Nhật ký
Suốt ba ngày sau đó, tôi miên man nghĩ đến thân ngữ học.
Tôi nghĩ đến cha.
Tôi nghĩ đến mẹ.
Tôi nghĩ đến những điều ông bác sĩ đã kể với tôi về cảnh sát và chốn tồi tệ mà ông ta nói tôi sẽ phải chuyển đến.
Tôi lắng nghe tiếng cô gái khóc. Trong đêm khuya thanh vắng, tôi lắng nghe tiếng khóc của cô ấy.
Tôi rút vào vỏ ốc của mình, phong kín tâm trí khỏi tất cả những thứ khác.
Tiếng nức nở của cô gái tựa như hơi ấm truyền sang tôi, chúng là những ve vuốt của cô ấy, những ngón tay cô ấy vượt qua không gian giữa hai phòng ngăn cách chúng tôi, như thể chúng tôi chỉ cách nhau có vài centimet. Tôi tưởng tượng cô ấy đang nằm trên giường, nghe được từng nhịp đập trầm bổng nơi trái tim tôi và muốn được nghe mãi, đó là điều duy nhất mang lại cho cô ấy cảm giác bình tâm giữa bao ý nghĩ khủng khiếp, nguồn cơn của những tiếng khóc.
Hình như ngày nào họ cũng tới dẫn tôi đến gặp ông bác sĩ, nhưng những điều ấy không lưu lại trong ký ức của tôi. Thế giới bên ngoài tâm trí tôi đã hóa thành bóng tối, một nơi chỉ toàn màu đen, khoảng hư vô thăm thẳm. Làm theo lời cha dạy, tôi khắc chế thời gian, ngụp lặn trong đó, đắm chìm giữa những con sóng cuộn trào.