Nhật ký
Ông bác sĩ trân trối nhìn tôi.
Tôi lại ngồi trong văn phòng ông ta.
Con dao của tôi đang nằm trên góc bàn.
Một bàn tay nặng nề đặt lên vai tôi, bàn tay của một ai đó tôi không nhìn thấy được.
Bác sĩ nhoài người tới gần.
Hơi thở ông ta có mùi hành.
“Anson? “
Tôi nên lấy con dao.
Tôi nên quên kế hoạch kia đi mà hãy lấy con dao và…
Tôi hét lên.
Tôi hét lớn đến nỗi tiếng hét khiến cổ họng tôi bỏng rát, như thể ngàn lưỡi dao lam đang chạy ngược lên trên rồi trào ra ngoài.
Khắc chế thời gian.
Trở về phòng của tôi.
Nằm trên giường của tôi.
Nhìn đăm đăm lên trần.
Tôi muốn trốn đi, nhưng cô gái kia không khóc nữa rồi.
Kế hoạch của tôi không thể thành công nếu cô ấy không khóc.
Ngày qua ngày cứ trôi đi như thế.
Đêm từng đêm cứ trôi đi như thế.
Tại sao lúc đó tôi lại không lấy con dao kia chứ?