Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 202 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Hôm nay bác Sĩ Oglesby mặc áo len quả trám màu xanh lục, lại là với quần kaki. Tôi tưởng tượng đồ quả trám đang đua nhau mọc lên như nấm trong tủ quần áo của ông ta, những họa tiết hình thoi giúp chúng dần chiếm thế thượng phong so với đống đồ trơn và kẻ sọc. Liệu có thể xịt thuốc để tiêu diệt chúng không nhỉ? Biết đâu có cách khống chế được chúng. Thường xuyên mặc đồ quả trám thì sẽ tự nhiên thành bác sĩ tâm lý à? Nếu hằng ngày, thay vì mặc áo len, ông ta mặc áo thun Grateful Dead cùng quần đùi và đi dép tông, thì những lựa chọn đó có khiến ông ta trở thành một người khác không? Quần áo có làm tính cách ông ta thay đổi? Trang phục liệu có thể thay đổi bản tính con người? Hay ngược lại mới đúng? Trước hết là thay tính đổi nết, rồi từ đó mới nảy sinh ý muốn lựa chọn những trang phục thoải mái hơn. Tôi không…

“Anson? Đầu óc cháu đang để tận đâu vậy?”

“Cháu xin lỗi.”

“Cháu không cần phải xin lỗi, không sao cả. Ta chỉ tò mò muốn biết tâm trí đưa cháu đến nơi nào khi cháu rời khỏi căn phòng này thôi.”

“Cháu ở ngay đây. Không đi đâu cả.”

“Thể xác cháu đúng là đang ở đây, nhưng tâm trí thì trôi đến chốn nào xa tít mù khơi. Vừa rồi cháu nghĩ gì thế?”

Cặp kính lại được tháo ra, treo lủng lẳng trên cổ ông ta.

“Bạn nữ ở cùng dãy hành lang với cháu là ai vậy ạ?”

“Bạn nữ nào?”

“Cách phòng cháu hai căn ấy.”

Nghe thấy thế ông ta nhíu mày. “Cháu gặp bạn ấy rồi à?”

Lại đeo kính lên, ghi chép gì đó vào sổ.

Tôi lắc đầu. “Cháu hay nghe tiếng bạn ấy khóc. Bạn ấy có vẻ rất buồn.”

“Điều đó có làm cháu buồn không?”

“Cứ phải buồn mới được ạ?”

“Cháu có bao giờ khóc không, Anson?”

Điều ấy khiến tôi phải suy nghĩ, có lẽ đây là câu hỏi thú vị đầu tiên ông bác sĩ đặt ra cho tôi kể từ hôm tôi tới trung tâm này. Tôi chẳng nhớ lần cuối cùng mình khóc là khi nào. Cha có dạy tôi khóc, chỉ cần tôi muốn là có thể khóc, chỉ cần búng tay một cái tôi cũng có thể nặn ra được nước mắt, nhưng tôi không nhớ có bao giờ tôi cảm thấy cần phải khóc, ngay cả cái lần… không, không phải vụ đó. Tôi sẽ không nghĩ đến vụ đó. Lần cuối tôi khóc hình như là sau chuyện với lũ chó con của Ridley. Mà tôi cũng không muốn nhắc đến lũ chó con, không phải bây giờ, không bao giờ. Cha từng nói với tôi rằng có thể tôi biết phải khóc thế nào, nhưng đàn ông đích thực thì không. Đàn ông đích thực không bao giờ khóc. Dirty Harry* còn gì là nguy hiểm nếu anh ta òa lên khóc khi đang chĩa súng vào lũ người xấu, hoặc tệ hơn nữa là khi bọn chúng chĩa súng vào anh ta.

*Chú Thích:

Dirty Harry là biệt danh của Harry Callahan, nhân vật cảnh sát hình sự do tài tử gạo cội Clint Eastwood thủ vai trong series phim cùng tên gồm năm phần, được sản xuất từ năm 1971 đến 1988. Dirty Harry nổi tiếng vì cực kỳ bạo lực và tàn nhẫn trong cách thức điều tra cũng như truy bắt tội phạm.

“Lúc cháu biết mình đơn độc, lúc cháu nhận ra cha mẹ đều đã ra đi, để lại cháu một thân một mình, cháu có khóc không?”

“Có ạ.”

Tôi nói thế chẳng qua vì tôi biết đấy là điều ông ta muốn nghe, là câu trả lời đúng. Tôi không nhỏ dù một giọt nước mắt, làm thế cũng vô ích. Khóc lóc chẳng được tích sự hay thay đổi được gì. Khóc lóc chỉ tổ phí thời gian. Tôi không lãng phí thời gian. Tôi không để cảm xúc điều khiển mình.

“Thế mà từ hôm đến đây, cháu có khóc tí nào đâu.”

Lại bỏ kính xuống.

“Khóc không có gì đáng xấu hổ cả, Anson ạ. Những cảm xúc bộc phát trước các tình huống và kích thích đến từ môi trường xung quanh sẽ giúp cơ thể con người đương đầu với hoàn cảnh khó khăn mà chúng ta đang gặp phải. Dồn nén, tích tụ cảm xúc, giấu kín chúng trong lòng, đó có thể là việc làm nguy hiểm. Cháu đã bao giờ lấy một lon soda, lắc thật mạnh rồi mở nắp chưa?”

“Cháu không uống soda.”

“Lắc lon soda có thể khiến khí ga bên trong trở nên kích động. Khi mở lon, sự kích động đó sẽ được giải tỏa. Nếu cháu không mở, toàn bộ năng lượng sẽ bị giữ lại bên trong và có thể gây hại, những phân tử va chạm với nhau, càng lúc càng giận dữ khi chúng nhận ra mình đang mắc kẹt, không có nơi nào để đi. Lắc lon nước lên rồi bỏ đó một thời gian, đến cuối cùng khi cháu mở ra, soda sẽ có vị rất tệ.”

“Soda không tốt cho sức khỏe.”

“Bạn nữ ở cùng dãy hành lang với cháu, bạn ấy khóc là bởi bạn ấy vừa trải qua một chuyện rất khủng khiếp. Ta không thể tiết lộ chuyện riêng của bệnh nhân khác, chỉ biết rằng những gì xảy đến với bạn ấy là điều không ai có thể tưởng tượng nổi, một điều ta không muốn bất cứ người nào phải gánh chịu, ngay cả người bốc phét hoặc nói dối ta. Bạn ấy khóc là vì khóc giúp bạn ấy cảm thấy khá hơn. Bạn ấy khóc vì khóc giúp bạn ấy chữa lành tổn thương. Đó là phản ứng rất tự nhiên, phản ứng nên có. Người nào không khóc mới khiến ta lo, lo hơn nhiều so với cô bé kia. Dù không muốn nhưng ta không thể không lo lắng cho cháu, Anson ạ.”

“Cháu không sao đâu.”

“Ừm…” Bác sĩ Oglesby đứng dậy, đi vòng qua bên kia bàn. Ông ta mở ngăn kéo trên cùng bên trái và lấy ra một cái túi nhựa ziploc. Bên ngoài có chữ nhưng tôi không nhìn rõ được dòng chữ ấy viết gì. Trong túi là con dao gấp Ranger Buck của tôi.

Ông ta đặt cái túi lên mặt bàn ngăn cách giữa hai chúng tôi, rồi lại đi vòng qua đó để về chỗ ngồi. Ông ta dùng bút gảy nhẹ cái túi, khiến nó khẽ xoay. “Con dao đẹp đấy, Anson. Cha cháu tặng cháu à?”

“Vâng.”

“Hẳn là cháu muốn lấy lại nó.”

“Vâng.”

“Nếu ta giữ nó thì sao? Hoặc là vứt đi? Ta thậm chí còn có thể tặng cho người nào đó trong đám nhân viên ở đây. Con dao đẹp thế mà bỏ đi thì thật dại dột.”

“Ông không có quyền sở hữu nó.”

“Không ư? Ta nghĩ là có đấy. Người chiếm hữu là người có quyền*. Cháu đã nghe câu nói này bao giờ chưa? Cảnh sát giao con dao cho ta giữ. Nó là một thứ vũ khí. Ta không nghĩ một cậu bé như cháu lại được phép sở hữu vũ khí.”

*Chú Thích:

Luật pháp ở một số quốc gia có nguyên tắc suy đoán “người chiếm hữu là người có quyền sở hữu”. Khi xảy ra tranh chấp về quyền đối với tài sản, người nào nói rằng người đang chiếm hữu không phải là chủ sở hữu thì phải đưa ra được các bằng chứng thuyết phục để chứng minh cho điều mình khẳng định.

Ánh mắt tôi dán chặt vào ông ta.

Tôi muốn nhìn con dao, nhưng đó cũng chính là điều ông ta muốn tôi làm. Tôi sẽ không để cho ông ta được toại nguyện đâu, còn lâu.

Ông ta gảy cái túi lần nữa rồi ngả ra lưng ghế. “Nếu ta trả con dao cho cháu, cháu định sẽ làm gì với nó? Liệu ta có gặp nguy hiểm không? Các nhân viên của ta có cần phải lo lắng không? Một cậu bé không biết khóc dùng một con dao như thế để làm gì?”

Trong cái túi nhựa kia còn thiếu một vật, một thứ tôi vô cùng muốn hỏi ông ta, nhưng tôi biết mình không thể hỏi. Tấm ảnh chụp mẹ và cô Carter lúc trước cũng ở trong túi của tôi. Tấm ảnh ấy đâu rồi?

Tôi tưởng tượng bác sĩ Oglesby cầm tấm ảnh trong bóng tối, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết, những ý nghĩ bẩn thỉu vụt qua trong cái đầu bé nhỏ của ông ta. Những ý nghĩ bẩn thỉu chắc chắn được ông ta lau sạch bằng một cái áo len quả trám bỏ đi.

Không thể chấp nhận được.

Tuyệt đối không.

Tôi nhìn con dao. “Nó có thể thay thế cho tua-vít, cháu cũng hay dùng để mở hộp giấy. Thỉnh thoảng cháu còn cạo vỏ cây già, cạy sỏi bám ở lốp xe của cha và của mẹ. Dao bỏ túi rất hữu ích khi mang theo bên mình, nhưng nếu tạm thời ông muốn giữ lại con dao của cháu, nếu điều đó khiến ông cảm thấy yên tâm hơn, thì cũng không sao.”

Bác sĩ Oglesby mỉm cười. “Ta mừng vì cháu đồng ý, Anson. Và cháu nói rất đúng. Hồi bằng tuổi cháu, ta cũng có một con dao xếp đa năng Thụy Sĩ. Đi đâu ta cũng mang nó theo.”

Cha từng có lần nói với tôi rằng dao xếp đa năng Thụy Sĩ là đồ bỏ, vừa dày vừa nặng vì chứa những thứ vô tích sự. Đàn ông đích thực chỉ cần một con dao bình thường là đủ. Gã nào cảm thấy cần mang theo dụng cụ mở nút chai, kéo và cả tăm xỉa răng bằng kim loại trong túi, gã đó đúng là không biết tùy cơ ứng biến. Đó là loại đàn ông khóc nhè. Dirty Harry không bao giờ mang dao xếp Thụy Sĩ. Nhưng tôi không nói thế, vì ông bác sĩ có vẻ hài lòng với câu trả lời vừa rồi của tôi.

Ông ta gãi một bên mũi, săm soi ngón tay, rồi lại hất hàm về phía cái bàn. “Cháu biết không, Anson, trước khi đưa cho ta con dao kia, cảnh sát đã làm một loạt xét nghiệm với lưỡi dao. Ta không rõ chính xác thì họ muốn tìm kiếm thứ gì, nhưng có điều gì đó thôi thúc họ kiểm tra con dao của cháu rất kĩ.”

Lúc này đây, tôi chợt nghĩ đến chú Carter, nghĩ đến chuyến đi cuối cùng của chú ấy ra hồ. Cha đã cắt chú ấy ra thành nhiều phần nhỏ, bọc lại cẩn thận trong túi nylon, rồi giao cho tôi nhiệm vụ vứt những phần đó xuống đáy hồ. Tôi dùng dao của mình rạch từng túi trước khi ném đi, buộc đá vào để chúng chìm xuống. Cho bọn cá nếm mùi một chút, cha bảo tôi thế.

“Cháu có biết họ tìm được gì không, Anson?” Ông ta cầm kính lên, nhưng rồi lại đổi ý và rướn người về phía trước. “Con dao của cháu đã được kì cọ và ngâm bằng thuốc tẩy, không chừa chỗ nào. Chẳng khác gì dao mới. Cháu nói chỉ dùng nó vào những việc như mở hộp, cạy sỏi, cạo vỏ cây, và thỉnh thoảng thay cho tua-vít, thế mà cháu lại cần đến thuốc tẩy để lau rửa thì thật lạ. Ta nghĩ cảnh sát cũng rất tò mò đấy.”

“Cháu thích giữ cho lưỡi dao luôn sạch sẽ.”

Nghe thấy thế ông ta không nói gì, một lúc lâu ông ta không nói gì, sau đó: “Phải, có lẽ vậy.”

Mười phút sau, ông ta dẫn tôi rời khỏi phòng làm việc, đi qua hành lang để về phòng tôi.

Y tá Gilman luôn mỉm cười với tôi mỗi lần ông bác sĩ dẫn tôi đi qua phòng y tế. Hôm nay tôi mỉm cười đáp lễ, sau đó cúi xuống chỉnh lại dép đi trong nhà, đôi dép hơi rộng nên thỉnh thoảng tuột ra khỏi chân tôi.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.