấn nút nhận cuộc gọi và áp điện thoại lên tai, bịt chặt lấy tai còn lại. “Thanh tra Norton nghe!”

Giọng nói ở đầu dây bên kia là giọng đàn ông, nhưng cô không thể nghe ra được người đó nói gì. Trong này quá ồn. “Từ từ, chờ tôi một chút!”

Cô xuống khỏi cái bàn, len qua đám đông và ra hành lang. Khi tới chỗ thang máy, cô mới nói tiếp. “Xin lỗi, Thanh tra Norton nghe đây. Tôi có thể giúp gì cho anh?”

“Cô bắt được Paul Upchurch chưa?”

“Ai đấy?”

“Tôi đây mà, Clair.”

“Sam à?”

“Ừ.”

Cô quay người lại. Một trong những sĩ quan tuần tra canh gác căng-tin đang dõi theo cô. Cô tiến thêm vài bước nữa trên hành lang và quay lưng lại với anh ta. “Anh đang ở đâu vậy?”

“Tôi… tôi cứ nghĩ hắn có bom. Hắn lừa tôi, để tôi tưởng rằng hắn có bom, nhưng không phải bom. Hoàn toàn không phải là bom…”

“Sam, anh nói gì khó hiểu quá. Anh đang nhắc đến ai? Upchurch à? Chúng tôi bắt được hắn rồi. Hắn không có bom đâu.”

“Cô có… có cứu được các cô bé không? Hai cô bé? Larissa Biel và một người nữa ấy mà?”

“Có, Sam ạ. Họ an toàn rồi. Cả hai. Họ sẽ ổn cả thôi.”

Khoan đã. Có gì đó sai sai.

Điều này thật vô lý.

“Sam, làm thế nào anh biết chuyện Larissa Biel? Cô bé mất tích sau khi anh bỏ đi. Chúng tôi chưa hề đưa ra bất cứ thông tin nào về Quigley. Có phải anh đã nói chuyện với Nash hay với tay đặc vụ FBI Frank Poole?”

“Ôi, Clair ơi. Tôi gây họa rồi. Phen này tôi gây họa lớn rồi.”

“Cô chuyện gì thế, Sam? Nói cho tôi biết đi.”

Porter hít một hơi dài. “Paul Upchurch còn sống không?”

“Còn. Đội của Espinosa bắt được hắn mà không gặp trở ngại gì. Nash bảo cứ như là hắn đang chờ họ đến vậy. Hắn ngoan ngoãn để họ dẫn đi. Trên đường về Sở, hắn đột nhiên lên cơn và ngất xỉu. Họ đưa hắn tới Bệnh viện Stroger này, hắn đang được phẫu thuật. Ung thư não giai đoạn bốn. Tình hình không mấy khả quan.”

“U nguyên bào thần kinh đệm. Hắn bị u nguyên bào thần kinh đệm.” Sam nói khẽ.

“Sao anh biết? Mà làm thế nào anh biết được tên hắn? Anh đã nói chuyện với ai?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Sam?”

“Hai cô bé đâu?”

“Cũng đang nằm ở bệnh viện này.”

“Chết tiệt.”

“Sam? Có chuyện gì?”

Porter hít sâu một hơi nữa. “Cô cần phải cách ly họ. Cách ly họ cùng tất cả những người đã tiếp xúc với họ, ngay lập tức. Đừng để bất cứ ai rời đi.”

“Tại sao?”

Lại im lặng.

“Sam, anh đang làm tôi sợ đây.”

“Bishop nói hắn đã tiêm cho hai cô bé một biến thể của virus SARS nồng độ cao. Hắn tiết lộ cho tôi biết hắn lấy virus ở đâu, và tôi tin hắn. Hắn còn bảo hắn để lại một mẫu virus cho cô ở bệnh viện để làm bằng. Hắn bảo tôi chuyển lời đến cô là “Bạch Tuyết cũng ngây thơ chẳng biết gì”. Cô có hiểu câu đó nghĩa là thế nào không?”

“Chúng tôi tìm thấy một quả táo có cắm một cái kim tiêm.” Clair nói với anh, giọng cô nghẹn lại. “Quả táo được đặt trên tập hồ sơ bệnh án của Paul Upchurch.”

“Clair, nghe kĩ những gì tôi nói đây. Tôi sẽ cho cô biết một cái tên. Cô sẵn sàng chưa?”

Chưa.

“Anh nói đi.”

“Bác sĩ Ryan Beyer. Ông ta là bác sĩ phẫu thuật thần kinh của Bệnh viện John Hopkins. Ông ta chuyên về lĩnh vực gọi là liệu pháp siêu âm hội tụ. Có vẻ đây là một phương pháp điều trị có thể giúp được Upchurch, nhưng công ty bảo hiểm của hắn không chịu thanh toán chi phí. Dù đem lại hiệu quả cực cao nhưng phương pháp này hiện vẫn bị coi là đang trong giai đoạn thử nghiệm. Bishop tin rằng mọi việc họ làm cho đến giờ đều chỉ lãng phí thời gian. Hắn cảm thấy tất cả những ai có liên quan đến quá trình điều trị của Upchurch đều đã phụ lòng hắn: bác sĩ, y tá, bảo hiểm, các công ty dược. Hắn nhắm vào tất cả những người đó vì hắn cảm thấy cả hệ thống y tế đã giết chết Upchurch. Hắn nghĩ bên bảo hiểm chọn cách hèn hạ là phủi sạch trách nhiệm, còn những kẻ khác cứ thản nhiên lo việc của mình, coi như không có gì xảy ra, và hắn không cam lòng đứng nhìn tên đó chết.”

“Làm thế nào anh biết được tất cả những điều này?”

“Sau khi chúng ta nói chuyện xong, cô cần phải tìm bác sĩ Beyer này và đưa ông ta tới đây. Bishop nói…”

Giọng Porter nhỏ dần, rồi anh lại tiếp tục. “Bishop nói hắn vẫn còn nhiều virus, và nếu Upchurch chết, hắn sẽ tiêm virus một cách ngẫu nhiên vào những người dân trong thành phố. Hãy tìm ông bác sĩ đó. Cách ly tất cả những ai tiếp xúc với hai cô bé. Cô cần phải kiểm soát chuyện này.”

“Giờ anh đang ở cùng Bishop à?”

“Tôi phải đi rồi, Clair. Tôi thực sự xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả.”

Porter cúp máy, đường dây bị ngắt.

Lúc này, tiếng ồn ào trong căng-tin chợt vọng đến tai cô, những giọng nói giận dữ hòa thành một thể cứ mỗi lúc một lớn, từ từ tràn ra hành lang, chảy qua hai sĩ quan tuần tra đang loay hoay tìm cách ngăn lại.

Clair cúi nhìn tập câu hỏi khảo sát cô đang cầm trên tay. Cô đã đích thân đi phát cho từng người sau khi ngồi hơn một tiếng đồng hồ trong phòng Kati Quigley.

Tập giấy tuột khỏi tay cô và rơi xuống sàn.

Cảm giác đau buốt lan khắp cơ thể cô, ngấm sâu vào tận xương tủy.

Clair hắt xì.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.