Clair
Ngày 4 • 1:12 chiều
“Tôi đã nói rồi, chúng tôi không tổ chức cuộc thi nào cả. Tôi không biết thứ đó là gì hết.”
Clair chằm chằm nhìn người phụ nữ ngồi sau quầy tiếp tân của trung tâm đào tạo lái xe Designated Driver. Cô cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Người phụ nữ kia nhìn lại cô với vẻ thờ ơ, thách thức. Clair muốn nhoài người tới, túm cổ bà ta và kéo lại gần. Kloz đã lấy tấm ảnh chụp Lili Davies đang cầm iPad, chỉnh cho sắc nét và phóng to lên để nhìn rõ các chi tiết. Phiên bản Clair lưu trong điện thoại cho thấy rõ tòa nhà này cùng vài chiếc ô tô đỗ phía trước. “Chị xem lại lần nữa đi.” Clair nói, đẩy tờ giấy in hình những đứa trẻ mất tích và đã chết về phía người phụ nữ ngồi bên kia quầy.
Bà ta liếc xuống, sau đó lại ngẩng lên nhìn Clair. “Tôi đã nói rồi, tôi chưa hề gặp bất cứ đứa nào. Không ai trong số những đứa trẻ này từng đặt chân tới đây. Nếu chúng đến thì tôi phải biết chứ. Người nào cũng có thể chụp ảnh nơi này rồi chế lại. Số máy kia không phải của trung tâm, đó là số giả.”
Khi họ gọi vào số điện thoại trong ảnh mà Gabby Deegan gọi đến ban sáng thì chỉ nghe thấy thông báo chế độ thư thoại chưa được thiết lập. Kloz cố truy tìm nguồn gốc số máy nhưng kết quả cho thấy nó là điện thoại “rác”, hiện đã ngắt mạng. Anh ta và Nash đang làm việc với công ty điện thoại để truy dấu cuộc gọi của Gabby lúc trước, hy vọng xác định được vị trí của nó.
Gabby ngồi trên ghế trong góc tòa nhà nhỏ, Sophie ngồi kế bên, nắm lấy tay cô bé. “Được rồi, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe lần nữa nhé, cháu yêu.” Sophie nói.
Gabby đưa tay lau nước mắt. “Đáng lẽ cháu không nên để bạn ấy đi một mình. Là lỗi của cháu. Nếu cháu đi cùng bạn ấy thì bây giờ bạn ấy vẫn còn sống.”
“Kể cho các cô về cuộc gọi, về người đàn ông nghe máy đi. Ông ta đã nói gì với cháu? Cháu có nghe thấy tiếng động bất thường nào không? Bất cứ điều gì có thể cho biết nơi ông ta đang ở?”
Gabby lắc đầu. “Cháu cúp máy ngay sau khi ông ta trả lời. Ông ta nói nghe buồn cười lắm. Cháu… cháu có thể nhìn vào trong này, cháu có thể trông thấy bà ấy. Bà ấy không nghe máy. Cháu nghĩ máy điện thoại ở đây còn chẳng kêu ấy.”
“Cả ngày hôm nay tôi không nhận được cuộc gọi nào cả. Hoàn toàn im ắng.” Người phụ nữ nói.
“Buồn cười thế nào cơ?” Clair hỏi và tiến lại gần.
“Nghe như thể ông ta vừa tỉnh dậy, vẫn còn ngái ngủ, có lẽ vậy. Ông ta không nói đúng được từ xe.”
“Ông ta nói lắp à?”
Gabby nhíu mày. “Không ạ, không phải nói lắp. Cháu không rõ gọi là gì. Ông ta không nói được âm X… à, thực ra vẫn nói được, chỉ là không chuẩn thôi. Ông ta phát âm thành the.”
“Nói ngọng?” Người phụ nữ ngồi sau quầy tiếp tân hỏi. “Có phải ý cháu là vậy? Ông ta mắc tật nói ngọng?”
Gabby gật. “Vâng, chính thế. Tật nói ngọng.”
Clair quay lại quầy tiếp tân. “Chị nhận ra điều gì sao?”
Người phụ nữ nhấc điện thoại lên rồi bắt đầu quay số. “Tôi cần gọi cho ông chủ.”
Clair tước điện thoại khỏi tay bà ta và đặt xuống. “Chị cần nói cho tôi bất cứ điều gì chị biết.”
Ánh mắt bà ta liếc từ Clair sang Gabby, rồi tới Sophie, rồi lại nhìn Clair. Bà ta hít một hơi dài. “Một trong những giáo viên của trung tâm nói ngọng khá nặng. Anh ta mới bị gần đây thôi. Chắc là do tác dụng phụ.”
“Tác dụng phụ của cái gì?”
Bà ta rời khỏi quầy tiếp tân, tiến lại gần bức tường ở phía bên trái văn phòng, nơi có dán loạt ảnh nhân viên. Bà ta đưa tay gỡ một tấm xuống. “Paul Upchurch. Anh ta làm ở trung tâm này đã gần mười năm. Khoảng sáu tháng trước, anh ta bắt đầu ngửi thấy những mùi không có thật. Anh ta cứ bảo tôi có mùi hạnh nhân và vani. Tôi nghĩ anh ta chỉ đang tỏ ra thân thiện mà thôi. Anh ta lúc nào cũng hiền lành, dễ thương. Tử tế nhất luôn. Lại còn vui tính nữa. Thế rồi anh ta bắt đầu bị những cơn run rẩy. Chúng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và tan biến cũng rất nhanh. Ông chủ cho anh ta tạm nghỉ, bảo anh ta đi khám. Chúng tôi không thể mạo hiểm để xảy ra chuyện với giáo viên khi có học sinh ngồi trong xe. Anh ta làm một loạt xét nghiệm, mất khoảng một tuần hay gì đó. Tóm lại, các bác sĩ kết luận anh ta bị u não. Tôi không nhớ cụ thể thế nào. Anh ta có giải thích nhưng mà toàn thuật ngữ chuyên môn nên tôi quên luôn rồi.”
Ung thư, Clair thầm nghĩ.
Bảo hiểm.
Bác sĩ ung bướu.
Dược.
X-quang.
MRI.
Phẫu thuật.
Bệnh viện.
“Hiện Paul Upchurch đang ở đâu?”
“Ở nhà, có lẽ vậy. Theo tôi biết thì anh ta đã trải qua ba ca phẫu thuật, có thể nhiều hơn. Chúng tôi không nghe tin gì của anh ta đã hơn một tuần nay. Tôi cũng định tạt qua nhà anh ta hỏi thăm tình hình nếu mấy ngày nữa anh ta không liên lạc lại.”
“Tôi cần địa chỉ.”
“Được, được chứ.” Mắt bà ta vẫn dán vào tấm ảnh đang cầm trên tay. Một người đàn ông mới ngoài ba mươi mỉm cười đáp lại. “Paul sẽ không làm hại ai đâu, anh ta thực sự rất hiền lành. Những gì anh ta đang phải trải qua thật kinh khủng. Anh ta còn rất trẻ, rất nhiệt huyết, một tâm hồn lương thiện.”
Chưa nghe dứt lời, Clair đã quay số của Nash.