Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 114

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 4 • 4:07 chiều

Nash bước qua ngưỡng cửa để ngỏ.

Espinosa đang đứng trong căn phòng nhỏ, súng chĩa vào người đàn ông ngồi bên cái bàn kê trước cửa sổ, chính là ô cửa sổ họ phát hiện ra động tĩnh lúc ở bên ngoài.

Hắn nhìn thấy họ đến gần.

Hắn không hề tìm cách chạy trốn.

Gã đàn ông ngồi đó, lưng quay về phía họ, đầu gục xuống, nhìn chằm chằm lên bàn. Hai tay hắn đặt trên mặt bàn, ngón tay xòe ra. “Tôi không có vũ khí.”

Nghe thấy vậy, Espinosa tiến tới. Anh ta rút một sợi dây thít nhựa dày giắt ở phía sau thắt lưng, tóm lấy cánh tay trái của gã đàn ông và bẻ ngoặt ra sau, tiếp đến là tay phải, rồi dùng dây buộc cả hai tay hắn sau lưng ghế. Sĩ quan SWAT còn lại, Tibideaux, tiếp tục chĩa khẩu súng trường vào gã đàn ông, họng súng nhằm vào đầu hắn.

Mắt Nash dán chặt lên vết mổ to đùng bắt đầu từ tai trái của gã đàn ông rồi chạy ngược lên trên, mất hút dưới chiếc mũ len đen. Da thịt hắn đỏ ửng, sưng tấy, lem nhem vết máu khô. Anh băng qua phòng, suýt trượt ngã khi vấp phải đống quần áo, và kéo cái mũ len khỏi đầu hắn.

Đầu gã đàn ông gần như trọc, mới được cạo cách đây vài ngày, chỗ tóc mọc lại lưa thưa, rải rác thành từng mảng.

“Do điều trị hóa chất nên mới thành ra như thế. Xin lỗi, trông tôi chắc là gớm ghiếc lắm. Thực sự xin lỗi.”

Hắn nói ngọng, khó phát âm chữ xin.

“Paul Upchurch?” Espinosa vừa nói vừa kéo hắn đứng dậy. “Anh có quyền giữ im lặng…”

Những lời Espinosa nói đã lùi về sau. Nash thấy mình chăm chú quan sát căn phòng.

Đây là phòng của một bé gái. Toàn màu hồng và những sắc màu tươi sáng. Trên chiếc giường nhỏ là tấm chăn Hello Kitty và đống thú nhồi bông. Các bức tường treo đầy tranh. Một số tranh do trẻ con vẽ, số khác lại do bàn tay tài hoa của một người lớn tạo nên, đường nét và màu sắc đều thật hoàn hảo.

Dựng trong góc phòng là một con ma-nơ-canh với hình hài và kích cỡ của một bé gái. Nó khoác trên người bộ đồ con gái. Áo len đỏ, quần soóc xanh dương. Lúc Espinosa kéo Paul Upchurch rời khỏi bàn, Nash trông thấy mấy bức tranh mà vừa rồi bàn tay hắn đặt bên trên, trong tranh là một cô bé mặc đồ giống hệt con ma-nơ-canh. Có vẻ như hắn đã cố tô màu những bức tranh đó, nhưng tất cả đều hỏng bét. Trên bàn la liệt bút màu không đậy nắp.

“Xin đừng làm đau con bé.” Gã đàn ông nói khi Espinosa và Tibideaux dẫn hắn đi qua con ma-nơ-canh rồi rời khỏi phòng, cặp mắt vằn đỏ của hắn lướt nhìn những bức tranh.

“Thanh tra Nash?” Tiếng Brogan vang lên qua tai nghe.

“Có?”

“Chúng tôi cần anh vào trong bếp.”

“Tôi tới liền.”

Khi xuống tới chân cầu thang, anh bắt gặp cảnh tượng Upchurch bước trên hành lang, xung quanh là các thành viên SWAT, lầm lũi đi ra cửa. Nash nghe tiếng hắn khóc rấm rứt qua micro của đội SWAT, nhưng anh mặc kệ.

Anh băng qua phòng khách nhỏ bài trí sơ sài.

Có hai người đàn ông đang đứng ở hai bên của chiếc bàn ăn trong phòng bên cạnh.

Trên bàn là một cô gái trẻ, mặc áo len đỏ cùng quần soóc xanh hệt như con ma-nơ-canh và những bức vẽ ở căn phòng tầng trên. Hai tay bắt tréo trước ngực, lòng bàn tay ngửa lên. Trong tay cô là một cái hộp nhỏ màu trắng, thắt dây đen.

“Cô bé còn sống nhưng hiện đang bất tỉnh.” Brogan nói, nhẹ nhàng kiểm tra đầu cô. “Tôi sờ thấy máu khô ở đây, nhưng không thấy vết thương.” Anh ta lại quay sang Nash. “Chúng tôi phát hiện một cô gái nữa dưới tầng hầm. Cũng bất tỉnh. Không có thương tích bề ngoài.”

Mắt Nash nhìn xoáy vào cái hộp trắng trong tay cô bé. “Liệu có phải hai cô bé bị đánh thuốc mê?”

“Có thể.”

Đúng lúc đó, các nhân viên y tế chạy vào phòng, vây quanh cô bé. Một người phụ nữ và hai người đàn ông. Chỉ vài giây sau, một chiếc băng đo huyết áp được quấn quanh cánh tay cô bé. Một nhân viên nam vén mí mắt cô bé lên và chiếu đèn để kiểm tra, nhân viên nữ cầm lấy cổ tay cô bé. “Mạch là sáu mươi ba.”

“Huyết áp một trăm lẻ hai trên bảy mươi.”

Những ngón tay lướt trên thân, đầu và tứ chi cô bé. “Không có dấu hiệu thương tích. Tôi không nghĩ vết máu là của cô bé. Tôi nghĩ nó bắt nguồn từ kia…” Cô hất đầu về phía vũng máu trên sàn, kéo thành vệt dài và khô két lại trên mặt sàn phủ vải sơn.

Mãi đến lúc này Nash mới trông thấy nó.

Nhân viên y tế đây một chiếc cáng vào phòng và dựng lên bên cạnh bàn.

“Khoan đã.” Nash rút đôi găng tay cao su từ trong túi và cẩn thận nhấc cái hộp trắng khỏi hai bàn tay cô bé đang xòe ra.

Nhân viên y tế chuyển cô bé sang băng ca và bắt đầu cố định lại.

Nash đặt cái hộp nhỏ lên bàn rồi kéo dây. Sợi dây bung ra.

Nash không hề nhận thấy bầu không khí lặng phắc bao trùm khắp phòng, anh cũng không biết rằng mọi người xung quanh đều đã bất động, kể cả các nhân viên y tế. Anh nhấc cái nắp nhỏ ra và đặt sang một bên.

Đây rõ ràng là một trong những chiếc hộp của Bishop.

Trong hộp, nằm trên lớp lót bông gòn là một chiếc chìa khóa bạc loại nhỏ có đầu làm bằng nhựa màu xanh dương, trên thân kim loại khắc mấy chữ BVJHS. Nash lấy nó ra và đặt cạnh cái hộp. Ngoài ra không còn gì nữa.

“Tôi nghĩ đó là chìa khóa tủ gửi đồ ở bệnh viện.” Nữ nhân viên y tế nói. Cô quay sang người đàn ông vẫn đang cầm cái băng đo huyết áp. “Rick này? Anh thấy sao? Chìa khóa của Stroger đúng không? BVJHS.?”

Anh ta gật đầu và quay sang Brogan. “Anh nói còn một cô gái nữa phải không?”

“Cô bé ở dưới tầng hầm. Tình trạng tương tự. Bị đánh thuốc mê, tôi nghĩ vậy. Quanh miệng có vết rách, nhưng có vẻ nhẹ.”

Nhân viên y tế trỏ vào chân cô bé đang nằm trên cáng. “Cô bé có vết tiêm ở đùi. Chắc chắn là mới bị tiêm. Căn cứ vào những dấu hiệu sống của cô bé sau khi kiểm tra sơ bộ, tôi đoán là propofol hoặc loại thuốc an thần khác. Tình trạng cô bé ổn định, giống với trạng thái do dùng thuốc, loại đặc hiệu chứ không phải tự chế. Nếu cô bé bất tỉnh do chấn thương thì các dấu hiệu sống sẽ bất ổn.” Anh ta quay sang các đồng nghiệp. “Kat này, cô và Diaz đưa cô bé lên xe về Stroger nhé. Bảo Mike xuống tầng hầm hỗ trợ tôi và mang theo cáng dẹt. Chúng tôi sẽ mang cô bé kia lên và đi sau các cô. Trên đường đi, hãy lấy máu của cô bé và báo trước với bệnh viện để chuẩn bị xét nghiệm độc tố toàn diện cho cả hai cô bé.”

Cô gật và nắm lấy một đầu chiếc cáng, cộng sự của cô nắm đầu kia, rồi hai người đưa cô bé bất tỉnh ra khỏi căn bếp nhỏ.

Nash đi theo nhân viên y tế còn lại, anh ta bước xuống cầu thang phía sau bếp rồi mất hút trong khoảng không tối đen bên dưới, Brogan đi đằng sau.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.