Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 110

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 4 • 3:47 chiều

Poole nghe thấy tiếng giám thị bước vào văn phòng rồi đóng cửa lại.

“Trời ạ, ta gặp rắc rối rồi.” Ông ta nói. “Vụ này tệ hơn chúng tôi tưởng.”

Đi cùng ông ta còn có một người đàn ông nữa.

Poole đứng dậy khỏi chiếc ghế ọp ẹp bên bàn làm việc của giám thị, chân anh vẫn còn cứng đờ sau chuyến bay.

Giám thị Vina ra hiệu về phía người đàn ông bên cạnh. “Đây là Đội trưởng Fred Direnzo. Ông ấy phụ trách an ninh trại giam. Đội trưởng, đây là Frank Poole bên FBI. Ông vui lòng kể cho anh ấy biết chuyện ông đã nói với tôi.”

Poole bắt tay đội trưởng. Bàn tay ông ta lạnh và ẩm. Ông ta đang căng thẳng.

Anh không thích những gì sắp xảy đến.

Không một chút nào.

Direnzo hắng giọng. “Sau khi Đặc vụ Toàn quyền Hurless gọi tới, chúng tôi đã thắt chặt an ninh quanh Weidner. Chúng tôi không muốn làm anh ta sợ nên kế hoạch đặt ra là cứ để anh ta làm việc bình thường và theo dõi anh ta qua camera giám sát trong lúc chờ anh đến. Bằng cách ấy, anh có thể nói chuyện với anh ta và anh ta sẽ không kịp vẽ ra câu chuyện nào đó để chối tội. Trong những tình huống kiểu này, cách tiếp cận tốt nhất luôn là dựa vào yếu tố bất ngờ, phải vậy không?”

Poole gật đầu.

Đội trưởng Direnzo liếc về phía giám thị, rồi lại nhìn Poole. “Anh ta đã chuồn mất. Tôi không rõ bằng cách nào, nhưng anh ta đã trốn thoát.”

“Bao giờ?”

Giám thị giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài. “Đừng kích động, chúng tôi bắt được anh ta rồi. Tôi gọi cho đồn cảnh sát địa phương và họ đến vây bắt Weidner trong căn hộ của anh ta ở cách đây không xa. Tóm được anh ta đúng lúc anh ta đang gói ghém đồ đạc. Họ đang dẫn anh ta quay lại, chắc chỉ hai mươi, ba mươi phút nữa là về tới nơi. Xin mời tiếp tục, Đội trưởng.”

Direnzo gật đầu. “Camera chủ yếu được dùng để giám sát phạm nhân chứ không phải quản giáo, vì thế có những điểm mù ở nhiều nơi mà các quản giáo có thể tiếp cận. Anh ta thay đồng phục sang thường phục trong phòng gửi đồ rồi ra về cùng với đội tan ca lúc ba giờ chiều, nhưng như giám thị vừa nói, chúng tôi bắt được anh ta rồi. Anh ta sẽ không chạy đi đâu được, tôi đảm bảo với anh. Chúng tôi bắt đầu rà soát lại những việc làm của Weidner trong ngày hôm nay, cố gắng tìm hiểu rõ hơn xem anh ta đang có âm mưu gì. Có vẻ anh ta đã dùng lệnh giả mạo của tòa án để sắp xếp thả một phạm nhân lúc tám giờ sáng nay.”

“Phạm nhân đó là ai?”

Giám thị đưa một tập hồ sơ cho Poole. “Chúng tôi không biết tên họ của bà ta. Không giấy tờ tùy thân, và thông tin về bà ta cũng không có trong hệ thống dữ liệu. Chỉ đơn giản là một Jane Doe khác, bị bắt vì tội trộm cắp mức độ nặng. Nhưng đây mới là vấn đề. Anh thanh tra của anh, Sam Porter, đã đến đây gặp bà ta ngày hôm qua, dành ba tiếng rưỡi đồng hồ ngồi với bà ta và luật sư của bà ta trong phòng thẩm vấn. Anh ta nói với tôi rằng bà ta có mối liên hệ nào đó với những vụ án 4MK ở Chicago.”

“Có băng ghi hình không?”

“Camera bị vô hiệu hóa trong những buổi gặp gỡ giữa phạm nhân và luật sư riêng.”

“Luật sư của bà ta là ai?”

“Một người sống ở vùng này, Sarah Werner.” Giám thị nói. “Chúng tôi theo dõi Jane Doe nhờ thiết bị giám sát bà ta đeo ở cổ chân. Bà ta đang ở văn phòng luật sư. Dữ liệu vẫn gửi về bình thường. Bà ta có chạy lên trời chúng tôi cũng biết.”

“Tôi ngó qua xà lim của bà ta được chứ?”

“Chúng tôi đã xới tung chỗ đó lên rồi. Chẳng có gì cả đâu.”

“Tôi vẫn muốn xem tận mắt.”

Xà lim của bà ta đúng là đã bị xới tung.

Poole bước vào căn buồng nhỏ, cảm thấy bốn bức tường như đang dần thu hẹp lại quanh anh.

Tấm đệm bị dựng lên, dựa vào tường, phơi ra khung kim loại bên dưới. Quần áo vứt bừa bãi trên sàn: một chiếc áo thun và hai cái quần thể thao. Chai dầu gội cùng tuýp kem đánh răng bị dốc hết ra bồn rửa.

“Một số phạm nhân giấu những vật nhỏ trong mấy món đồ ấy. Chủ yếu là dao tự chế.”

“Có tìm được gì không?”

“Không.”

Poole tiến lại gần tấm đệm rồi bắt đầu rà tay lên mép đệm và các đường may.

“Chúng tôi kiểm tra cả chỗ ấy rồi.” Đội trưởng Direnzo nói. “Chẳng có gì đâu.”

Poole vẫn xem thử nhưng không tìm thấy khe hở nào trên đó.

“Như tôi đã nói, ở đây không có gì cả.”

Poole thở dài và thả tấm đệm xuống khung giường. Cái khung kim loại rung bần bật. Mắt anh dán chặt lên bức tường, lên những từ ngữ được khắc vào lớp sơn. Nhưng không chỉ có thế. Toàn bộ xà lim kín đặc chữ, chứa đựng tâm tư của những phạm nhân đã ở đây suốt bao năm qua, còn mãi với thời gian, để lại cho những người đến sau. Nhưng có nhiều chữ trong đó Poole đã thuộc nằm lòng. Chúng đập vào mắt anh:

Trở lại Nhà xưa, ta quay về chốn cũ

Níu kéo mà chi những ảo vọng một thời

Nào có đâu xa, ẩn trong từng khoảnh khắc

Là những niềm vui ngỡ đã mất giữa đời.

Từ đại dương xanh nơi khởi nguồn cái chết

Sự sống trào tuôn tựa mật ngọt của trời

Trong sinh có tử, trong tử tất có sinh

Sao phải sầu bi, nào có gì đáng sợ?

Chim vẫn hót vang khúc ca hằng bất tử!

Ngày lại sang đêm như dòng triều Vĩnh Cửu

Dìu dặt phủ lên khắp nơi chốn tinh cầu.

Nhà, sợ, chết, tất cả đều được gạch chân, hệt như trong ngôi nhà hoang ở Chicago. Bên dưới bài thơ còn có một dòng nữa:

Tội lỗi nguyên thủy sẽ giết chết ngươi.

“Câu đó nghĩa là thế quái nào?”

Đội trưởng Direnzo đứng phía sau, đọc dòng chữ qua vai anh. Poole không hề biết ông ta vào xà lim lúc nào.

Poole vuốt ngón tay lên dòng chữ, những vụn sơn tróc ra dưới tay anh. Câu này được thêm vào bức tường chữ cách đây chưa lâu, một dòng graffiti mới nằm xen kẽ với những lớp cũ. “Nó là cách chơi chữ dựa trên cụm từ trong Kinh Thánh, “nguyên tội” hay “tội tổ tông”. Shakespeare nói rằng nó có nghĩa là “đời cha gây nghiệp, đời con phải gánh”, về cơ bản, chúng ta phải trả giá cho tội lỗi mà tổ tông gây ra, và họ cũng phải trả giá cho tội lỗi của chúng ta.”

“Shakespeare cơ à? Tôi thấy Jane Doe bé bỏng của chúng ta đâu có giống fan hâm mộ Shakespeare cho lắm.”

Bộ đàm đeo trên vai Đội trưởng Direnzo kêu “bíp”, ông ta nhấn một cái nút. Giọng nói của giám thị lẹt xẹt vang lên qua chiếc loa nhỏ. “Đội trưởng? Weidner về rồi. Vui lòng hộ tống anh bạn của chúng ta tới phòng thẩm vấn số ba khi ông xong việc nhé.”

“Rõ.”

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.