Poole
Ngày 4 • 4:06 chiều
Weidner ngồi trên chiếc ghế kim loại được vít chặt xuống sàn đằng sau cái bàn cùng bộ. Mắt anh ta đảo khắp phòng, ngón tay liên tục ngọ nguậy, cọ xát, một tay đặt trên bàn, tay kia đặt lên lòng.
Poole quan sát anh ta qua ô cửa sổ một chiều. “Lúc cảnh sát đến, anh ta có nói gì không?”
Giám thị Vina lắc đầu. “Chẳng chống cự hay gì hết, chỉ ngoan ngoãn đầu hàng. Anh ta đã sắp sẵn túi hành lý, trong đó có hơn hai ngàn đô tiền mặt và một vé xe buýt đến Chicago. Chúng tôi mà đến chậm mươi phút nữa thôi thì có lẽ anh ta chuồn mất rồi.”
“Tôi nói chuyện với anh ta được chứ?”
Giám thị nhún vai. “Anh ta không chịu nói gì với tôi. Tôi đã thử rồi. Anh cứ tự nhiên.”
Đội trưởng Direnzo đứng bên trái Poole. Anh cảm nhận được thân nhiệt tỏa ra từ người đàn ông ấy.
“Khi tôi xong việc, anh ta là của ông cả đấy.” Poole bảo ông ta.
Direnzo không đáp mà chỉ ậm ừ.
Poole mở cánh cửa kim loại ngăn cách giữa hai phòng và bước sang phòng thẩm vấn, đóng cửa lại sau lưng.
Weidner ngẩng lên, sau đó lại cúi nhìn bàn tay đặt trên bàn.
Poole ngồi xuống ghế đối diện. “Chào anh, Vincent. Tôi là Đặc vụ Frank Poole của FBI. Xem ra anh đã có một buổi sáng với khá nhiều sự kiện đáng nhớ. Sao anh không bắt đầu bằng cách nói cho tôi biết anh và Libby McInley có quan hệ thế nào?”
Ngón tay Weidner ngừng gõ nhịp. “Luật sư. Sarah Werner. Ngay bây giờ.”
“Tất nhiên anh hoàn toàn có thể chọn cách ấy. Nhưng tôi nghĩ anh làm nghề này đã lâu nên thừa hiểu mọi chuyện sẽ có kết cục ra sao nếu anh đi theo hướng đó.” Poole nói. “Nếu anh không giúp tôi, nếu anh nhờ luật sư can thiệp, thì tôi cũng chẳng thể giúp được anh. Điều đó có nghĩa là chúng tôi sẽ truy tố anh với đầy đủ tội danh: đồng lõa và tiếp tay cho hành vi phạm pháp, dàn xếp vụ vượt ngục, chạy trốn lực lượng chức năng… anh đang phải đối mặt với mức án không hề nhỏ đâu. Anh trả lời vài câu hỏi, anh giúp đỡ tôi, thì tôi mới có thể giúp anh được.” Poole nhoài người qua bàn lại gần anh ta. “Tôi muốn nói rõ một điều thế này, Vincent. Tôi đến đây không phải vì anh. Anh chẳng qua chỉ là một công cụ để tôi đạt được mục đích của mình, thế thôi. Tôi không có lý do gì để làm khó anh cả. Nhưng bên kia tấm kính là giám thị và đội trưởng đội an ninh trại giam, hai người đó không ai hài lòng với anh đâu. Tôi mà để anh ở đây với họ, họ sẽ trừng phạt anh để làm gương. Họ sẽ dùng anh để dằn mặt người khác. Anh giúp tôi, tôi sẽ đưa anh về Chicago cùng tôi, chúng ta tránh được tất cả những rắc rối đó. Dù sao anh cũng đang định tới Chicago mà, đúng không? Tôi có một chiếc phi cơ đang chờ sẵn ở sân bay Louis Armstrong.”
Weidner nhoài người về phía trước. “Luật sư. Sarah Werner. Ngay.”
“Nói cho tôi biết về Anson Bishop đi. Tại sao anh lại giúp hắn?”
Weidner không trả lời.
“Người đàn bà được anh giúp trốn thoát là ai? Có phải mẹ của Bishop không?”
Im lặng.
Vậy là Poole phải ngồi mọc rễ gần hai tiếng đồng hồ tiếp theo trong căn phòng này cùng với Weidner.