Clair
Ngày 4 • 8:08 tối
Clair kết thúc cuộc gọi với Nash.
Anh vẫn đang ở nhà Upchurch.
Cô và Kloz trải hồ sơ bệnh án của Upchurch trên bàn, rà soát nội dung bên trong. Họ tìm thấy tên của tất cả những người hiện đang có mặt tại căng-tin, nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Họ còn phát hiện hơn chục cái tên khác xuất hiện rải rác trong các loại giấy tờ. Clair đã cử xe tuần tra đi khắp thành phố đón tất cả những người được nhắc tới về đây.
“Còn nữa.” Kloz nói. “Angelique Waltimyer. Cô ta là y tá làm việc ở khoa Cấp cứu dưới tầng một. Có vẻ như Upchurch đến khám cách đây khoảng một tháng và được giữ lại theo dõi qua đêm.”
Clair gật đầu với Sue đang đứng phía sau. Họ kết nạp người hộ lý vào đội để giúp khoanh vùng tìm kiếm. Sue đã nhanh nhẹn lấy điện thoại ra và đang gọi xuống tầng dưới.
“Dù lúc này cô ta có đang dùng ngón tay bít vết thương do đạn bắn đi nữa tôi cũng cóc quan tâm. Tôi muốn cô ta lên đây ngay.” Clair nói và quay lại với tập hồ sơ.
“Tên này đã trải qua ba cuộc phẫu thuật, đều ở bệnh viện này.” Kloz nói. “Thật chả khác gì ịn một cái phéc-mơ-tuya lên đầu hắn. Họ cắt khối u đi, nhưng nó ngay lập tức tái phát. Ban đầu chỉ bằng quả bóng golf… thế mà cô xem, chỉ trong vòng có vài tuần đã to bằng ngần này.”
“Họ đang chuẩn bị phẫu thuật cho hắn lần nữa.” Clair lầm bầm. “Tôi mong thằng phế vật ấy chết quách trên bàn mổ đi cho rồi.”
“Chẳng hiểu sao hắn sống được đến tận bây giờ. Bọn họ lấy đi của hắn bao nhiêu là não, hắn mà làm chính trị gia khéo cũng được ấy.”
“Thanh tra?”
Clair ngẩng lên. Bác sĩ Hirsch đang đứng ở ngưỡng cửa, một người đàn ông trạc ngũ tuần có cái đầu hói, đeo cặp kính nhỏ gọng tròn và cà vạt màu tím rợ. “Vâng?”
“Kati Quigley vừa tỉnh. Hiện cô bé đang ở cùng bố mẹ.”
Clair đưa mắt nhìn Klozowski.
“Cứ đi đi, tôi lo được.” Anh ta nói.
Clair vội vã rời khỏi phòng, vị bác sĩ theo sau. Vào trong thang máy, cô hỏi: “Đã có tin gì của Larissa Biel chưa?”
Bác sĩ Hirsch gãi cằm. “Vẫn đang phẫu thuật. Tôi nghĩ cô bé sẽ qua khỏi thôi, nhưng tổn thương dạng này có thể sẽ mất nhiều thời gian xử lý. Bác sĩ Crandal đang mổ cho cô bé. Ông ấy là bác sĩ phẫu thuật xuất sắc. Tôi biết ông ấy đã nhờ một chuyên gia khám cổ họng cho cô bé, đặc biệt là thanh đới. Những tổn thương vĩnh viễn, nếu có, chắc sẽ liên quan đến khả năng nói. Giờ chưa thể nói trước được gì nhưng chúng ta sẽ sớm biết thôi. Tôi nghĩ họ sẽ còn ở trong đó ít nhất một tiếng nữa.”
Cửa thang máy mở ra. Hai người rẽ trái, đi dọc theo hành lang.
Kati Quigley nằm ở phòng riêng trên tầng hai, ngoài cửa có một sĩ quan mặc đồng phục đứng gác. Clair có thể trông thấy cô bé qua ô quan sát nhỏ trên cửa ra vào. Cô bé đang ngồi, hai tay khua khoắng. Bố mẹ cô bé đứng bên trái giường. Bác sĩ kéo cửa ra rồi mời Clair vào. Kati và bố mẹ ngẩng lên.
Bố Kati bước tới chắn giữa Clair và chiếc giường. “Ấy không, con bé cần được nghỉ ngơi. Khi nào khỏe lại, nó sẽ khai với các cô.” Ông ta mặc vest, nhưng áo khoác và cà vạt đang vắt trên một trong mấy cái ghế ở góc phòng. Kloz nói ông ta là luật sư.
“Không sao đâu bố. Con ổn mà. Con muốn giúp đỡ.”
Mẹ Kati vươn ra, siết chặt tay con gái. “Mẹ biết, nhưng bố con nói phải đấy.”
Clair có cảm giác như một chướng ngại vật vừa lù lù xuất hiện, cô muốn gạt phăng những người này để đi qua, nhưng không, thay vì vậy cô thầm đếm đến năm, hít một hơi và cố nặn ra một nụ cười. “Tôi hoàn toàn hiểu điều đó, thưa ông bà Quigley, thật sự đấy. Tôi hứa sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô bé. Tốt nhất vẫn nên tiến hành việc này khi mọi chuyện còn mới. Bác sĩ Hirsch đây sẽ giám sát cô bé. Nếu cô bé cảm thấy căng thẳng vào bất cứ lúc nào, tôi sẽ dừng lại ngay.”
“Chết tiệt, bố. Chuyện quan trọng đấy ạ!”
“Kati!” Bà mẹ quắc mắt nhìn cô bé.
“Con xin lỗi mẹ.” Cô bé nói. “Xin mẹ, hãy để con nói chuyện với cô ấy.”
Bố cô bé vẫn không suy suyển. “Các cô đã bắt được tên súc sinh gây ra chuyện này rồi đúng không?”
“Chúng tôi nghĩ chúng có hai tên.”
“Đi mà, bố.”
Ông ta nhắm mắt lại và lắc đầu. “Được rồi, nhưng chỉ một phút thôi đấy.”
“Cảm ơn.” Clair đi lướt qua ông ta và ngồi xuống bên phải giường, đối diện với mẹ Kati. Cô lấy điện thoại di động trong túi, đặt lên tấm ga giường. Cô vươn ra nắm lấy bàn tay còn lại của Kati, bàn tay đang gắn ống truyền dịch. “Cô rất mừng vì cháu đã an toàn. Cháu không phiền nếu cô ghi âm cuộc nói chuyện này chứ?”
“Dạ không. Không sao đâu ạ.”
“Hãy kể cho cô mọi thứ cháu nhớ được. Kể từ đầu, và không cần phải vội vàng. Đôi lúc, những chi tiết nhỏ nhất lại là những chi tiết quan trọng nhất.”
Kati gật đầu. Cô bé nhăn mặt rồi hắt hơi một cái.
“Cơm muối.” Bà Quigley nói.
Clair rút khăn giấy trên chiếc tủ đầu giường và đưa cho Kati.
Cô gái đưa tờ khăn giấy lên chấm đôi mắt nhòe nước.